Thần Hồn Điên Đảo

Chương 30: Hãy Quên Cô Đi

Trước Sau

break

Ý nghĩa của cuộc sống không chỉ đơn thuần là tồn tại.

Đôi khi cái chết cũng là một sự khởi đầu trong đời người. Khi con người có thể bình thản đối mặt với cái chết thì sẽ không chịu sự dằn vặt nữa.

Đó là thành quả lớn nhất của Bạch Tịnh trong vài tháng làm việc ở y viện Tùng Đường. Cô bây giờ có thể can đảm đối mặt với cái chết.

Người trong y viện sống rất an nhàn. Họ tắm nắng, tham gia các hoạt động, mỗi ngày đều trò chuyện vui vẻ không khác gì người bình thường.

Sau khi đến đây tính tình của Bạch Tịnh đã lạc quan hơn trước nhiều. Cô không còn quá nhút nhát khi tiếp xúc với người lạ.

Sống như vậy cũng khá tốt.

……

Bạch Tịnh hiện đang chăm sóc một bà cụ ngoài sáu mươi. Vừa bước vào phòng bệnh, bà đã tươi cười chào cô.

Cô cũng mỉm cười, bước tới nắm tay bà: "Dì Lý hôm nay có khỏe không?

Bà cụ gật đầu: "Khỏe lắm, dì không thấy đau đớn gì cả."

"Vậy con đẩy dì ra ngoài nói chuyện với mọi người nhé."

Đôi chân của bà cụ không thể cử động được nữa, cho nên ngày nào cô cũng đỡ bà lên xe lăn rồi đẩy ra ngoài sân tắm nắng và trò chuyện với bạn bè.

Thường thì khi họ nói chuyện Bạch Tịnh sẽ ngồi bên cạnh im lặng lắng nghe.

Hôm nay cũng vậy.

……

"Chúng ta đi ăn trưa nhé?"

Bạch Tịnh còn đang ngơ ngác thì Giang Ngạn đột nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, vỗ mạnh vào vai cô.

Cô giật mình nhích xa ra, cảm thấy có chút xấu hổ: "Hả? Trưa nay tôi có việc phải làm, chắc là không …"

Giang Ngạn cười khẽ: "Em vẫn cảnh giác với anh vậy sao?"

Cô ngượng ngùng nói: "Không phải. Trưa nay tôi thật sự có việc..."

"Vậy thì anh đi với em. Chờ em xong việc chúng ta đi ăn, được chứ?"

Giang Ngạn không có ý định tha cho cô. Bạch Tịnh không nói nên lời, có lẽ là vì quá kích động.

Cô hết cách, đành miễn cưỡng chấp nhận lời mời của Giang Ngạn. Anh không phải là người đầu tiên cô làm quen ở đây, nhưng anh chắc chắn là người khó đối phó nhất.

Giang Ngạn vốn là một doanh nhân. Cô luôn nghe mọi người bàn tán về anh. Có người nói rằng anh có hai đời vợ, cả hai đều đã qua đời.

Giang Ngạn từng nói anh đến đây làm việc để chuộc lại lỗi lầm của mình.

Anh có vẻ là người khó gần, ít nói. Vì vậy với anh cô luôn e dè.

Cô thấy anh không phải là người đơn giản.

……

Dương Đạm xuất viện rồi nghỉ ngơi vài ngày, sau đó quay về công ty của Dương Lâm Tranh.

Dương Lâm Tranh khởi nghiệp từ khai thác mỏ than ở An Sơn, sau đó mở rộng sang bất động sản ở Đại Liên.

Mặc dù Dương Đạm có bằng tốt nghiệp đại học nhưng anh thiếu kinh nghiệm quản lý cho nên ban đầu gặp không ít khó khăn.

Anh thừa nhận mình không có đầu óc kinh doanh, cũng không phải là loại người sinh ra để làm lãnh đạo.

Chỉ là vài ngày đầu ở công ty thôi mà anh đã muốn điên rồi.

Vào lúc này anh mới thấy cuộc sống của ba anh không hề dễ dàng. Một người ít học phải trải qua biết bao nhiêu gian khổ mới xây dựng một doanh nghiệp từ hai bàn tay trắng.

Trong khoảng thời gian này Dương Đạm bận rộn đến mức mỗi đêm chỉ ngủ được 5, 6 tiếng. Đầu óc anh hoạt động không ngừng nghỉ.

Nhưng anh không còn nghĩ đến Bạch Tịnh nữa.

Có lẽ đây là lợi ích của công việc bận rộn.

Những ngày này Trần Lục Nghệ luôn ở bên cạnh anh. Cô từng học ngành kinh doanh ở nước ngoài, có nhiều kiến thức nên đã hỗ trợ cho anh rất nhiều.

Anh và Trần Lục Nghệ hợp tác rất hiệu quả. Trong mắt người ngoài họ là một cặp đôi ăn ý. 

Khi ra ngoài giao tiếp anh thường dẫn theo Trần Lục Nghệ. Cô giỏi ăn nói, không ít lần giúp anh móc nối quan hệ.

Dương Đạm không phải là người không biết điều. Vì vậy anh rất cảm kích Trần Lục Nghệ. Có đôi khi anh cân nhắc việc cưới cô về nhà. Có một người vợ như thế này cũng tốt.

Dù sao Bạch Tịnh cũng không muốn anh nữa, vậy thì tại sao anh còn phải nghĩ đến cô?

Ngày tháng bình yên trôi qua, chẳng mấy chốc lại đến giao thừa.

Năm nay anh về nhà đón giao thừa. Đương nhiên là Trần Lục Nghệ cũng có mặt.

Dương Lâm Tranh từ lâu đã coi Trần Lục Nghệ là con dâu. Từ khi cô đến công ty giúp đỡ cho Dương Đạm ông lại càng quý mến cô hơn.

Trong bữa cơm ông nói với Dương Đạm: "Sang năm con và Tiểu Lưu kết hôn đi. Con thấy thế nào?"

Trước đây Dương Đạm hẳn đã từ chối thẳng thừng, thậm chí còn cãi nhau nảy lửa với ông.

Nhưng hôm nay là lần đầu tiên anh im lặng.

Sau vài phút anh nói: "Để con suy nghĩ lại đã."

Dương Lâm Tranh có chút sốt ruột: "Con còn suy nghĩ gì nữa? Có thắp đèn cũng tìm không ra một cô gái tốt như Tiểu Lưu, sao con lại không biết trân trọng?"

Dương Đạm vẫn không nói gì, nhưng Trần Lục Nghệ nhận ra tâm trạng của anh có gì đó không ổn.

Cô vội vàng xoa dịu, nói với Dương Lâm Tranh: "Chú đừng lo, chúng con đã có tính toán. Anh ấy vừa mới đi làm, cần phải ổn định sự nghiệp trước đã. Chuyện này không vội."

Dương Lâm Tranh rất hài lòng với Trần Lục Nghệ, không muốn cô phải chịu bất cứ thiệt thòi nào. Ông không khỏi trách Dương Đạm: "Nhìn Tiểu Lưu kìa, nó lúc nào cũng nghĩ cho con. Sau này con phải đối xử tốt với nó!"

Dương Đạm gật đầu: "Được, con hiểu rồi. Chúng ta ăn thôi."

Thật là phiền mà.

Nhưng anh vẫn kiềm chế được bản thân, không nổi nóng với Dương Lâm Tranh.

Hôm nay là ngày lễ, là cơ hội nghỉ ngơi hiếm có, anh không muốn ở đây khơi lại chuyện buồn.

……

Ăn tối xong Dương Đạm đưa Trần Lục Nghệ về. Sau khi lên xe, anh hỏi: "Em muốn về nhà hay về chung cư?"

Trần Lục Nghệ cúi đầu suy nghĩ một lát: "Em muốn đến chỗ anh, có được không?"

"Được, về xem Xuân Vãn[1] nhé."

Anh dễ dàng đồng ý như vậy, nhưng Trần Lục Nghệ lại không thấy vui chút nào.

Gần đây anh đối xử với cô rất tốt, tốt hơn trước kia nhiều.

Nhưng đây không phải là điều cô mong muốn.

Dương Đạm đưa cô về nhà mình. Vừa vào phòng khách anh liền bật TV lên. Trần Lục Nghệ thay dép rồi ngả người lên ghế sofa. Một lúc sau anh bước tới ngồi xuống bên cạnh cô.

Xuân Vãn ngày càng nhàm chán. Anh không có hứng thú xem, nhưng Trần Lục Nghệ lại rất thích.

"Anh đi tắm đây."

Anh chán chường bỏ lên lầu. Trần Lục Nghệ nhìn bóng lưng anh, phải mất một lúc cô mới nhận ra vấn đề.

……

Dương Đạm đứng dưới vòi sen, cảm thấy bực bội vô cùng.

Đã qua một năm rồi. Nhanh thật. 

Cô gái không có trái tim đó đã bỏ đi từ lâu.

Thật ra trong một năm qua, ngoại trừ quãng thời gian bị trầm cảm, anh rất ít khi nghĩ đến cô.

Ban đêm anh mơ thấy cô, ban ngày lại quên đi.

Anh không muốn nghĩ tới, cũng không dám nghĩ tới. Sau khi cô đi anh không hề thăm dò tung tích của cô. Anh tự nhủ hãy quên cô đi, loại người này không đáng để cho anh hao tổn tâm trí.

Nhưng hôm nay anh không thể không nghĩ tới. Một khi đã nhớ rồi thì sẽ không bao giờ quên được nữa.

Dương Đạm cúi đầu, để dòng nước chảy lên tóc, lên đôi mắt sưng húp, để cho nước và nước mắt hòa lẫn vào nhau, không thể nào phân biệt được.

……

Đang ngồi xem chương trình Xuân Vãn thì Trần Lục Nghệ nhận được rất nhiều tin nhắn chúc mừng năm mới từ bạn bè.

Cô đọc lướt qua, trả lời từng tin nhắn, nhưng tìm mãi vẫn không thấy tên của Trần Hoài Viễn.

Lúc này cô có chút hoang mang.

Trước đây Trần Hoài Viễn luôn là người đầu tiên chúc cô vui vẻ.

Trần Lục Nghệ có rất nhiều người theo đuổi nhưng ít có ai ân cần tỉ mỉ với cô như Trần Hoài Viễn.

Khi cô còn ở Úc anh gửi rất nhiều tin nhắn cho cô theo giờ địa phương.

Không hề sai sót.

Nhưng bây giờ... không có một tin nhắn nào cả.

Đúng rồi, nghe nói anh và vợ sắp cưới đang chuẩn bị hôn lễ.

Có lẽ cô và anh tới đây là hết.

Tâm lý con người có lúc hơi vặn vẹo. Khi người thường quấn quýt bên mình bỗng dưng tìm được đối tượng mới, cảm giác hụt hẫng đó ... thật là khó tả.

Nội tâm Trần Lục Nghệ giằng co hồi lâu, cuối cùng cô vẫn không nhịn được mà gửi tin nhắn chúc mừng năm mới cho Trần Hoài Viễn.

Cô gửi xong tin nhắn thì Dương Đạm cũng vừa từ phòng tắm trở ra.

Cô cất điện thoại, mỉm cười với anh: "Anh tắm xong rồi à? Vậy đến phiên em.."

"Trong phòng có áo choàng tắm nữ. Vẫn còn mới. Em cứ lấy mà mặc."

Cô siết chặt nắm tay: "Có nên… để lại cho cô ấy không?"

Anh lắc đầu, như nói với chính mình: "Không, cô ấy đi từ lâu rồi, không muốn lấy đồ của tôi nữa."

Vừa rồi anh đã khóc cho nên mũi hơi nghẹt, âm thanh có chút khàn khàn.

Cô thấy vậy liền đưa tay sờ trán anh: "Giọng anh lạ quá, anh bị cảm à?"

Anh bắt lấy tay cô, lắc đầu: "Không sao. Em đi tắm đi."

Trần Lục Nghệ vẫn còn lo lắng: "Anh thật không sao chứ? Dạo này thấy anh hay mệt…"

"Đã nói không sao rồi. Sao em nói chuyện y như bà nội trợ vậy?" Anh nửa đùa nửa thật, đưa tay bẹo má cô: "Thằng nào xui xẻo lấy phải em chắc chắn sẽ bị cằn nhằn cho tới chết."

Trần Lục Nghệ bĩu môi: "Em chỉ lo cho anh thôi."

"Ừ, anh không sao." Anh vỗ vai cô: "Đi tắm đi."

Trần Lục Nghệ thật sự không quen với một Dương Đạm như vậy. Cô thà rằng anh vẫn cao ngạo, ngang ngược, nóng nảy, độc miệng như trước kia.

Lúc đó anh còn bồng bột, nghĩ gì nói đó.

Không giống như bây giờ… Cô không cảm nhận được sự chân thành từ anh chút nào.

……

Mùng sáu tháng giêng, Dương Đạm trở về công ty và lập tức lao vào công việc.

Gần đây anh và Trần Lục Nghệ đã đấu thầu được mảnh đất để xây dựng một khu nghỉ dưỡng. Đã đến lúc bắt tay làm việc. Sau hơn một tháng miệt mài, cuối cùng kế hoạch đã được hoàn thiện.

Họ cuối cùng cũng có một chút thời gian để nghỉ ngơi.

Vào tháng tư, Trần Lục Nghệ đăng ký tham gia một sự kiện từ thiện trực tuyến. Cô sẽ đi cùng một nhóm tình nguyện viên đến y viện Tùng Đường để thực hiện hoạt động chăm sóc giảm nhẹ trong một tuần.

Trần Lục Nghệ thuyết phục mãi Dương Đạm mới chịu đi theo.

------

[1] Xuân Vãn, còn có tên là đêm hội mùa xuân, là một chương trình đặc biệt mừng Tết nguyên đán trên đài truyền hình CCTV.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương