Trước kia Bạch Tịnh không bao giờ dám nói chuyện với Dương Đạm như vậy. Lúc đó cô cần anh giúp nên rất cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói, không dám nghịch ý anh.
Nhưng giờ đây suy nghĩ của cô đã khác. Cô không còn nhờ vả anh, không cần thiết phải hạ mình trước mặt anh nữa.
Xét theo mối quan hệ hiện tại của họ, Dương Đạm quả thật đã can thiệp quá nhiều.
"Bạch Tịnh, là em tự chuốc lấy!" Bị cô chọc giận, Dương Đạm siết cánh tay cô, hung hăng trừng mắt: "Anh vừa cứu em, em lại đối xử với anh như thế sao?"
Cô cúi đầu tránh ánh mắt của anh, nói qua loa: "Cảm ơn anh. Như vậy được chưa?"
Nói anh tức đến hộc máu thật sự không ngoa chút nào.
Điều khiến anh điên tiết nhất là sự dửng dưng của cô. Họ đứng đó rất lâu, nhưng cô vẫn không có phản ứng gì cả.
Khiến anh trông giống như thằng ngốc.
Anh hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, kiên nhẫn khuyên cô: "Nếu em còn làm ở đây chuyện này chắc chắn sẽ tái diễn. Hôm nay coi như em may mắn, bằng không đã xảy ra án mạng rồi.”
"Chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Những bệnh nhân ở đây đều là người tốt. Con người khi gần kề cái chết thường bị suy sụp tinh thần, điều này em hiểu rõ."
Cô rất điềm tĩnh, ánh mắt tràn trề niềm tin như một tín đồ trước thánh giá. Trong khoảnh khắc đó, Dương Đạm cảm thấy khoảng cách giữa mình và cô vô cùng xa vời. Đây là lần đầu anh cảm thấy họ là người của hai thế giới khác nhau.
Anh không ngờ cô đã suy nghĩ thấu đáo về vấn đề này. Có lẽ cô đã như vậy sau khi Lương Triều Dương qua đời.
Nghĩ đến Lương Triều Dương, Dương Đạm lại cảm thấy ngực mình đau nhói. Cho tới bây giờ Bạch Tịnh vẫn không biết anh chính là người ký giấy đồng ý an tử cho Lương Triều Dương. Nếu cô phát hiện sự thật... Anh thật không dám nghĩ đến hậu quả.
Với tình cảm cô dành cho Lương Triều Dương, có lẽ đời này cô sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.
Bạch Tịnh lùi lại vài bước rồi lách qua anh, định thừa dịp anh đang phân tâm mà bỏ chạy.
Cô vừa mới đi được một bước thì anh đã nắm lấy cánh tay cô. Cô ngước nhìn anh, nhíu mày: "Anh muốn gì? Thả em ra."
"Anh không cho phép em ở lại đây nữa. Nếu em muốn đi làm, anh sẽ tìm cho em công việc khác. Đừng lãng phí cuộc đời của em ở đây, được không?"
Đây là lần đầu tiên anh dùng giọng điệu này nói chuyện với cô. Có chút bất lực, có chút cầu xin, nghe rất mủi lòng.
Mắt Bạch Tịnh cay cay. Cô sắp đầu hàng mất rồi.
Thật ra cô rất thèm được chăm sóc, được quan tâm.
Nhưng cô không thể nhận những thứ này từ anh. Cô hít một hơi thật sâu: "Em rất thích công việc hiện tại, cho nên quyết định ở đây cả đời. Em thà chết còn hơn làm những việc em đã làm trước kia."
Dương Đạm điếng người.
Anh không ngốc. Anh hiểu ý của cô. Cô đang nói với anh rằng cô thà làm một công việc thấp hèn chứ không muốn trở về bên anh.
Cô chán ghét anh đến vậy sao?
Anh buông tay cô ra, "ừ" một tiếng rồi quay trở về phòng nghỉ.
Trong phòng chỉ còn Trần Lục Nghệ. Mọi người đều đã ra ngoài hết rồi.
Trần Lục Nghệ đang chờ anh. Thấy anh không vui, cô tiến lại gần hỏi: "Có chuyện gì vậy? Khi nãy anh đi đâu?"
Dương Đạm đi đến giường thay đồng phục, từ đầu đến cuối không nói nửa lời.
Trần Lục Nghệ cảm thấy anh rất kỳ lạ. Để tránh anh có hành động bốc đồng quá đáng, cô phải theo sát anh mới được.
Dương Đạm thay quần áo xong rồi ra ngoài. Trần Lục Nghệ cũng theo đuôi anh đi gặp ông cụ.
Ngủ trưa xong ông cụ có vẻ tươi tỉnh hơn nhiều. Thấy Dương Đạm dẫn theo một cô gái đẹp, ông liền cười trêu anh: "Bạn gái của cậu đấy à?"
Dương Đạm vẫn mặt lì không đáp lời.
Theo phép lịch sự Trần Lục Nghệ lên tiếng: "Xin chào ông."
Ông cụ cười khẽ: "Ồ, hay lắm. Đúng là người đẹp. Tiểu Dương, cậu phải biết trân quý đó."
Vẻ mặt Dương Đạm u ám: "Cô ấy không phải bạn gái tôi."
Ông cụ "ồ" một tiếng, ra vẻ hoài nghi: "Nếu không phải bạn gái thì tại sao lại bám sát cậu như thế? Tôi sống 6, 7 mươi năm rồi, không lừa được tôi đâu."
Anh hừ lạnh, không thèm giải thích: "Muốn nói sao thì tùy ông."
……
Sau khi biết được sự cố, Giang Ngạn lập tức đến văn phòng của Bạch Tịnh.
Lúc anh bước vào thì cô đang lau vết thương trên vai. Vừa thấy anh cô vội vàng kéo áo lên.
"Chuyện hồi trưa anh có nghe qua. Em có bị thương không?"
Giang Ngạn lo lắng bước tới, vòng tay qua vai cô: "Hay là anh đưa em đi băng bó vết thương nhé?"
Sự ân cần của anh khiến Bạch Tịnh thấy khó đỡ. Cô lắc đầu nói: "Không có gì đâu, chỉ là vết xước nhỏ thôi. Dùng băng cá nhân là được."
Giang Ngạn vẫn chưa tin lắm: "Em thật không sao chứ?"
Cô gật đầu: "Không có gì đâu. Ông cụ chưa kịp làm gì thì đã bị lôi đi rồi."
Giang Ngạn thở phào nhẹ nhõm. Anh vỗ vai cô, nghiêm túc nói: "Anh biết em rất thích công việc này, nhưng em nên nhớ một điều. Cho dù làm gì cũng phải đặt an toàn của bản thân lên hàng đầu, có hiểu không?"
"Em hiểu. Chỉ là em chưa bao giờ gặp phải tình huống như vậy.” Cô rất kiên quyết: "Đừng khuyên em nữa. Em biết mình đang làm gì."
Giang Ngạn thở dài: "Tiểu Bạch, có cả một tương lai tươi sáng đang chờ em. Em không nên quanh quẩn ở đây mãi."
Cô làm ở đây một năm rồi, Giang Ngạn là người thứ tư khuyên cô như vậy. Ba người trước là bệnh nhân đã qua đời. Họ đều là những người già do chính tay cô chăm sóc, trong số đó có một người từng là giáo sư của Nhạc viện Trung ương.
Trong một hoạt động tình nguyện, Bạch Tịnh đã đàn phiên bản "Đám cưới trong mơ" âm giai thứ. Mọi người nghe xong đều ngẩn ngơ.
Sau đó có một người nói với cô rằng: "Tiểu Bạch, tài năng của con hơn hẳn các học sinh của bà lúc xưa. Bà thấy con không nên bỏ dở đàn dương cầm. Như vậy thật đáng tiếc."
Cô cũng đã cân nhắc rất lâu, nhưng rốt cuộc chẳng đi đến đâu.
Học nhạc thật sự rất khó. Cô chưa bao giờ bước chân vào trường đại học, cũng không có bằng cấp, làm sao tìm được công việc trong ngành âm nhạc đây.
"Anh có một người bạn ở học viện âm nhạc. Cô ấy thường đi biểu diễn. Nếu em muốn anh sẽ nhờ cô ấy nhận em." Thấy cô im lặng, Giang Ngạn tiếp tục khuyên.
Giọng nói của anh kéo cô về thực tại. Cô chớp mắt, ngơ ngác hỏi: "Hả? Anh vừa nói gì em nghe không rõ..."
Anh lặp lại: "Anh quen một người ở học viện âm nhạc. Em có muốn thử đi biểu diễn với cô ấy không? Tiền lương không cao, chủ yếu là giúp em tích lũy thêm kinh nghiệm."
Bạch Tịnh bắt đầu dao động: "Để em suy nghĩ lại đã."
Cuối cùng cô cũng chịu cân nhắc. Giang Ngạn hài lòng nói: "Anh không muốn nhìn em buông bỏ ước mơ của mình. Con gái phải có ước mơ, biết không?"
Bạch Tịnh gật đầu, trong lòng cảm thấy ấm áp. Phải, cô rất cảm động, bởi vì Lương Triều Dương cũng từng nói với cô như vậy.
"Giang Ngạn, cảm ơn anh. Để em suy nghĩ kỹ rồi sẽ cho anh một câu trả lời."
Anh sợ cô hiểu lầm nên giải thích: "Em đừng nghĩ quá nhiều. Anh không hề mong em mang ơn anh. Anh chỉ muốn giúp em thôi."
Cô ừ một tiếng rồi không nói thêm gì nữa.
……
Cả một buổi chiều Dương Đạm cứ bồn chồn không yên. Anh trò chuyện với ông cụ và Trần Lục Nghệ mà đầu óc cứ nghĩ lung tung.
Đến 6 giờ chiều, tất cả các bệnh nhân lớn tuổi được đưa về phòng để nghỉ ngơi, kết thúc hoạt động tình nguyện của ngày hôm nay.
Trần Lục Nghệ và Dương Đạm không về ngay. Họ ở lại với ông cụ, chờ ông ăn cơm tối xong rồi mới đi.
Khi bước ra cổng họ tình cờ gặp Bạch Tịnh.
Câu nói "oan gia ngõ hẹp" quả thật không sai. Số lần họ chạm trán thật sự không ít.
Bạch Tịnh thấy bản thân mình không có tư cách nói chuyện, cho nên cô giữ im lặng.
Còn Trần Lục Nghệ thì rất nhiệt tình. Cô đi đến trước mặt Bạch Tịnh, tươi cười mời: "Tiểu Bạch, đi ăn với chúng tôi nhé."
Bạch Tịnh không cần suy nghĩ liền từ chối: "Tôi còn có việc, mọi người cứ đi ăn trước đi."
"Chỉ có hai chúng tôi thôi, không sao cả…"
Trần Lục Nghệ chưa kịp nói hết câu thì đã bị Dương Đạm cắt ngang. Anh liếc nhìn Bạch Tịnh, gắt gỏng nói: "Được rồi. Cô ấy đang bận thì chúng ta đi ăn."
Trần Lục Nghệ thật bị anh làm cho tức chết. Chẳng lẽ anh không thấy cô đang cố tình hàn gắn cho hai người sao?
Không dễ gì có một cơ hội tốt, sao anh lại ngốc thế?
Cô còn chưa kịp nói tiếp thì anh khoác tay qua vai cô rồi bước đi.
Bạch Tịnh nhìn theo họ, trong lòng dâng lên một nỗi buồn.
Cô không nên buồn. Hai người họ là định mệnh của nhau. Cô cần gì phải buồn phiền vì chuyện của người khác.
......
Trần Lục Nghệ bị Dương Đạm kéo đến ngã tư. Sau khi dừng lại, cô đau lòng nhìn anh: "Sao anh lại cố chấp như vậy..."
Mặt anh không chút biểu cảm: "Anh không sao. Từ nay về sau đừng xen vào chuyện của anh nữa."
"Anh vẫn yêu cô ấy. Em sẽ không chia rẽ hai người, cũng không muốn nhìn thấy hai người đau khổ."
Anh cười mỉa mai: "Em không muốn anh đau khổ hay là không muốn bản thân mình đau khổ? Trần Hoài Viễn sắp kết hôn rồi, chắc em đau lòng lắm phải không?"
"Em không có ý đó. Dương Đạm, anh đừng xem em ích kỷ như vậy có được không? Em làm vậy là vì tốt cho anh thôi."
Trần Lục Nghệ cảm thấy vô cùng oan ức. Cô có ý tốt, nhưng lại bị hiểu lầm sâu sắc. Bất cứ ai ở trong tình huống này cũng thấy khó chịu.
Dương Đạm châm một điếu thuốc, rít một hơi thật sâu. Khuôn mặt anh bị màn khói che khuất, cô không thể nhìn rõ biểu cảm của anh.
Nhưng cô thấy được ánh sáng long lanh trong mắt anh.
Trông giống như nước mắt.
"Tiểu Lục, anh không muốn tiếp tục yêu cô ấy nữa. Chúng ta kết hôn đi. Như vậy ba anh mới yên lòng, ba mẹ em cũng vui."
Nghe anh nói vậy, Trần Lục Nghệ vô cùng kinh ngạc. Không ngờ đời này cô còn được nghe những lời này từ anh.
Vào lúc này cô thật ước mình ngây thơ một chút. Nếu như ngây thơ, có lẽ cô sẽ nhận lời anh.
Nhưng cô chưa bao giờ là một người ngây thơ.
Cô nhìn rất rõ sự việc. Vì vậy cô không thể nào đồng ý lấy anh.