Thần Hồn Điên Đảo

Chương 34: Làm Trò Cười

Trước Sau

break

Câu trả lời của Bạch Tịnh không cụ thể lắm, nhưng mọi người đều hiểu ý cô.

Các tình nguyện viên trẻ rất xúc động, có một số người rưng rưng nước mắt. Tất cả đều chạnh lòng trước tình cảm của Bạch Tịnh dành cho người yêu. 

Nhưng Dương Đạm không có ý định tha cho cô. Anh vẫn giữ nụ cười nhạt trên môi: "Tôi cảm thấy đây chỉ là cái cớ thôi. Chẳng lẽ cô chưa thử chết lần nào sao?"

"Cậu Dương, vấn đề này chẳng liên quan gì đến cậu. Tôi không hỏi, cậu cũng đừng hỏi." 

Giang Ngạn không chịu được kiểu tra hỏi công kích của Dương Đạm. Có ai lại tò mò quá đáng như vậy chứ?

Muốn hỏi thì hỏi, nhưng tuyệt đối không được làm tổn thương Bạch Tịnh.

Bạch Tịnh không ngờ Giang Ngạn lại đứng ra bênh vực mình. Cô kéo tay áo anh, mỉm cười lắc đầu: "Em không có gì... đừng lo."

Anh làm sao có thể không lo được chứ? Xét về tuổi tác anh hơn Dương Đạm ít nhất 4, 5 tuổi, kinh nghiệm sống cũng dày dặn hơn. Trong mắt anh Dương Đạm chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa.

Một thằng nhóc cư xử không đúng mực, tất nhiên phải dạy cho nó một bài học.

"Cậu đúng là mất dạy..."

Dương Đạm vốn kiêu ngạo, làm sao chịu để cho người khác coi thường trước mặt bao nhiêu người như vậy?

Giang Ngạn vừa nói xong anh liền chuẩn bị xông lên đánh anh ta. Nếu không nhờ Trần Lục Nghệ ngăn lại thì có lẽ đã đổ máu rồi.

"Đừng nóng vội. Mấy ngày tới phải làm việc, hai người còn gặp nhau thường xuyên. Còn nữa, anh cứ gây chuyện như thế này chỉ khiến Bạch Tịnh càng chán ghét thôi."

Trần Lục Nghệ thấp giọng khuyên nhủ, Dương Đạm một lúc lâu mới buông nắm đấm ra.

Không ai biết cô đã nói gì mà thuyết phục được anh. Dù sao đi nữa, buổi tụ họp này coi như kết thúc thành công.

Mặc dù có chút trục trặc nhỏ, có vài chỗ bỡ ngỡ, nhưng nói chung thì bọn họ đều khá hài lòng.

……

Tay Dương Đạm bị thương. Tiệc xong Trần Lục Nghệ muốn đưa anh đến bệnh viện ngay lập tức. Hai người đứng bên đường rất lâu nhưng không thấy chiếc taxi nào trống.

Ngay lúc Trần Lục Nghệ đang bối rối, một chiếc SUV đột nhiên dừng lại trước mặt cô.

Giang Ngạn kéo cửa sổ xe xuống, ân cần hỏi: "Em đi đâu vậy? Có muốn quá giang không?"

Thật ra Giang Ngạn là người rất tốt tính. Chuyện không vui với Dương Đạm lúc nãy anh cũng không để bụng.

"Chúng tôi đến bệnh viện thôi, bệnh viện nào cũng được. Tay anh ấy bị chảy máu, cần xử lý gấp."

Trần Lục Nghệ lúc này không còn quan tâm đến điều gì khác. Nghe Giang Ngạn mở lời giúp đỡ, cô lập tức lôi Dương Đạm lên xe.

Dương Đạm thà chết chứ không đi xe của Giang Ngạn. Anh vừa định phản đối thì thấy Bạch Tịnh đang ngồi ở ghế phụ.

Anh nhanh chóng đổi ý, để Trần Lục Nghệ kéo mình lên xe.

Bạch Tịnh không ngờ Giang Ngạn lại lắm chuyện như vậy, đi giúp đỡ người mà anh mới gặp chiều nay.

Nhưng mọi người đã nhất trí như vậy, cô không thể nói gì thêm.

"Chúng ta đến bệnh viện gần nhất nhé?" Giang Ngạn đề nghị.

Trần Lục Nghệ gật đầu: "Vâng, cảm ơn anh."

Giang Ngạn cẩn thận cho xe chạy. Suốt đường đi Bạch Tịnh chăm chú nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ. Chỉ có như vậy cô mới tránh khỏi cảm giác căng thẳng.

Không gian trong xe rất ngột ngạt, mà sự hiện diện của Dương Đạm lại càng áp bức hơn. Nếu cô không làm gì đó thì chắc bị áp suất trong xe làm cho chết ngạt.

"Đau, đau quá!"

Đi được nửa đường Dương Đạm đột nhiên kêu lên.

Mọi người trong xe đều giật mình. Trần Lục Nghệ quay sang nhìn anh, lo lắng hỏi: "Anh không sao chứ? Đợi một chút nữa, chúng ta sắp đến bệnh viện rồi."

Dương Đạm liếc nhìn khuôn mặt điềm tĩnh của Bạch Tịnh, nói tiếp: "Đau quá... mạch máu sắp vỡ rồi, chắc chết mất!"

Trần Lục Nghệ kiên nhẫn dỗ dành: "Không sao đâu, cùng lắm chỉ là uốn ván thôi, không nguy hiểm đến tính mạng. Anh đừng có động đậy nữa."

"Anh không muốn bị uốn ván. Nếu anh chết thì sao?" Dương Đạm vẫn làm nũng.

Bạch Tịnh ngồi ở ghế phụ nghe hai người họ nói chuyện, trong lòng cảm thấy buồn bã vô cùng. Cô vô thức nhớ lại cảnh tượng mình nhìn thấy khi trở về phòng karaoke.

Quả thật… hai người họ rất hợp nhau.

Đó là sự kết hợp hoàn hảo về mặt tính cách và bối cảnh gia đình. Hơn nữa Trần Lục Nghệ đối xử với anh rất tốt, rất kiên nhẫn.

Có lẽ trên đời này không có ai tốt với anh bằng Trần Lục Nghệ.

Tuy vậy Bạch Tịnh lại không thấy vui chút nào. Cô chẳng những không vui mà còn rất khó chịu.

Chẳng bao lâu thì họ đã đến bệnh viện. Giang Ngạn đỗ xe, thả Trần Lục Nghệ và Dương Đạm xuống, nói vài câu tạm biệt rồi lái xe đi mất hút.

Dương Đạm đứng đó trừng mắt nhìn theo xe của Giang Ngạn, tức tối chửi thề một tràng.

Trần Lục Nghệ nắm lấy cánh tay anh: "Chúng ta mau vào trong băng bó và khử trùng đi, nếu không sẽ bị uốn ván thật đấy."

Dương Đạm hậm hực "ừ" một tiếng rồi đi theo cô vào bệnh viện.

……

Nhà của Bạch Tịnh gần y viện Tùng Đường, không nằm ở trung tâm thành phố nên tiền thuê khá thấp.

Nửa tiếng sau mới về đến nhà. Lúc này Bạch Tịnh buồn ngủ đến híp cả mắt. Sau khi tạm biệt Giang Ngạn cô vội vã chạy lên lầu.

Đêm đó cô ngủ rất ngon, còn mơ thấy Dương Đạm.

Có lẽ đây là lần đầu tiên anh xuất hiện trong giấc mơ của cô. Trước đây cô chỉ mơ thấy Lương Triều Dương.

Cô không nhớ rõ nội dung giấc mơ. Sáng sớm tỉnh dậy người cô đẫm mồ hôi. Cô tắm rửa, nhanh chóng làm bữa sáng rồi đến y viện.

Mỗi sáng dì Lý đều đợi Bạch Tịnh giúp bà xuống giường. Hôm nay cũng không ngoại lệ. Nhìn thấy cô, bà cười còn tươi hơn cả khi nhìn thấy con cháu mình.

"Hôm nay con dậy muộn... Tối qua đi ngủ muộn quá." Cô đỡ dì Lý ngồi dậy, để bà tựa vào đầu giường: "Dì đợi ở đây, con đi lấy nước rửa mặt."

Cô chạy vào phòng tắm, cho nước ấm vào chiếc thau đã khử trùng, lấy một chiếc khăn trắng mới giặt rồi nhanh chóng quay trở lại.

Cô đặt chậu nước lên tủ đầu giường, cẩn thận dùng khăn lau người cho bà.

Đây là việc cô quen làm mỗi ngày. Thời tiết bây giờ khá nóng, cần phải lau kỹ càng mới giữ sạch sẽ. 

"Hôm nay các em đến biểu diễn cho chúng ta xem." Cô tán gẫu với dì Lý.

Bà cười nói: "Thật à? Vậy chúng ta ra ngoài xem đi."

Lau người xong cô giúp bà thay bộ quần áo bệnh nhân sạch, sau đó đút cho bà ăn bữa sáng.

Dì Lý không có sức nhai cho nên thường ăn đồ loãng. Sáng nào bà cũng ăn hai bát cháo kê nhỏ.

Ăn xong bữa sáng thì đã gần mười giờ. Cô đỡ bà lên xe lăn rồi đẩy bà ra ngoài.

Các tình nguyện viên đã có mặt ở sân sau.

Cô lập tức nhận ra Dương Đạm trong đám đông. Hôm nay anh mặc đồng phục, trông rất giống một sinh viên.

Khi cô đến anh đang đứng trước mặt một ông cụ khua tay múa chân một cách cuồng nhiệt, giống như đang biểu diễn gì đó. Ông cụ kia cười rất vui vẻ. Dường như đây là lần đầu cô thấy anh hăng hái nói chuyện với người lớn tuổi.

Cô luôn nghĩ anh lạnh lùng và thiếu kiên nhẫn với người khác. Không ngờ anh lại có mặt này.

Bạch Tịnh có chút sững sờ.

"Tiểu Bạch, chúng ta còn chưa đi sao?" Dì Lý quay đầu nhìn cô, vẻ mặt khó hiểu.

Cô choàng tỉnh, nhanh chóng đẩy bà lên lầu.

Sau khi chứng kiến cảnh vừa rồi, khoảng cách giữa cô và Dương Đạm lại rút ngắn hơn một chút.

......

Dương Đạm vẫn tiếp tục làm trò cười cho ông cụ xem, hoàn toàn không biết đến sự hiện diện của Bạch Tịnh.

Biểu diễn xong anh mới nhìn thấy cô. Lúc đó anh chỉ muốn tìm cái gì đó che mặt mình lại. Để cho cô thấy bộ dạng ngờ nghệch của anh, mặt mũi anh không biết nên để ở đâu!

Hai người nhìn nhau một lúc, sau đó cô mỉm cười với anh.

Không phải là nụ cười ấm áp, mà là một nụ cười khách sáo.

Dương Đạm không để ý đến cô nữa, tiếp tục nói chuyện với ông cụ bên cạnh.

"Cậu trẻ này, cậu thích Tiểu Bạch của chúng tôi à?"

Ông cụ thấy anh nhìn chằm chằm vào Bạch Tịnh nên có chút tò mò. Anh chưa kịp trả lời thì ông đã nói tiếp: "Bỏ ý định đó đi. Tiểu Bạch là cô vợ mà chúng tôi chọn cho Tiểu Giang. Hai người họ rất hợp nhau, cậu chớ có xen vào."

Dương Đạm hừ lạnh một tiếng: "Ai nói tôi thích cô ấy? Vợ tôi vẫn còn ở đây, ông đừng nói nhảm nữa!"

Haha, biểu cảm rõ ràng như vậy, ai cũng nhìn ra chàng trai này có ý với Bạch Tịnh. Ông cụ hỏi: "Cậu thích Tiểu Bạch chỗ nào?" 

"Tôi đã nói là không thích." 

Ông cụ nhìn anh với vẻ hoài nghi: "Này, đừng giả vờ với tôi chứ, cậu trẻ. Ông già này sống 67 năm rồi, ăn muối còn nhiều hơn cậu ăn cơm. Mấy trò vặt vãnh của bọn trẻ các người không qua được mắt tôi đâu."

Dương Đạm ngồi xuống bên cạnh ông, cười cười: "Được rồi, có thích hay không thì ông cũng nên cho tôi một lời khuyên, có đúng không?"

Ông cụ lườm anh: "Tôi nói cho cậu biết, đừng dòm ngó đến Tiểu Bạch nữa. Cả khu này ai cũng biết cô ấy và Tiểu Giang là một đôi."

Ông già này nói chuyện thật khôi hài, cho nên anh nhướng mày thách thức: "Không. Tôi sẽ đấu với anh ta tới cùng, ông làm gì được tôi nào?"

"Tôi muốn cậu làm cún con, nhanh lên!" Ông cụ còn nói thêm: "Vừa rồi cậu giả chim cánh cụt giống thật đấy. Rất có tài diễn xuất, cậu trẻ..."

Bạch Tịnh vừa đi ngang đã nghe thấy lời này. Cô vô thức liếc nhìn biểu cảm trên mặt Dương Đạm, không nhịn được bật cười.

"Này Tiểu Bạch, qua đây!" Ông cụ vừa nghe thấy tiếng Bạch Tịnh liền vẫy tay gọi.

Cô ngại ngùng không dám từ chối, liền đi về phía họ. Dương Đạm đứng dậy, lúng túng không biết nên làm thế nào.

Nếu không có Bạch Tịnh ở đây, anh sẵn sàng nuốt lòng tự trọng của mình mà làm theo. Nhưng cô hiện tại đang đứng trước mặt anh, anh không còn mặt mũi nào để làm trò nữa...

"Tôi không diễn nữa, chúng ta chơi trò khác." Anh kiêu ngạo ngoảnh mặt đi.

Thấy anh như vậy ông cụ không nhịn được cười. Ông giơ tay vỗ vai Bạch Tịnh: "Tiểu Bạch, con dạy cho cậu ta đi, cho cậu ta biết bản lĩnh của người ở đây."

"Hả?" Bạch Tịnh hơi bất ngờ khi ông cụ đưa ra yêu cầu với cô.

Dương Đạm nháy mắt với ông rồi nói: "Nhanh lên đồng chí Bạch, dạy cho tôi đi."

Cô do dự một chút: "Nhưng con không biết phải làm thế nào."

Anh hừ lạnh một tiếng, nói một câu khiêu khích: "Ông xem, người trong bệnh viện của ông cũng chẳng tài giỏi gì."

"Tiểu Bạch, so tài với nó đi. Ông nhớ lần trước con diễn rất tốt... Nhất định phải đánh bại nó, dành lấy vinh quang cho Tùng Đường."

Ông cụ rất nghiêm túc.

Bạch Tịnh: "..."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương