Thần Hồn Điên Đảo

Chương 37: Tìm Đến Tận Nhà

Trước Sau

break

Trần Lục Nghệ biết Dương Đạm nói vậy chỉ vì bị Bạch Tịnh chọc giận.

Cô suy nghĩ ít lâu rồi quyết định từ chối: "Tốt nhất là không nên. Dương Đạm, anh không yêu em. Chúng ta ở bên nhau sẽ không có hạnh phúc."

Dương Đạm cười lạnh, đưa tay véo cằm cô: "Chẳng phải trước đây em rất muốn anh cưới em sao? Sao bây giờ lại đổi ý? Hay là em đã yêu người khác rồi?"

Giọng nói của anh mang một chút gì đó điên cuồng, khiến cho cô lạnh cả sống lưng: "Dương Đạm, anh chưa bao giờ hiểu phái nữ chúng em. Với người phụ nữ mà nói, được ở bên người mình yêu mới là hạnh phúc thật sự. Yêu đơn phương chỉ khiến cho bản thân mệt mỏi mà thôi."

"Vậy thì em định quay về bên Trần Hoài Viễn à?" Anh cười nhạo.

Nghe cái tên đó, mặt của Trần Lục Nghệ lập tức biến sắc. Nhưng cô không nổi nóng với Dương Đạm.

Chủ đề này chấm dứt tại đây. Cô vẫn không thể đưa ra một câu trả lời thích đáng.

……

Sau khi Bạch Tịnh về nhà, cô nhanh chóng chuẩn bị bữa ăn tối rồi bắt đầu đọc sách.

Từ khi đến Bắc Kinh, cuộc sống hàng ngày của cô căn bản là như vậy: Đi làm, tan làm, về nhà ăn một chút gì đó, sau đó đọc sách rồi đi ngủ.

Cô là người rất ham học. Chi tiêu của cô phần lớn là để mua sách vở.

Cô đọc cho đến 11 giờ khuya rồi mới tắt đèn.

Nằm trên giường hồi lâu cô vẫn không ngủ được. Mấy ngày nay tình trạng này cứ tiếp diễn. Từ khi gặp lại Dương Đạm và Trần Lục Nghệ, đêm nào cô cũng bị mất ngủ. Mỗi khi nhắm mắt cô lại nhớ mọi chuyện trước kia.

Cô trằn trọc cho đến nửa đêm. Điện thoại để cạnh gối đột nhiên rung lên.

Cô giật thót mình ôm lấy ngực, mò lấy điện thoại lên xem.

Là tin nhắn của Giang Ngạn.

Lạ thật, giờ này anh nhắn tin cho cô để làm gì?

Cô nhấp vào mở ra xem. Tin nhắn rất đơn giản, chỉ có bốn chữ: Sinh nhật vui vẻ.

Anh không nhắc thì cô đã quên mất hôm nay là ngày sinh nhật của mình rồi. Đã lâu rồi cô không tổ chức sinh nhật. Lần trước cô mừng sinh nhật là lúc Lương Triều Dương vẫn còn khỏe mạnh.

Hôm đó Lương Triều Dương mua cho cô một chiếc bánh kem nhỏ, hai người cùng ăn mừng sinh nhật trong căn nhà tồi tàn.

Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất.

Nghĩ đến đây nước mắt cô trào ra. Cô khép mắt lại, thì thầm: "Sinh nhật vui vẻ."

Cô không biết mình đã ngủ thiếp đi từ bao giờ.

......

Sáng hôm sau Bạch Tịnh thức dậy đúng 7:30. Cô tự nấu cho mình một bát mì để ăn mừng sinh nhật.

Ăn xong cô đến y viện làm việc.

Lịch trình của cô vẫn không thay đổi: đánh thức dì Lý, đưa bà ra ngoài tắm nắng.

Khi cô đẩy bà ra sân, Giang Ngạn đang ngồi bên bồn hoa trò chuyện vui vẻ với nhóm tình nguyện viên.

Vừa nhìn thấy cô, anh tạm biệt các tình nguyện viên rồi đi đến bên cô: "Em thấy tin nhắn của anh chưa?" 

Cô mỉm cười gật đầu: "Em thấy rồi. Cảm ơn anh. Nếu không phải anh gửi tin nhắn thì em cũng không nhớ."

Anh giơ tay xoa đầu cô: "Con gái phải biết chăm sóc bản thân mình nhiều hơn. Tối nay anh dẫn em đi ăn sinh nhật nhé?"

Tuy biết Giang Ngạn có ý tốt, nhưng cô vẫn chưa quen với cử chỉ thân mật này của anh. Cô vô thức lùi lại một bước: "Không cần đâu. Em không có thói quen ăn mừng sinh nhật. Cảm ơn anh."

Anh cười bất đắc dĩ: "Tiểu Bạch, dù chúng ta không thể làm người yêu anh cũng không mong em giữ khoảng cách với anh như vậy."

"Em không có ý đó. Em chỉ sợ người khác hiểu lầm thôi."

Giang Ngạn thở dài, không nói thêm gì nữa.

Bên kia sân, Dương Đạm và Trần Lục Nghệ đang trò chuyện với ông cụ.

Ông cụ có vẻ uể oải hơn hôm qua. Trần Lục Nghệ chu đáo xoa bóp lưng và vai cho ông, còn ông thì tựa người trên ghế, trông khá thoải mái.

Ông nói với Dương Đạm: "Nhóc con, cậu đúng là có phước mới tìm được cô bạn gái này."

Anh bực bội: "Lại nói nhảm nữa, tôi và cô ấy không có quan hệ gì cả."

Ông cụ hừ một tiếng, quay sang than thở với Trần Lục Nghệ: "Này Tiểu Lục! Thằng nhóc này chẳng chung thủy tí nào! Nói cho cô biết, hôm qua cậu ta đi dò hỏi chuyện của Tiểu Bạch chúng tôi."

Trần Lục Nghệ chỉ cười không nói. Đương nhiên cô biết "Tiểu Bạch" mà ông cụ nhắc đến là ai.

"Ông già kia, còn nói nhảm nữa tôi sẽ bỏ mặc ông đấy." Dương Đạm hất cằm.

"Vậy thì thôi. Tôi sẽ không nói cho cậu biết hôm nay là sinh nhật của Tiểu Bạch."

Ông cụ híp mắt, ngáp dài một cái.

……

Hôm nay công việc suôn sẻ, chẳng bao lâu đã đến giờ tan làm.

Vì đã từ chối lời mời ăn tối của Giang Ngạn, Bạch Tịnh về nhà ngay lập tức. Lúc Dương Đạm đến tìm cô thì cô đã đi rồi.

Trần Lục Nghệ thay quần áo rồi bước ra ngoài hành lang. Thấy Dương Đạm đang nhìn xung quanh, cô liền hỏi: "Anh tìm ai vậy?"

Anh nhún vai, dửng dưng nói: "Có gì đâu. Đi thôi, tối nay chúng ta ăn một bữa ngon."

Trần Lục Nghệ thở dài trước cái kiểu làm bộ làm tịch của anh. Cô lấy tờ giấy từ trong túi ra dúi vào tay anh: "Đây là địa chỉ của Bạch Tịnh." 

Anh liếc tờ giấy rồi hỏi: "Sao lại đưa thứ này cho anh? Em tưởng anh sẽ chạy đi tìm cô ấy à? Hừ, anh không ngốc."

Trần Lục Nghệ: "Được, vậy thì anh cứ vứt đi."

Anh vò tờ giấy lại, thản nhiên nói: "Chậc, sau này đừng đưa cho anh mấy thứ đồ vô dụng này nữa."

Nhìn thái độ ngang ngược của anh mà Trần Lục Nghệ cảm thấy ngán ngẩm. Cô chưa thấy ai giỏi đóng kịch như anh. Rõ ràng là quan tâm muốn chết, vậy mà cố tỏ vẻ bất cần.

Cứ như thế này thì đời nào Bạch Tịnh mới chịu trở về bên anh? 

Trần Lục Nghệ theo anh đến cổng y viện, khi rẽ vào góc phố cô đột nhiên nói: "Tối nay em có hẹn với bạn học cũ ở Bắc Kinh. Em đi trước nhé."

"Sao cũng được." Anh xua tay: "Đi đường cẩn thận. Có chuyện gì thì gọi cho anh."

Sau khi Trần Lục Nghệ đi khỏi anh vội lấy tờ giấy ra, cẩn thận xem địa chỉ.

Từ khi biết hôm nay là sinh nhật của Bạch Tịnh, anh đã quyết định rồi. Anh định sau khi tan làm sẽ đưa cô đi ăn mừng, nhưng cô lại biến đâu mất.

Nếu Trần Lục Nghệ không đưa địa chỉ cho anh có lẽ anh đã bị hớ rồi.

Có chết anh cũng không thừa nhận chuyện mất mặt như vậy.

Dương Đạm bắt taxi đến trung tâm mua sắm cao cấp gần đó. Anh vào trong chọn một sợi dây chuyền xương đòn. Mặt dây chuyền là một chiếc đàn dương cầm nhỏ xinh. Anh vừa nhìn thấy đã cảm thấy nó rất hợp với Bạch Tịnh.

Cô thích chơi đàn dương cầm như vậy, chắc chắn sẽ thích sợi dây chuyền này.

Anh chưa bao giờ bỏ nhiều công sức chọn quà cho phụ nữ. Nhưng anh lại hết lần này đến lần khác phá vỡ quy tắc của mình vì Bạch Tịnh. Anh dành hết sự quan tâm và nhiệt tình cho cô, nhưng cô lại không hề cảm kích.

"Đây là hàng mới về, bạn gái của anh nhất định thích lắm đấy." Nhân viên bán hàng tươi cười với anh.

Anh cầm lấy hộp trang sức, cười cười: "Được, nếu cô ấy thích thì ngày mai tôi sẽ quay lại mua thêm mười cái nữa."

Mua xong quà sinh nhật anh đến tiệm bánh ngọt.

Đáng lẽ anh muốn tự tay mình làm bánh sinh nhật cho cô, nhưng không còn nhiều thời gian nữa. Thôi thì nhờ thợ làm bánh cũng được.

Khi hỏi anh muốn bánh theo hình dạng gì, Dương Đạm chỉ nói: "Cho tôi một chiếc bánh đàn dương cầm, viết chữ ‘sinh nhật vui vẻ' lên đó."

Như vậy chắc đủ lãng mạn rồi.

Ở bên nhau lâu như vậy, anh vẫn không hiểu nhiều về Bạch Tịnh. Anh không biết cô thích gì, ghét gì. Anh chỉ biết cô yêu thích Lương Triều Dương và đàn dương cầm.

Anh đứng ở tiệm bánh đợi nửa tiếng thì người thợ mới làm xong. Sau khi trả tiền anh ôm bánh và quà, bắt taxi đến nhà Bạch Tịnh.

Trên đường xe cộ khá đông. Chuyến đi đáng lẽ 20 phút lại mất tới 40 phút.

"Mẹ kiếp, sao không chặn hết con đường chết tiệt này đi!" Vừa xuống xe anh không nhịn được chửi thề.

Tài xế taxi cười khanh khách: "Giới trẻ bây giờ đúng là thiếu kiên nhẫn."

……

Bạch Tịnh đang ngồi chăm chú đọc sách thì đột nhiên có tiếng gõ cửa dồn dập.

Cô giật mình đặt quyển sách sang một bên rồi tiến về phía cửa, thận trọng hỏi: "Ai đó?"

Chẳng những không có trả lời mà tiếng gõ cửa càng to hơn.

Cô thấy phiền quá, đành phải mở cửa. Nhìn thấy Dương Đạm ôm một đống đồ đứng ngoài hành lang, cô sững người.

"Anh đến đây làm gì?" Cô kinh ngạc lắp bắp.

Anh nhìn cô đăm đăm: "Em định bắt anh đứng ngoài này cả đêm sao?"

"Ồ..." Cô tránh sang một bên để cho anh vào.

Anh đảo mắt xung quanh căn phòng. Suy nghĩ đầu tiên của anh là: Đúng là mục nát.

Không phân biệt giữa phòng ngủ và phòng khách, đơn giản chỉ có một phòng vừa là phòng ngủ vừa là phòng khách. Đằng kia là một căn phòng nhỏ, chắc là phòng tắm.

Anh đặt đồ đạc trong tay lên tủ, khó chịu nói: "Đừng nói với anh là em ở nơi tồi tàn này suốt một năm trời. Mất hết mặt mũi."

Bạch Tịnh không muốn nhiều lời: "Em lại thấy nơi này rất tốt. Nếu anh không thích thì có thể đi."

Dương Đạm: "..."

"Em không biết vì sao anh lại tìm đến đây. Em vì phép lịch sự nên mới cho anh vào." Cô nói tiếp: "Nếu không có chuyện gì thì anh về đi. Em còn phải nghỉ ngơi."

Anh chẳng nói chẳng rằng, mở hộp trang sức lấy sợi dây chuyền ra, rồi tiến về phía cô.

Cô theo bản năng muốn chạy, nhưng anh đã giữ chặt eo cô. Với sức mạnh của anh, cô vốn không có cơ hội chạy thoát.

Hơi thở cô dồn dập, trong mắt tràn đầy hoang mang.

"Anh làm gì vậy? Buông ra."

Anh không đáp lời, chỉ vén tóc cô sang một bên, vụng về quấn sợi dây chuyền quanh cổ cô.

Cảm giác mát lạnh khiến cô nổi da gà. Hơi thở nóng hổi của anh phà lên mặt cô. Cô bủn rủn tay chân, hầu như không thể đứng vững nữa.

Anh cũng lóng cóng tay chân, bởi vì trước giờ anh chưa từng tự tay đeo trang sức cho phụ nữ. Phải mất một lúc lâu mới cài được cái móc.

Đeo xong anh vẫn không buông cô ra, còn kề sát môi vào tai cô, khàn giọng hỏi: "Thích không?"

"Ý anh là..."

Cô thấy thái độ của anh có chút kỳ lạ. Xét theo quan hệ hiện tại của họ... cử chỉ này dường như quá thân mật.

"Anh mừng sinh nhật cho em, em không thích sao?" Anh có vẻ không hài lòng chút nào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương