Thần Hồn Điên Đảo

Chương 31: Có Nhớ Anh Không

Trước Sau

break

Trần Lục Nghệ có đam mê với hoạt động từ thiện. Hồi còn học cấp ba cô thường xuyên đến viện dưỡng lão làm công việc tình nguyện.

Thành thật mà nói, Trần Lục Nghệ là một cô gái giàu tình cảm.

Cho dù Dương Đạm chán ghét cái kiểu tự cho mình là đúng của cô, nhưng anh chưa bao giờ phủ nhận cô là người tốt.

Bởi vậy anh mới đồng ý đi theo cô đến y viện Tùng Đường ở Bắc Kinh.

Đây là y viện an dưỡng đầu tiên của Trung Quốc, nơi nghỉ chân của những người đang hấp hối.

Anh và Trần Lục Nghệ đến Bắc Kinh lúc 11:30 sáng. Họ để hành lý ở khách sạn, sau đó đi ăn rồi đến y viện.

Các tình nguyện viên khắp nơi trong nước đang tụ tập ở lối vào. Trần Lục Nghệ bị kẹt xe cho nên đến hơi muộn. Khi cô và Dương Đạm tới nơi thì mọi người đã đợi sẵn.

Thấy cô đi cùng một người đàn ông, họ cười đùa: "Đây là bạn trai của em hả? Chậc, lại trêu chọc mấy đứa độc thân như chúng tôi. Có đi tới đâu thì cũng phải thể hiện tình cảm."

"Đúng rồi, người yêu của em đẹp trai thật đấy."

Trần Lục Nghệ chỉ mỉm cười bỏ ngoài tai những lời trêu chọc của họ. Cô chờ mọi người nói xong rồi giới thiệu: "Anh ấy tên Dương Đạm, cũng là tình nguyện viên như chúng ta. Hôm nay là ngày đầu tiên anh ấy làm công việc này, phiền các bạn hỗ trợ cho nhé."

Dương Đạm gật đầu chào bọn họ. So với trước kia anh bây giờ trông chững chạc hơn nhiều.

Trần Lục Nghệ lại thấy không quen.

Một người vốn sôi nổi bỗng dưng tự kiềm chế lại, cô thấy dường như thiếu đi một cái gì đó.

…..

Bạch Tịnh đang ngủ trưa trong phòng thì Giang Ngạn đột nhiên xuất hiện.

Anh ta vào mà không gõ cửa, khiến cô thấy ngượng vô cùng.

Buổi trưa hơi nóng nực nên trước khi ngủ cô cởi lớp áo ngoài, chỉ mặc một chiếc áo dây mỏng để lộ một phần ngực và eo.

Giang Ngạn không ngờ mình lại vô tình chứng kiến ​​cảnh tượng gợi cảm như vậy. Anh nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào làn da trên ngực cô, ánh mắt nóng rực.

Bạch Tịnh phản ứng rất nhanh, với lấy chiếc áo sơ mi kẻ caro trên giường mặc vào.

Cô căng thẳng đến nỗi ngón tay run rẩy, không thể cài được cúc áo.

Giang Ngạn nhìn cái vẻ luống cuống của cô mà phì cười. Anh bước tới, một tay nắm lấy cổ tay cô, tay kia chạm nhẹ vào xương quai xanh của cô: "Em sợ anh đến vậy sao? Hả?"

Da đầu Bạch Tịnh tê rần. Ở bên Dương Đạm cô hiếm khi có cảm giác này. Nhưng... khi Giang Ngạn chạm vào cô, mỗi tế bào trong cơ thể cô đều phản kháng.

Đôi khi cô cảm thấy rất chán nản, tại sao người phụ nữ không thể khống chế được cơ thể của mình? Khi đã thân mật với một người đàn ông thì khó có thể chấp nhận được người đàn ông khác.

"Không...không." Cô hít một hơi thật sâu: "Anh ra ngoài trước đi. Nói chuyện lúc này không tiện lắm."

Giang Ngạn không để ý đến lời cự tuyệt của cô. Anh cúi đầu, đột nhiên áp sát vào mặt cô, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt cô.

"Nhưng anh lại thấy như vầy khá tiện lợi. Chạm vào em khiến anh càng muốn nói chuyện hơn."

Cô đẩy vai anh ra: "Không tiện, buông tôi ra."

Giang Ngạn vẫn không chịu buông tay. Anh cao hơn cô một cái đầu, cô có giãy dụa thế nào cũng không uy hiếp được anh.

Anh giữ lấy gáy Bạch Tịnh, rồi hôn lên môi cô.

Bạch Tịnh không trốn tránh được, chỉ biết im lặng chịu đựng.

Nụ hôn của Giang Ngạn không hề mạnh bạo, chỉ dừng lại trên môi cô một lúc chứ không tiến sâu hơn.

Không giống như Dương Đạm, ngay cả nụ hôn cũng hung bạo.

Nghĩ đến Dương Đạm, ánh mắt Bạch Tịnh có chút u ám.

Đã một năm rồi. Có lẽ kiếp này cô sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa. Cô nhớ mãi lời anh nói khi cô bỏ đi.

Thật ra cô vẫn nhớ đến anh. Mỗi khi nghĩ đến anh cô lại khóc.

Cô rất buồn. Buồn đến mức không thể giải lý được. Cô vẫn không quên anh tốt với cô đến nhường nào. Có đôi khi cô tự hỏi tại sao mình lại nhớ rõ từng chi tiết trong khoảng thời gian ở bên anh.

"Em có cảm giác gì không? Hả?"

Thấy cô mất tập trung, Giang Ngạn véo mạnh vào cằm cô.

Cơn đau khiến Bạch Tịnh choàng tỉnh. Cô kêu lên một tiếng "a."

"Đi thôi. Chiều nay có tình nguyện viên mới đến. Đến lượt chúng ta ra hướng dẫn họ." 

Giang Ngạn buông Bạch Tịnh ra. Cô ngờ ngợ hỏi: "Chẳng phải tôi và anh Thanh..."

Anh ngắt lời cô: "Anh bảo Thanh đổi ca rồi. Từ giờ trở đi em làm việc chung với anh."

Bạch Tịnh cắn môi, cảm thấy bức xúc. Cô thật sự không thể tưởng tượng được Giang Ngạn, một người đã ngoài 30, lại có tính tình trẻ con như Dương Đạm.

Ôi, cô lại nghĩ tới Dương Đạm.

Cô thật sự hết thuốc chữa rồi.

......

Bạch Tịnh và Giang Ngạn bước ra ngoài, vừa đúng lúc nhóm tình nguyện viên đang đi vào.

Ban đầu Bạch Tịnh không để ý lắm, cho đến khi Giang Ngạn cúi xuống nói nhỏ vào tai cô: "Có người không mặc đồng phục."

Cô nhìn kỹ hơn, rồi lập tức sững người.

Chẳng lẽ mắt của cô có vấn đề.

Người không mặc đồng phục chính là anh.

Sắc mặt cô trở nên tái nhợt. Cô theo bản năng muốn bỏ chạy, nhưng Giang Ngạn lại giữ chặt tay cô, khiến cô không thể nhúc nhích.

"Chúng ta đi chào hỏi họ trước, sắp xếp xong công việc rồi đưa người đó đi thay áo."

Giang Ngạn choàng tay qua người cô, kéo cô tới trước mặt mọi người.

Dương Đạm cúi đầu xem điện thoại di động, sau đó làm vài động tác giãn cơ cổ.  

Vừa ngẩng đầu lên anh liền bắt gặp ánh mắt của Bạch Tịnh. Anh vô thức tự véo mình một cái. Cảm giác đau điếng lại khiến anh thở hắt ra.

Đây không phải là mơ. Nếu thật sự là mơ, anh mong mình không bao giờ tỉnh lại.

"Xin chào, phiền cậu đi theo Tiểu Bạch lấy đồng phục." Giang Ngạn nói với Dương Đạm: "Thay đồng phục xong rồi chúng ta họp tại đây."

Dương Đạm dừng lại trước mặt hai người. Nhìn thấy tay Giang Ngạn đặt lên vai Bạch Tịnh, ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo. Anh nhếch môi, nói một câu đầy ẩn ý: "Được, vậy thì làm phiền Tiểu Bạch vậy."

Giang Ngạn không hề nhận ra bầu không khí đang thay đổi. Anh quay đầu dặn Bạch Tịnh: "Em đưa anh ta đến đó đi. Anh dẫn mọi người vào sân trong."

Bạch Tịnh gật đầu. Cô nghiến răng, vận dụng hết nghị lực để nhìn thẳng vào mắt Dương Đạm: "Xin mời đi theo tôi." 

Dương Đạm im lặng đi sau lưng cô, ánh mắt dán chặt vào eo cô.

Ừ, cô gầy đi nhiều. Trước đây cô đã gầy rồi, bây giờ trông như cây sậy, chẳng khỏe mạnh chút nào.

Cô đưa anh vào phòng trong, mở tủ lấy chiếc áo khoác trắng đã được khử trùng đưa cho anh: "Anh thay áo này đi."

Anh nhìn cô chằm chằm. Tay anh chạm vào chiếc áo, nhưng vẫn không cầm lấy.

Ánh mắt của anh khiến cô hốt hoảng làm rơi áo. Cô hấp tấp quỳ xuống, vừa định nhặt lên thì chân anh đột nhiên đạp lên chiếc áo.

Bạch Tịnh ngước lên nhìn anh, đôi mắt hơi ươn ướt. Cô không biết anh muốn gì. Cô có chọc gì anh đâu, tại sao lại làm khó cô như vậy?

Cô cắn răng dùng hết sức kéo chiếc áo ra. Nhưng sức của cô làm sao lay chuyển được anh. Cho dù cô có làm thế nào cũng không rút ra được.

Cô vội vàng đưa tay nắm lấy chân anh muốn nâng lên, nhưng cũng không được.

Cô ôm chân anh cầu xin: "Anh nhấc chân lên đi..."

Giọng nói của cô run lên vì sợ, bộ dạng này lập tức thổi bùng ngọn lửa trong lòng Dương Đạm.

Anh ôm lấy Bạch Tịnh, đẩy cô vào cánh tủ bằng gỗ, cả người áp chặt vào người cô.

Từ đầu đến cuối anh không nói một lời nào, chỉ nhìn cô đăm đăm, khiến tim cô co thắt lại.

Bạch Tịnh phát hiện anh bây giờ đã khác xưa.

Anh có vẻ trưởng thành và chín chắn hơn, nhưng cô vẫn không thể đoán được anh muốn gì. Cái nhìn của anh suýt chút nữa làm cô sụp đổ...

Gặp lại anh trong hoàn cảnh này, cô thật không thể tiếp nhận nổi.

Cô cố đẩy anh ra, nghẹn ngào nói: "Thả em ra... Sắp có người đến rồi, coi chừng bị người ta nhìn thấy..."

Dương Đạm cười lạnh, giữ chặt tay cô không chịu buông. Anh bóp mạnh đến mức đau đớn, xương tay cô muốn gãy mất rồi.

Bạch Tịnh rơi nước mắt. Hành vi của anh quả là sỉ nhục đối với cô.

"Cũng đâu phải chúng ta chưa từng làm, có gì phải xấu hổ? Giờ đã có người mới, em quên anh rồi phải không?" Anh vẫn không buông tay, chăm chú nhìn vào mắt cô: "Nói cho anh biết, một năm qua em có nhớ anh không?"

Tay bị anh siết đến đau điếng, cô cố rút tay lại nhưng vô ích thôi. Cô chỉ biết lắc đầu nói: "Em không muốn theo anh nữa. Chúng ta đã chia tay rồi. Anh tha cho em đi."

Nước mắt cô lã chã, vài giọt rơi xuống mu bàn tay Dương Đạm, khiến anh càng điên tiết hơn.

Haha, bị bắt gặp với anh khiến cô cảm thấy mất mặt sao?

"Em sợ ai nhìn thấy? Có phải thằng đàn ông vừa ôm em khi nãy không? Hừ, lớn tuổi như vậy mà em cũng chịu sao?" Bản thân anh cũng không nhận ra sự cay độc trong lời nói của mình.

"Phải! Em sợ anh ta nhìn thấy... làm ơn buông em ra có được không?"

Cô không còn cách nào khác ngoài việc tiếp tục van xin. Cứ tưởng rằng anh sẽ buông, nào ngờ anh càng giữ chặt hơn.

Anh ấn cô vào cánh tủ rồi cúi xuống ngấu nghiến môi cô.

Mặt Bạch Tịnh nóng ran. Cô nổi lên ý định trả thù, há mồm dùng hết sức ngoạm lấy cổ anh.

Dương Đạm đau đớn thở hổn hển: "Bạch Tịnh, em còn không buông anh sẽ bóp chết em!"

Răng của Bạch Tịnh đau buốt. Cô sợ hãi nhả anh ra. Có lẽ đã đến lúc hai người họ nói chuyện đàng hoàng.

"Muốn anh tha cho em à? Đừng nằm mơ. Ai là người xuất hiện trước mặt anh?" Vì quá kích động cho nên giọng nói anh trở nên khàn đục, run rẩy.

Nỗi ham muốn thật sự rất kỳ lạ. Nếu không nhắc tới thì có thể xem như không có gì. Nhưng một khi cánh cửa này mở ra thì sẽ không bao giờ khép lại được nữa.

Dương Đạm lúc này đã mất hết kiểm soát.

Sau một năm xa cách, tình cảm anh dành cho cô chẳng những không phai mờ mà còn ngày càng sâu đậm hơn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương