Bạch Tịnh rất hiểu Dương Đạm. Anh luôn hành động liều lĩnh, chưa bao giờ chịu suy xét kỹ càng.
Hôm nay anh đến đây với thân phận tình nguyện viên, ở lại không quá một tuần. Cho dù có chuyện gì xảy ra người trong y viện cũng không nặng nhẹ gì anh.
Nhưng cô thì khác. Cô phải làm việc ở đây lâu dài.
Nếu nhân viên ở đây phát hiện cô và anh có quan hệ mập mờ, sau này cô phải sống làm sao đây?
Bạch Tịnh không muốn ai biết chuyện quá khứ của mình. Nếu được cô sẽ sống như thế này cho đến cuối đời. Cô không theo đuổi sự giàu sang hay danh vọng, cũng không mong kết hôn hay sinh con. Cô sẽ túc trực ở đây nhìn những bệnh nhân lần lượt ra đi, cho đến một ngày chính cô cũng ra đi.
Nghĩ kỹ lại, cô và Giang Ngạn cũng không khác nhau là bao. Giang Ngạn từng nói anh đến đây là để chuộc tội.
Cô cũng vậy.
Cô nợ Lương Triều Dương rất nhiều, đã không giữ lời hứa với anh. Cô phải chuộc lại lỗi lầm của mình.
Nghĩ đến đây, cô càng khóc nhiều hơn.
Dương Đạm để cho cô khóc. Anh ôm chặt cô hồi lâu rồi mới buông ra.
Bạch Tịnh cúi gằm mặt, tim đập thình thịch, không biết kế tiếp nên làm gì. Cô còn đang bối rối thì anh chìa cho cô hai tờ khăn giấy.
Cô liền ngồi xổm xuống, cầm khăn giấy lau nước mắt nước mũi.
Giống như mình đã chạm vào thứ gì đó dơ bẩn.
Dương Đạm cảm thấy tôn nghiêm của mình lại một lần nữa bị chà đạp.
Cô xa anh một năm, trong thời gian đó anh sống như một hòa thượng. Anh không hề nghĩ đến chuyện đó chứ đừng nói đến việc ra ngoài tìm đàn bà để giải khuây.
Anh thật không còn hứng thú chút nào.
Mấy tháng đầu ngày nào anh cũng nhớ cô. Anh nốc rượu như nước, làm việc như điên, thậm chí cho rằng mình không cần đàn bà nữa.
Cũng có lúc anh và Trần Lục Nghệ muốn thử thân mật, nhưng giữa họ chẳng có chút tình cảm nào. Chuyện chưa kịp bắt đầu thì đã kết thúc rồi.
Trần Lục Nghệ cũng không có vẻ hứng thú với chuyện này. Hai người đứng bên nhau mà trông chẳng giống một cặp đôi chút nào.
"Em lấy áo khác cho anh." Bạch Tịnh lau khô nước mắt, đứng dậy lấy một chiếc áo trắng khác từ trong tủ ra đưa cho anh: "Chúng ta đi nhanh đi, nếu không mọi người sẽ thắc mắc."
Anh cầm lấy áo, nhếch môi nói: "Nhìn em kìa, giống như đang vụng trộm. Buồn cười thật."
Cô đỏ mặt im lặng.
Anh nhanh chóng mặc áo. Dường như tâm tình anh đã thay đổi, lúc này anh không còn làm khó cô nữa.
Bạch Tịnh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô theo anh bước ra ngoài.
……
Dương Đạm không biết đường cho nên Bạch Tịnh phải đưa anh đến tận nơi tụ tập. Sau khi đến sân sau, cô đứng cạnh Giang Ngạn.
Giang Ngạn nhìn cô, lo lắng hỏi: "Sao lâu vậy? Anh còn định quay lại tìm em."
Cô vội giải thích: "Tôi không tìm được kích cỡ phù hợp. Anh ấy khó tính quá, còn đòi hỏi rất cao. Người như vậy không biết tại sao lại đi làm tình nguyện viên. Đúng là khó hiểu."
Đây là lần đầu tiên Giang Ngạn nghe Bạch Tịnh than phiền. Anh biết cô nhất định đã chịu nhiều uất ức.
Người đàn ông đó chắc chắn không dễ đối phó.
Anh vỗ vai cô an ủi: "Lần sau gặp phải tình huống như vậy cứ để cho anh lo. Em không cần chịu khổ như vậy."
Bạch Tịnh nhẹ gật đầu.
Cách đó không xa, Dương Đạm nhìn họ giống như đang quan sát cuộc hội nghị thương mại bí mật. Anh suýt nữa không nhịn được mà xông lên đập Giang Ngạn một trận.
Chết tiệt, Bạch Tịnh là của anh, ai dám động vào cô?
Riêng Trần Lục Nghệ thì hối hận vô cùng. Nếu biết sẽ gặp Bạch Tịnh ở đây cô đã không rủ Dương Đạm đi cùng.
Nhìn ánh mắt của Dương Đạm, rõ ràng là vẫn chưa quên được Bạch Tịnh.
Hai người họ đi lâu như vậy, rõ ràng là không chỉ thay quần áo đơn giản như vậy.
Trần Lục Nghệ không có kinh nghiệm trong chuyện này, nhưng cô vẫn đoán được đôi chút.
"Anh ta là..." Cô liếc nhìn Dương Đạm rồi nói tiếp: "Vừa rồi anh có nghe thấy không? Em nghe người ở đây nói anh ta là bạn trai của Bạch Tịnh."
Dương Đạm mặt không đổi sắc nói: "Liên quan gì đến anh?"
Anh đã nói vậy thì cô còn gì để nói nữa.
Trần Lục Nghệ chỉ biết ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
……
Sau một buổi chiều bận rộn làm việc, cuối cùng cũng tan ca.
Tối hôm đó Bạch Tịnh và Giang Ngạn đang định ra ngoài ăn. Họ vừa ra khỏi y viện thì đã bị nhóm tình nguyện viên chặn lại.
"Chúng ta đi ăn rồi ra ngoài chơi một lúc đi. Vài ngày tới còn phải nhờ hai vị giúp đỡ nhiều.”
Bạch Tịnh định từ chối, nhưng Giang Ngạn đã nhanh miệng nhận lời.
Cô trợn mắt nhìn anh. Giang Ngạn âu yếm véo mũi cô, cười nói: "Em ở nhà cả ngày, thỉnh thoảng nên ra ngoài vui chơi một chút. Chơi vui rồi muốn giận anh cũng không muộn, hửm?"
Lời nói của Giang Ngạn rất mập mờ, ai nghe thấy cũng sẽ cho rằng anh và Bạch Tịnh là một đôi.
Đương nhiên Dương Đạm cũng nghĩ vậy.
Nhìn cách Giang Ngạn đối xử với Bạch Tịnh, anh siết chặt nắm đấm đến nỗi các đốt tay kêu răng rắc...
Con mẹ nó người đàn ông này sao không đi chết đi? Dám cướp vợ của anh à? Thật đáng giận.
"Ôi, chua quá!"
Nghe Giang Ngạn nói vậy với Bạch Tịnh, một số người lập tức xôn xao.
"Đúng là tra tấn những người độc thân như chúng em."
Mặt Bạch Tịnh đỏ bừng trước những lời nói đùa. Không còn cách thoái thác, cô đành phải đi theo họ.
Dường như họ đã đặt bàn trước. Vừa đến nhà hàng đã có người đến phục vụ ngay.
Khi họ ngồi xuống bàn, Bạch Tịnh tự nhiên ngồi bên trái Giang Ngạn.
Dương Đạm liếc nhìn cô một cái, sau đó tự nhiên ngồi xuống bên cạnh cô. Anh vẫy tay với Trần Lục Nghệ: "Tiểu Lưu ngồi với anh."
Sắc mặt Trần Lục Nghệ có chút không vui. Cô cũng không thể từ chối, chỉ lẳng lặng ngồi xuống.
Bạch Tịnh không ngờ Dương Đạm lại to gan như vậy. Có mặt Trần Lục Nghệ ở đây mà anh vẫn thản nhiên như không có gì.
Trần Lục Nghệ không biết ghen sao?
Với mối quan hệ của họ, Trần Lục Nghệ đáng lẽ nên tìm đủ mọi cách để ngăn cản Dương Đạm.
"Em đang nghĩ gì vậy?" Thấy Bạch Tịnh như người mất hồn, Giang Ngạn véo má cô.
Cô bừng tỉnh, né tránh tay anh: "À, không... Chỉ là em có chút không quen."
Giang Ngạn: "Không sao, sau này anh dẫn em ra ngoài chơi thường xuyên hơn, dần dần em sẽ quen thôi."
Bạch Tịnh không phản bác mà chỉ khẽ gật đầu.
Từ khi Dương Đạm ngồi xuống bên cạnh, cô không dám nhìn về hướng đó nữa. Cô cố giảm bớt bầu không khí căng thẳng bằng cách quay sang nói chuyện với Giang Ngạn.
Đồ ăn nhanh chóng được mang lên, nhưng Bạch Tịnh vẫn không chạm vào đũa.
Giang Ngạn biết cô hay ngại cho nên mỗi khi có món mới anh đều gắp một ít cho vào bát của cô.
Suốt bữa ăn Bạch Tịnh không hề tự gắp cho mình thứ gì.
Thấy Giang Ngạn ân cần với cô như vậy, mọi người lại bắt đầu trêu họ.
"Ôi trời, Tiểu Bạch, chị thật là có phước! Anh Ngạn tốt với chị quá."
"Ừ, ước gì mình có một người bạn trai như thế. Xem kìa, không cần phải nhấc một ngón tay cũng có đồ ăn đầy bát!"
"Cái này có phải như người ta nói, là chiều cho đến hư không? Trời ơi, mấy con chó độc thân như chúng ta chắc bị hành hạ cho đến chết mất."
Mọi người cười nói thật náo nhiệt, khiến cho Bạch Tịnh đỏ mặt.
Cô đỏ mặt không phải vì e thẹn, mà là vì hổ thẹn.
Thật ra cô và Giang Ngạn chỉ là bạn bè bình thường, không hề tình tứ như người ta nói.
Nhưng cô vẫn không muốn giải thích. Cứ để cho Dương Đạm nghĩ rằng cô có bạn trai đi. Như vậy anh mới không thèm để ý đến cô nữa. Anh là người tự ái cao bằng trời, lẽ nào chịu hạ mình làm kẻ thứ ba?
Giang Ngạn lúc này vẫn cười nói: "Cô bé này rất nhút nhát, mỗi khi ra ngoài ăn đều mắc cỡ. Sao tôi nỡ để cô ấy đói được chứ?"
Mọi người nghe vậy lại bắt đầu reo hò tán thưởng.
Là người có nhiều năm kinh nghiệm trên thương trường, Giang Ngạn rất giỏi giao tiếp. Xét về quan hệ giữa người với người, Bạch Tịnh hoàn toàn không bằng một góc của anh. Anh hòa đồng với mọi người, còn cô trái lại chỉ biết ngồi một bên lẳng lặng nhai cơm.
Đột nhiên Dương Đạm nắm lấy bàn tay trái của cô ở dưới bàn.
Bạch Tịnh giật thót mình, suýt chút nữa đánh rơi đũa. May là cô kịp thời kiềm chế được bản thân, không để lộ ra chuyện gì khác thường.
Dương Đạm nắm chặt tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, quyến luyến dịu dàng như hai người đang yêu.
Cô mím môi, cố gỡ tay mình ra khỏi tay anh.
Nhưng cô làm không lại anh. Một khi anh đã quyết tâm, cô căn bản không thể cưỡng lại, cũng không còn cách nào khác ngoài việc chịu trận.
Vì không muốn bị người khác phát hiện, cô cúi mặt tiếp tục ăn.
Thấy cô không có phản ứng gì Dương Đạm lại càng bực bội hơn. Anh dùng ngón tay gãi nhẹ vào lòng bàn tay cô.
Bạch Tịnh lập tức buông đũa xuống.
Bị cù vào lòng bàn tay như vậy ai mà chịu được.
Nhột quá...
Nghe thấy tiếng động, Giang Ngạn lập tức quay lại nhìn cô: "Có chuyện gì vậy? Em thấy không khỏe à?"
Cô gượng cười: "Không có gì, là em không khéo dùng đũa thôi."
"Khờ quá." Giang Ngạn cười bao dung: "Lần sau đừng vụng về như vậy nữa nhé."
Cô vội gật đầu: "Ừ, em biết rồi. Không có gì đâu."
Suốt bữa ăn Dương Đạm khư khư giữ lấy tay cô không buông.
Để tránh gặp rắc rối không đáng có, cô đành im lặng nghiến răng. Kết thúc một bữa ăn, lòng bàn tay cô đã toát đầy mồ hôi.
……
Sau khi ăn tối mọi người kéo nhau đi hát karaoke. Bạch Tịnh không muốn đi cho lắm, như cũng không tiện từ chối.
Đã lỡ đồng ý rồi, bây giờ mà nuốt lời thì không ổn lắm.
Quán karaoke nằm gần khách sạn, đã được đặt chỗ trước. Sau khi vào có nhân viên dẫn họ đến phòng riêng. Lần này Bạch Tịnh tìm một góc ngồi xuống.
Cô đã rút được bài học, cố tình ngồi giữa Giang Ngạn và vách tường, hoàn toàn không cho Dương Đạm có cơ hội chen vào.
Hầu hết các tình nguyện viên đều nhỏ tuổi hơn cô. Họ nhí nhố, nhanh chóng làm nóng bầu không khí.
Một cô gái đưa micro cho Giang Ngạn: "Anh Ngạn, anh và chị Tiểu Bạch song ca một bản nhé?"
Bạch Tịnh vội vàng xua tay từ chối: "À... chị không biết hát, để anh ấy hát đi."
Giang Ngạn đứng dậy cầm lấy micro, hào phóng nói: "Được, vậy tôi hát nhé. Xin yêu cầu bài ‘Forever Love’ của Vương Lực Hoành, cảm ơn."
"Ồ, đây là ngầm tỏ tình sao? Chị Tiểu Bạch, cho chúng ta một câu trả lời đi…"
Rầm!
Trong lúc mọi người đang vui vẻ thì đột nhiên vang lên tiếng thủy tinh vỡ từ phía Dương Đạm và Trần Lục Nghệ.
Bạch Tịnh vô thức liếc sang bên kia, chạm phải ánh mắt giận dữ của Dương Đạm.
Cô không khỏi rùng mình.