Vẻ mặt của Dương Đạm vô cùng đáng sợ, giống như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Bạch Tịnh sợ anh sẽ xông lên đánh chết Giang Ngạn. Cơn thịnh nộ của anh cô đã từng chứng kiến rồi.
Khi nổi giận anh chẳng hề nghĩ đến hậu quả.
Trần Lục Nghệ cũng bị anh dọa đến mất hồn. Cô đương nhiên biết vì sao anh tức giận như vậy. Có dùng đầu ngón chân cũng đoán ra sự việc.
Cô hít một hơi thật sâu, nắm lấy tay anh nhỏ giọng nói: "Đừng kích động, đây không phải là lúc nổi nóng."
"Anh không sao." Dương Đạm liếc xuống tay cô, lạnh lùng nói: "Chuyện này chẳng còn liên quan gì đến cô ấy nữa. Chuyện cô ấy cũng chẳng liên quan đến anh."
Trần Lục Nghệ: "..."
Anh hét to với mọi người: "Là tôi sơ ý làm vỡ ly, các bạn hãy tiếp tục đi."
Lời nói của anh nhanh chóng giải quyết chuyện nhỏ này.
Giang Ngạn bắt đầu hát. Bạch Tịnh ngồi trong góc lắng nghe, cảm thấy như mình đang mơ.
Giọng hát của Giang Ngạn rất hay, gần giống ca sĩ gốc. Mỗi nốt nhạc đều tràn ngập cảm xúc, đặc biệt là khi anh hát câu "Từ nay trở đi, em là nguyên do của niềm hạnh phúc." Lời hát rất cảm động.
Bài hát dài bốn phút, Giang Ngạn vừa hát vừa nhìn cô không rời mắt.
Khi nốt nhạc cuối cùng vang lên, mọi người lại bắt đầu reo to.
"A, anh Ngạn hay quá, tuyệt vời quá!"
"Nếu em là Tiểu Bạch, em sẽ lập tức gả cho anh ngay. Đẹp trai quá!"
"Tiểu Bạch, nghe xong bài hát tỏ tình này chị có cảm động không? Em cảm động giùm chị!"
"Đúng vậy! Anh Ngạn đẹp trai quá đi!"
Nghe họ khen lên khen xuống, Bạch Tịnh vô thức liếc nhìn Dương Đạm. Ánh mắt của anh tràn đầy sát khí.
Cô nhanh chóng dời mắt đi, cố lấy lại bình tĩnh, cắn răng mỉm cười với mọi người: "Cảm động chứ. Giang Ngạn, cảm ơn anh."
"Hôn đi, hôn đi!"
Không biết là ai nói, nhưng đột nhiên mọi người bắt đầu hùa theo: "Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!"
Mặt Bạch Tịnh đỏ bừng.
Giới trẻ bây giờ quá cởi mở… Cô còn đang lúng túng thì Giang Ngạn đã bước tới gần.
Anh đưa tay đỡ cô dậy, rồi mỉm cười nói với mọi người: "Cô ấy ngại, hay là hôn một cái lên má thôi nhé?"
"Không! Không! Phải hôn môi."
Đám thanh niên kia dù có thế nào cũng không chịu buông tha. Bạch Tịnh biết lần này mình không thể thoát thân. Cô ngước nhìn Giang Ngạn: "Không sao, cứ làm theo lời bọn họ đi."
Giang Ngạn kinh ngạc nhìn cô, không ngờ cô lại nói như vậy.
Trước đây anh chỉ vòng tay qua vai cô thôi là cô đã né tránh không thôi. Sao hôm nay lại đột nhiên dễ dãi thế?
Anh thật sự thấy không quen.
Anh khẽ cười, ghé sát vào tai cô nói một cách thâm tình: "Em hiểu ra rồi à?"
Cô nhíu mày: "Hả?"
Anh nói: "Ý anh là tới giờ em mới nhận ra điểm tốt của anh sao? Làm bạn gái anh đi, hửm?"
Bạch Tịnh: "Không phải. Nếu chúng ta không hôn nhau, bọn họ nhất định sẽ tiếp tục làm ầm ĩ."
Giang Ngạn không nói gì. Dừng lại một lúc, anh đỡ lấy đầu Bạch Tịnh, bắt đầu hôn cô.
Ngay lúc đó mọi người đều bắt đầu reo hò.
…..
Tay Dương Đạm dính đầy máu.
Anh thật đã làm vỡ một chiếc ly thủy tinh đắt tiền.
Trần Lục Nghệ kinh hãi: " Dương Đạm, anh đừng như vậy nữa có được không?"
Anh quay đầu nhìn cô: "Sao vậy? Anh đâu có gì."
Cô nắm lấy cổ tay trái của anh, nâng lên: "Nhìn xem, tay anh thế này rồi!"
Nếu cô không làm vậy, anh cũng không nhận ra tay mình bị thương nặng đến thế.
Anh lấy khăn giấy lau máu trên lòng bàn tay rồi thản nhiên nói: "Không sao đâu, chỉ là vết cắt nhỏ thôi."
Trần Lục Nghệ cảm thấy thất vọng và chán nản vô cùng. Chuyện này rõ ràng là do Bạch Tịnh và Giang Ngạn gây ra. Cho đến nước này, anh vẫn không chịu thừa nhận điều đó.
Làm như vậy có ích gì… Nếu anh yêu Bạch Tịnh, tại sao không giành lại cô ấy?
"Dương Đạm, anh thích cô ấy đến mức nào?" Trần Lục Nghệ nhẹ nhàng hỏi.
Anh đẩy cô ra, lạnh lùng nói: "Ai nói với em là anh thích cô ta? Anh không thích."
Trần Lục Nghệ không nhịn được phải nói thẳng: "Anh thật sự không thích cô ấy sao? Hôm nay hai người ở riêng với nhau thay đồ lâu như vậy... Dương Đạm, anh tưởng em ngốc sao? Còn nữa, lúc ngủ anh thường gọi tên cô ấy."
"Im đi, em đúng là phiền phức!"
Bị Trần Lục Nghệ vạch trần anh vô cùng tức giận, không nhịn được quát lên.
Thật lòng mà nói, anh còn có phản ứng như vậy cũng khiến cho Trần Lục Nghệ cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Đã lâu rồi anh ngụy trang rất kỹ. Kể từ khi bắt đầu làm việc anh như một người hoàn toàn khác.
Anh không bao giờ thể hiện cảm xúc, đối xử với mọi người như nhau, đều rất tốt. Nhưng cô lại không thể cảm nhận được sự chân thành trong đôi mắt ấy.
Anh không nổi nóng với cô nữa, lại rất khách sáo với cô. Cô ngược lại không thích chút nào.
Tuy nhiên sau khi nhìn thấy Bạch Tịnh, con người cũ của anh đã trở về.
Trần Lục Nghệ lúc này mới vỡ lẽ. Có lẽ chỉ có Bạch Tịnh mới có thể khiến Dương Đạm cởi bỏ lớp ngụy trang, đối xử với mọi người bằng chính con người thật của mình.
Đây là sự thấu hiểu và đặc ân độc nhất giữa hai người họ, điều mà cô không bao giờ có thể thay thế được.
Hiện tại tình cảm của cô dành cho Dương Đạm chỉ còn là sự quan tâm của một người bạn. Cô không còn hy vọng anh sẽ cưới cô nữa. Cô rất mong anh được hạnh phúc.
......
"Tôi đi vệ sinh đây."
Sau khi nụ hôn kết thúc, Bạch Tịnh vô cùng xấu hổ và bịa ra một cái cớ để rời khỏi phòng karaoke.
Thấy vậy Trần Lục Nghệ cũng đi theo cô ra ngoài. Cô chặn trước mặt Bạch Tịnh: "Chúng ta nói chuyện đi."
Bạch Tịnh đương nhiên nhận ra Trần Lục Nghệ. Nhưng cô nghĩ hai người họ không có điều gì để nói. Cuộc sống của họ là hai ngã rẽ. Chỉ là đi ngang qua mà thôi, không cần phải nói quá nhiều.
Cô cười: "Xem ra chúng ta không có gì để nói rồi. Nếu là chuyện của y viện thì cô nên liên hệ với ban quản lý."
Trần Lục Nghệ cảm thấy Bạch Tịnh và Dương Đạm rất giống nhau. Lời lẽ của cả hai đều sắc bén như nhau, có thể vô tình hay cố ý làm tổn thương người khác.
Trần Lục Nghệ nói: "Điều tôi muốn nói là chuyện của Dương Đạm."
Nghe thấy hai chữ này, Bạch Tịnh vô thức nắm chặt tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
"Tôi và anh ấy không còn quan hệ gì nữa. Cô Trần, cô không cần phải lo lắng."
"Tôi không phải nói chuyện này. Tôi chỉ muốn nói chuyện với cô về anh ấy thôi."
"Không có gì để nói cả. Tôi không quen anh ấy."
Bạch Tịnh khăng khăng từ chối. Mỗi lần nhắc đến Dương Đạm cô đều cảm thấy khó chịu.
Không để ý đến lời của Bạch Tịnh, Trần Lục Nghệ nói thẳng: "Cô không thấy Dương Đạm đã thay đổi rất nhiều sao? Một năm qua…"
"Cô Trần." Bạch Tịnh ngắt lời cô: "Tôi đã nói rồi, tôi không quan tâm đến chuyện của anh ấy. Tôi có cuộc sống riêng của mình, chuyện đã qua rồi thì hãy cho qua đi."
Trần Lục Nghệ nheo mắt như muốn nhìn thấu cô: "Cô có dám thề rằng mình hoàn toàn không còn tình cảm gì với Dương Đạm không?"
"Tôi xin thề. Tôi hoàn toàn không còn tình cảm gì với anh ấy nữa. Nếu tôi nói dối thì khi bước ra khỏi đây sẽ bị xe tông." Bạch Tịnh không chút do dự thề độc. Nói xong cô hỏi: "Cô Trần, như vậy có được chưa?"
Trần Lục Nghệ vốn là người miệng lưỡi. Chỉ bằng một vài lời nói thì ít ai có thể bịt miệng cô.
Vậy mà Bạch Tịnh đã làm được.
Cô thở dài, không muốn bỏ cuộc chút nào: "Bạch Tịnh, tình hình của anh ấy hiện giờ không ổn chút nào."
Bạch Tịnh không nói gì, đi ngang qua Trần Lục Nghệ về phía phòng vệ sinh. Khi vào trong cô đóng cửa lại, nước mắt không ngừng rơi.
Nhớ lại lời của Trần Lục Nghệ vừa rồi, cô không ngăn được nước mắt.
……
Bạch Tịnh trốn trong buồng vệ sinh khóc một hồi lâu. Khóc xong cô tát nước lạnh vào mặt.
Cô đứng ngoài hành lang một lúc, sau đó mới trở về phòng karaoke.
Vừa đẩy cửa ra đã nghe tiếng hò reo. Hóa ra cô trở về không đúng lúc.
Nhìn kỹ lại thì thấy Dương Đạm đang ôm hôn Trần Lục Nghệ. Động tác của anh rất dữ dội. Trần Lục Nghệ bị giữ chặt đến nỗi chân cô gần như không chạm đất.
Sắc mặt Bạch Tịnh lập tức tái nhợt, ngực đau nhói, hô hấp cũng khó khăn.
"Ồ! Thật nóng bỏng..."
Nhìn Trần Lục Nghệ và Dương Đạm hôn nhau, mọi người đều đỏ mặt. Dương Đạm quyến rũ đến mức có một vài cô gái phải che mắt không dám xem.
Bạch Tịnh đứng chết trân ở cửa nhìn hai người họ.
Cô cảm thấy như mình sắp ngạt thở.
"Em không khỏe sao?" Giang Ngạn thấy sắc mặt cô không tốt nên vội vàng hỏi.
Nghe giọng nói của Giang Ngạn, Bạch Tịnh cuối cùng cũng tỉnh táo lại. Cô lắc đầu nói: "Không có gì đâu... Chỉ là em quá mệt thôi."
Giang Ngạn giơ tay xoa đầu cô: "Chờ chút nữa mới về. Đã đến đây rồi thì cứ chơi cho vui đi, hửm?"
Bạch Tịnh gật đầu. Lý lẽ này cô đương nhiên hiểu.
…...
Sau khi ngồi xuống, Bạch Tịnh mới nhận ra họ đang chơi một trò chơi.
Cô không rõ luật chơi, nhưng chắc chắn đó không phải là trò chơi đứng đắn.
Cô chơi mà không hiểu gì cả, cũng không biết tại sao mình luôn bị chọn.
Lần đầu tiên, có một cô gái yêu cầu cô chọn giữa sự thật và thử thách, và cô đã chọn sự thật. Sau đó cô ta hỏi người mà cô yêu quý nhất giờ đang ở đâu.
Bạch Tịnh im lặng rất lâu. Biểu cảm của cô có chút buồn bã, đôi mắt ngấn lệ: "Người tôi yêu đang ở một thế giới khác."
Căn phòng karaoke chìm vào im lặng.
Mọi người ở đây đều có đầu óc. Họ hiểu rõ ngụ ý của cô. Như để an ủi cô, họ nhanh chóng kết thúc ván này.
Vòng thứ hai, Bạch Tịnh lại được chọn. Lần này tất cả mọi người giục cô chọn thử thách, nhưng cô vẫn chọn sự thật.
Vì đồng cảm với Bạch Tịnh, họ cho cô một câu hỏi tương đối dễ trả lời: "Chị đã trải qua bao nhiêu mối tình?"
Bạch Tịnh cười nói: "Chỉ có một mà thôi. Một lần cho cả đời."
Giang Ngạn đứng bên cạnh Bạch Tịnh vẫn giữ nguyên nụ cười, như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến anh.
Nhưng Dương Đạm không thể giữ bình tĩnh được nữa. Trong lòng anh nguyền rủa Bạch Tịnh cả trăm ngàn lần.
Chết tiệt, cho đến bây giờ cô vẫn không quên được Lương Triều Dương. Anh ta đã mất gần hai năm rồi, vậy mà cô vẫn nhớ mãi trong lòng.
Lương Triều Dương thật sự tốt đến vậy sao? Tốt đến mức đến tận bây giờ cô vẫn không nguôi ngoai.
Sau khi Bạch Tịnh trả lời xong, Dương Đạm hét to: "Ồ? Một lần cho cả đời sao? Vậy sao cô không theo anh ta đến thế giới bên kia đi?"
Bao nhiêu con mắt liền đổ dồn về phía Dương Đạm, có vẻ như đang chất vấn: Sao anh dám hỏi một câu như thế?
Bạch Tịnh biết Dương Đạm đang làm khó mình.
Cô nghiến răng, mỉm cười trả lời: "Tôi chọn một cuộc sống có ý nghĩa hơn."