Ở y viện Bạch Tịnh nổi tiếng dễ tính. Tuy cô đến đây chưa lâu nhưng hầu hết những bệnh nhân lớn tuổi đều biết cô.
Mọi người đều khen cô dễ gần, còn thân thiết với họ hơn cả con cái, đặc biệt là những người già được cô trực tiếp chăm sóc. Ấn tượng của họ về cô cực kỳ tốt.
Bạch Tịnh rất kính nể người già, hiếm khi từ chối yêu cầu của họ. Vì vậy... bây giờ cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chiều theo ý ông cụ.
Cô liếc nhìn ông rồi nói chắc: "Ông đừng lo, con nhất định khiến cho y viện chúng ta tự hào."
Nói xong cô bước đến bên cạnh Dương Đạm.
Anh cười đắc ý: "Em biểu diễn trước đi."
"Em thật không biết. Anh làm mẫu cho em đi. Em xem xong mới biết mình nên làm gì."
Ồ, cô bây giờ miệng lưỡi nhỉ. Đây là lần đầu anh cảm thấy mình nói không lại cô.
Anh không tranh cãi nữa, thầm nghĩ rằng: Đã mất mặt một lần rồi, thêm lần nữa cũng chẳng sao.
"Gâu, gâu, gâu, gâu! Gâu!"
Ánh mắt anh đột nhiên trở nên hoang dại, tiếng sủa như chó nhắm thẳng vào cô. Cô giật bắn mình, lùi lại mấy bước.
Đáng lẽ như vậy là đủ rồi, nhưng anh vẫn không buông tha, từ từ dồn cô vào chân tường. Cô đã hết đường lui.
Bỗng dưng anh dừng lại, liếc cô một cái rồi quay lưng sải bước trở về chỗ ông cụ. Anh khoanh tay nói một cách tự mãn: "Xem đi, bị tôi dọa đến muốn bỏ chạy."
Ông cụ hừ một tiếng: "Tiểu Bạch của chúng tôi nhất định sẽ thắng."
Vừa nói xong thì Bạch Tịnh đã đi tới. Cô sợ đến xanh mặt, nhìn ông cụ với vẻ áy náy: "Chuyện này... con thật sự không học được. Anh ấy giả giống quá, con làm không nổi."
Cứ tưởng ông cụ sẽ phật lòng, nào ngờ ông cười thật tươi: "Không sao đâu, Tiểu Bạch. Con không cần phải học. Chúng ta không phải chó, cho dù có cố gắng cũng không giống chó được."
Bạch Tịnh gật đầu trầm ngâm: "Ừ nhỉ."
Dương Đạm tức muốn ói máu.
Đến lúc này anh mới nhận ra mình đã bị ông già kia chơi xỏ. Trước tiên bảo anh giả chó, sau đó gián tiếp sỉ nhục anh như một con chó!
Lão già đó hoàn toàn... không xứng được người khác tôn trọng.
Anh thấy khốn khổ vô cùng.
"Ông đùa tôi đấy à?!" Anh gầm gừ: "Không có một chút tôn nghiêm của bậc cha chú gì cả."
Trước bộ dạng cáu kỉnh của anh, Bạch Tịnh không nhịn được cười. Anh trừng mắt nhìn cô: "Em cười cái gì? Cả em cũng muốn mang anh ra đùa giỡn phải không?"
Bạch Tịnh bị tiếng quát của anh làm giật mình. Cô không muốn chọc giận anh, liền tìm cớ chuồn nhanh: "Em phải đi kiểm tra chỗ của dì Lý. Vẫn còn rất nhiều tình nguyện viên cần hướng dẫn."
Nói xong cô nhanh chóng bỏ chạy.
Ông cụ nhìn theo bóng lưng của Bạch Tịnh, rồi quay lại nghiêm túc nói với Dương Đạm: "Nhóc con, cậu không nhận ra tôi đang tạo cơ hội cho hai người sao?"
Anh bực bội nói: "Không ngờ ông lại gài bẫy tôi như vậy. Mất mặt quá. Ông tưởng sủa như chó là một cách tán gái sao?"
Ông cụ cười: "Cậu không hiểu rồi. Con gái nào mà chẳng thích người đàn ông hài hước. Có ai chịu hẹn hò với người mặt lạnh như tiền giống cậu? Cậu không có kinh nghiệm bằng tôi đâu, nhóc con ạ. Tin ông già này đi, bảo đảm không sai."
Dương Đạm nhíu mày: "Không phải ông vừa cấm tôi theo đuổi Tiểu Bạch của ông sao?"
Ông cụ kiêu ngạo nói: "Tôi có cấm cũng chả ăn thua gì, trước tiên Tiểu Bạch phải thích cậu đã."
Dương Đạm: "..."
Ông cụ kể: "Khi còn trẻ ngày nào tôi cũng bám theo cô gái của tôi, kể chuyện cười cho cô ấy nghe. Chỉ hơn một tháng là tôi đã chinh phục được cô ấy." Nói về vợ mình, nụ cười của ông càng lúc càng rạng rỡ: "Sau này cô ấy nói với mọi người rằng đã bị tính cách hài hước của tôi đốn ngã. Cậu nói xem, tôi dạy cậu như vậy có đúng hay không?"
Dương Đạm gật đầu ra vẻ hiểu biết: "Ồ... dường như đúng."
Ông cụ thở dài nói tiếp: "Tiếc thay… cô ấy ra đi quá sớm, bỏ lại tôi một mình."
Thấy tâm trạng của ông không vui, Dương Đạm cũng không biết nên an ủi như thế nào.
Anh rất vụng về trong việc an ủi người khác. Có một số trường hợp an ủi cũng vô ích. Có nói gì đi nữa cũng chỉ là những câu sáo rỗng.
Nếu chuyện đó thật sự xảy ra với anh, có lẽ anh sẽ không khéo thích ứng như ông già này.
……
Hoạt động buổi sáng nhanh chóng kết thúc. Vào 11:30, Bạch Tịnh đẩy dì Lý về phòng bệnh.
Những người lớn tuổi được nghỉ trưa cho đến 2:30 chiều. Trong thời gian này các nhân viên và tình nguyện viên được phép ra ngoài ăn.
Bạch Tịnh thường ăn trưa ở căn tin của y viện, bởi vì các món ở đây vừa rẻ vừa thanh đạm.
Trên đường đến căn tin cô tình cờ gặp Giang Ngạn, thế là hai người cùng đi ăn.
"Em chỉ ăn có bấy nhiêu đó thôi sao?" Giang Ngạn nhìn thức ăn trên khay của cô, buột miệng hỏi.
Khẩu vị của cô còn nhỏ hơn cả mèo.
Cô gật đầu: "Ăn quá no không tốt cho sức khỏe. Như thế này là đủ rồi."
"Em nên ăn thêm chút nữa. Em bây giờ gầy quá."
Cô vừa đi vừa nói: "Em không thèm ăn lắm. Hơn nữa em trước giờ vẫn gầy như vậy."
"Con gái gầy quá sau này sẽ khó sinh con."
Bạch Tịnh sững sờ trước hai chữ "sinh con." Chuyện này đối với cô quá xa vời...
Trước kia cô chưa từng nghĩ đến vấn đề này, hiện tại cô cũng chưa lên kế hoạch cho cuộc đời mình. Cô mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cho nên không có nhiều khái niệm về gia đình.
Cô chỉ mới 22 tuổi, vẫn còn quá sớm để nghĩ đến chuyện con cái.
Im lặng một lúc, cô nói: "Chuyện đó sau này mới tính."
Giang Ngạn thở dài bất lực, buông đũa xuống nghiêm túc nói: "Tiểu Bạch, em đã suy nghĩ đến lời anh nói hôm đó chưa?"
Cô hơi khó chịu trước ánh mắt của anh: "Lời gì? Em không nhớ rõ lắm."
Anh nói thẳng: "Là chuyện em làm bạn gái của anh."
Tim Bạch Tịnh đập sai nhịp. Cô thật sự chưa từng nghĩ qua, cũng chưa từng để tâm. Cô hiện tại hoàn toàn không có ý định tìm bạn trai. Cho dù có cô cũng sẽ không tìm một người như Giang Ngạn.
Thứ nhất, khoảng cách tuổi tác giữa hai người quá lớn. Thứ hai, anh đã có hai đời vợ. Người như anh thật sự không phù hợp với cô.
Thật ra cô đã ngầm từ chối anh nhiều lần rồi. Anh là người thông minh, chắc chắn hiểu ý cô. Cô không muốn trực tiếp nói ra, nhưng anh lại liên tục thúc ép cô, khiến cho cô không còn cách nào khác.
Cô đành phải nói thật: "Giang Ngạn, em nghĩ chúng ta vẫn nên làm bạn thì hơn. Em không có tình cảm với anh. Em lúc này không muốn quan hệ với ai cả, chỉ muốn tập trung làm tốt công việc của mình. Bạn trai em vừa mất cách đây không lâu, em vì anh ấy để tang ít nhất ba năm."
Giang Ngạn cười tự giễu: "Nói trắng ra là vì em không thích anh. Nếu thích thì em còn nhớ đến bạn trai cũ sao?"
Bạch Tịnh không còn gì để nói, bởi vì anh nói đúng.
Khi ở bên Dương Đạm cô hiếm khi nghĩ đến Lương Triều Dương. Nghe thật vô liêm sỉ, nhưng đó là sự thật.
……
Dương Đạm và Trần Lục Nghệ đi theo nhóm tình nguyện viên đến căn tin. Vừa bước vào anh đã thấy Bạch Tịnh và Giang Ngạn đang ngồi cùng một bàn.
Anh lập tức nổi lửa.
Nếu không sợ mất mặt thì anh đã xông lên đánh nhau với Giang Ngạn rồi.
Trần Lục Nghệ theo ánh mắt của anh nhìn thấy hai người bọn họ. Cô vỗ nhẹ lên tay anh, ghé sát tai hỏi: "Anh có muốn ngồi với họ không?"
Dương Đạm lắc đầu: "Chậc, không được. Làm như anh quan tâm đến cô ấy vậy."
Trần Lục Nghệ: "..."
Bộ không phải vậy sao?
Nếu không quan tâm thì tại sao lại ghen lồng lộn như vậy chứ?
Cái thói làm bộ làm tịch của Dương Đạm vẫn không thay đổi. Anh mà không chịu sửa đổi thì Bạch Tịnh sẽ không bao giờ quay trở lại. Nhưng Trần Lục Nghệ chỉ nghĩ vậy thôi chứ không dám nói ra miệng. Cô sợ mình nói sai lại khiến anh càng nóng giận hơn.
Dương Đạm vẫn cố chấp không muốn ngồi cùng bàn với Bạch Tịnh. Nhưng trong bữa ăn anh cứ ngoái đầu về phía đó, rốt cuộc bị trẹo cổ.
Trần Lục Nghệ vừa phát bực vừa phải nhịn cười.
Đây đáng lẽ là một câu chuyện đau lòng. Nhưng khi qua tay Dương Đạm thì nó lại biến thành một chuyện cười.
……
Sau bữa trưa là đến giờ nghỉ. Có một dãy phòng trống dành cho các tình nguyện viên nghỉ ngơi. Dương Đạm và Trần Lục Nghệ được phân ba phòng bệnh riêng để ngủ trưa.
Dương Đạm đang chập chờn thì nghe thấy tiếng la hét ngoài cầu thang.
Anh giật mình tỉnh giấc, chưa kịp khoác áo liền chạy ra ngoài xem.
Đây là lần đầu anh chứng kiến một người cao tuổi trong trạng thái khủng hoảng tinh thần.
Trước khi đến đây anh từng nghe kể về một số ông già bà lão có tâm lý bất ổn, thỉnh thoảng chửi bới người chăm sóc và tình nguyện viên, thậm chí còn hành hung họ.
Trong mấy ngày nay các ông bà cụ đều rất thân thiện, cho nên anh đã quên béng lời cảnh cáo này.
Cảnh tượng trước mắt khiến anh chợt nhớ những lời trước đây mình đã nghe. Anh nhanh chóng lao tới, phát hiện người bị ông cụ túm lấy cổ áo đè xuống đất chính là Bạch Tịnh.
Anh nổi giận hất ông già kia sang một bên rồi ôm lấy Bạch Tịnh, dùng thân mình che chở cho cô.
Ông cụ kia cuối cùng cũng bị các nhân viên khác khênh về phòng bệnh, riêng Bạch Tịnh vẫn còn tối tăm mặt mày.
Cô chưa bao giờ rơi vào tình cảnh này...
Khi bị tấn công, cô thật sự nghĩ rằng mình sẽ mất mạng. Trong tình huống đó cô không biết cách chống trả. Nếu Dương Đạm không xuất hiện kịp thời cô không thể tưởng tượng được hậu quả sẽ như thế nào...
Dương Đạm ôm chặt cô, cẩn thận kiểm tra rồi lo lắng hỏi: "Em có bị thương ở đâu không? Nói cho anh biết."
Sự quan tâm của anh làm cô ứa nước mắt. Cô sụt sịt, lắc đầu: "Em không có gì. Ông ấy còn chưa kịp ra tay thì đã bị lôi đi rồi."
Anh dịu dàng vuốt má cô, ánh mắt sắc bén: "Chuyện này không phải là lần đầu, đúng không?"
Ánh mắt của anh khiến cô rùng mình. Cô lắc đầu nguầy nguậy: "Không phải vậy đâu. Người ở đây rất tử tế. Ông cụ đó tâm lý không ổn nên mới có hành động như vậy. Trước đây chưa từng xảy ra chuyện này."
Dương Đạm hiển nhiên không tin. Anh đỡ cô dậy, nhìn chằm chằm vào cô: "Anh khuyên em nên nghỉ việc càng sớm càng tốt. Hôm nay còn có anh mà suýt xảy ra chuyện rồi. Sau này em một mình chắc chắn sẽ bị đập chết."
Cô rút tay ra khỏi tay anh, nhẹ giọng đáp: "Đây là chuyện của em, anh không có quyền xen vào."
Anh cười mỉa mai: "Khi nãy xô xát sao em không bảo anh đừng xen vào? Bạch Tịnh, em tưởng bây giờ em giỏi lắm sao? Ngày nào cũng bắt bẻ anh, thấy vui lắm hả?"
"Em đâu có nhờ anh can thiệp… Còn nữa, em bắt bẻ anh hồi nào? Em chỉ nói lý lẽ với anh thôi."