Thần Hồn Điên Đảo

Chương 29: Cuộc Sống Mới

Trước Sau

break

Bạch Tịnh bị tiếng gầm của anh làm cho giật mình. Cô cúi xuống nhặt tiền nhét vào ba lô rồi bỏ chạy ra khỏi nhà.

Từ đầu đến cuối cô không hề trách móc, không hề hối hận, chia tay một cách sạch sẽ và văn minh.

Nghe tiếng cửa đóng lại, Dương Đạm cảm thấy trong lòng có gì đó tan vỡ.

Vết thương xé toạc mọi dây thần kinh trong cơ thể anh, nỗi đau khiến anh gần như ngã quỵ.

Chết tiệt, loại đàn bà rẻ mạt như cô ở ngoài đường có thiếu gì, tại sao anh phải thương xót một người không biết tốt xấu như vậy?

"Dương Đạm… anh không sao chứ?"

Thấy anh như vậy, Trần Lục Nghệ không khỏi lo lắng.

Anh lắc đầu: "Không sao. Chỉ là một con đàn bà đê tiện. Chơi chán rồi thì bỏ. Cô tưởng tôi sẽ vì cô ta mà đau lòng sao?"

Trần Lục Nghệ mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ nói ra sự thật.

Ai có mắt cũng nhìn ra anh yêu Bạch Tịnh đến nhường nào. Vừa rồi anh nói những lời cay nghiệt đó chẳng qua là vì tức giận mà thôi.

Trần Lục Nghệ ôm chặt anh, đôi tay mềm mại nhẹ nhàng vuốt lưng anh: "Từ nay trở đi chúng ta sống thật tốt nhé."

Cô không màng đến chuyện khác, cũng không muốn ra vẻ kiêu kỳ hay xa cách nữa.

Cô chỉ muốn anh thôi.

Người cô yêu cuối cùng cũng trở về bên cô. Cô không muốn đắn đo nhiều nữa. Chỉ cần anh còn đây là cô còn hy vọng.

Dương Đạm dùng tay trái giữ chặt Trần Lục Nghệ, từng bước một đẩy cô vào tường, sau đó cúi đầu hôn cô.

Nụ hôn như vũ bão. Trong chốc lát Trần Lục Nghệ thở không ra hơi.

Nhưng Dương Đạm không hề buông tay. Anh cắn mạnh vào môi cô, rõ ràng là đang trút giận.

Thật lòng mà nói đây không phải là nụ hôn đầu của cô. Cô thừa nhận mình không thích nụ hôn của Dương Đạm chút nào.

Đau quá.

Cuối cùng Trần Lục Nghệ không chịu đựng được nữa. Cô đưa tay đẩy anh ra: "Em nghĩ anh cần cho mình một chút thời gian..." Cô dặn dò: "Em về đây, ngày mai sẽ đến thăm anh."

Dương Đạm không nói một lời, để mặc cho Trần Lục Nghệ đi.

……

Trần Lục Nghệ chạy trối chết. Mãi cho đến khi ra khỏi nhà Dương Đạm hơi thở của cô mới chậm lại đôi chút.

Nghĩ đến cảnh Dương Đạm vừa hôn mình, cảm giác đau nhói trên môi cô càng lúc càng rõ rệt.

Không thể nào... Khi người đó hôn cô, cơ thể cô mềm nhũn, không thể không đáp trả. Nhưng Dương Đạm lại không mang cho cô cảm giác này.

Anh quá thô bạo… Ngoài đau và sợ ra, cô không có cảm giác gì khác.

Cô lang thang ngoài phố như người mất hồn.

Một chiếc xe việt dã đột nhiên phanh trước mặt cô. 

Cô vô thức ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Trần Hoài Viễn.

Trần Lục Nghệ vô thức liếm môi, điều chỉnh lại bộ dạng của mình: "Anh đến đây làm gì?"

Trần Hoài Viễn nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của cô, mỉm cười nói: "Đến đón em."

"Xin lỗi, tôi không cần. Tôi tự bắt taxi về nhà được."

Trần Hoài Viễn có chút bất lực: "Lên xe đi có được không? Anh xin em đấy, Tiểu Lưu."

Anh không ngừng nài nỉ, Trần Lục Nghệ cuối cùng cũng lên xe.

Ngồi bên ghế phụ, cô chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Thật ra cô không muốn nhìn anh, cũng không dám nhìn anh.

Thấy cô quên thắt dây an toàn, Trần Hoài Viễn nhoài người qua giúp cô. Khoảng cách giữa họ rất gần, và lần này anh nhìn kỹ đôi môi sưng tấy của cô.

"Anh ta hôn em à?" Trần Hoài Viễn khàn giọng hỏi. Câu hỏi của anh chứa quá nhiều cảm xúc, thậm chí còn có chút phẫn nộ khó mà đè nén được.

Trần Lục Nghệ không hề nao núng. Cô rất điềm tĩnh, khi cười giữa đôi mày còn có chút kiêu ngạo: "Ừ, vậy thì sao?”

Trần Hoài Viễn gật đầu cười: "Vậy thì tốt chứ sao. Chúc mừng, cuối cùng em cũng có được thứ mà mình muốn."

Anh nhích ra xa, trong chớp mắt tất cả những cảm xúc đó dường như biến mất. Trần Lục Nghệ còn tưởng đó chỉ là ảo giác.

Dọc đường Trần Hoài Viễn không nói thêm lời nào. Anh đưa cô đến trước nhà rồi nói: "Đến nơi rồi, xuống xe đi."

Trần Lục Nghệ tháo dây an toàn rồi quay lại nhìn anh: "Anh có muốn vào ngồi một lát không?"

Trần Hoài Viễn lắc đầu: "Không, vợ sắp cưới của anh đang chờ ở nhà."

Trần Lục Nghệ hơi khựng lại rồi nhanh chóng trở lại bình thường. Cô cười lạnh: "Tình cảm hai người có vẻ rất tốt. Khi nào định kết hôn?"

"Sẽ sớm thôi. Đến khi đó anh gửi thiệp mời cho em."

Cô nghiến răng: "Được, chúc anh hạnh phúc. Em và Dương Đạm nhất định sẽ đến dự."

Anh thản nhiên cười: "Được."

Trần Lục Nghệ không biết mình xuống xe bằng cách nào. Sau khi vào nhà, cô sững người một lúc lâu.

Không phải vì nụ hôn của Dương Đạm, mà là vì lời nói của Trần Hoài Viễn.

Thời gian trôi qua nhanh thật, anh sắp kết hôn rồi.

Người mà trước đây chỉ biết có cô bỗng dưng lại có một cuộc sống mới. Còn cô thì... thật sự cảm thấy không quen.

……

Sau khi rời khỏi nhà Dương Đạm, Bạch Tịnh bắt taxi đến nghĩa trang.

Sau đám tang, đây là lần đầu tiên cô đến thăm mộ Lương Triều Dương.

Cô đeo ba lô đi đến trước mộ, nhẹ nhàng quỳ xuống. Mắt đỏ hoe, cô đưa tay chùi bụi trên tấm bia: "Triều Dương, em đến thăm anh đây. Lâu như vậy mà không đến gặp anh, chắc là anh trách em lắm phải không?"

Bạch Tịnh mỉm cười, nhưng nước mắt lại không ngừng rơi. Cô sụt sịt: "Triều Dương, anh có biết không... em phải mất một thời gian rất lâu mới có thể chấp nhận sự thật rằng anh đã ra đi. Em luôn cảm thấy anh vẫn còn ở đây. Ban đầu em thường quên... cứ tưởng đến bệnh viện là sẽ gặp được anh."

Nghĩ đến chuyện đã qua, nước mắt cô càng rơi nhiều hơn. Cô nghẹn ngào nói: "Anh còn chưa ăn cơm chiên trứng mà... tại sao lại bỏ đi như vậy?"

Đáp lại cô chỉ có tiếng gió.

Gió đầu xuân thổi không nhẹ, nước mắt trên má cô nhanh chóng bị gió thổi khô, khiến cho da cô đau rát.

Cô quỳ trước mộ nói chuyện với Lương Triều Dương rất lâu, kể cho anh nghe về cuộc sống của cô trong sáu tháng qua.

Chuyện cô chăm sóc cho Dương Liễu Y, chuyện cô cảm động trước tình yêu của cô ta, còn có chuyện cô dần chấp nhận rằng anh đã không còn nữa.

"Triều Dương, em xin lỗi. Em đã không bảo vệ tốt trái tim của mình."

Đây là câu cuối cùng cô nói trước mộ anh.

Nói xong cô đeo ba lô rời đi.

……

Bạch Tịnh đi taxi đến ga tàu cao tốc mua một vé đi tuyến Bắc Kinh. Cô ngồi ở phòng chờ kiểm tra vé, sau đó vội vã lên tàu, không một lời từ giã với thành phố cô sống hơn 20 năm qua.

Khi tàu đến Thiên Tân thì đã sáu giờ chiều. Lúc này trời đã tối.

Cô rời khỏi ga tàu, lang thang vô định trên phố.

Thành phố này hoàn toàn xa lạ đối với cô. Cô đến đây chỉ vì Y viện Tùng Đường.

Cô thuê phòng trong một nhà nghỉ rồi bắt đầu tìm kiếm thông tin trên mạng.

Từ lâu cô đã lên kế hoạch cho tương lai của mình, vì vậy cuộc tìm kiếm của cô rất có mục đích. Cô muốn xin vào Tùng Đường làm nhân viên chăm sóc giảm nhẹ. Tuy mức lương không cao nhưng cũng đủ để nuôi sống bản thân.

Với số tiền Dương Đạm cho cô, cuộc sống sau này sẽ không còn cơ cực nữa.

……

Trong chớp mắt đã sang mùa hạ. Bạch Tịnh đã bỏ đi hơn ba tháng rồi.

Ba tháng qua Dương Đạm sống trong tình trạng trầm cảm cực độ, ngày nào cũng say mèm, cuối cùng phải nhập viện vì loét dạ dày.

Trần Lục Nghệ ở lại bệnh viện với anh suốt năm ngày.

Từ khi Bạch Tịnh bỏ đi anh vẫn như vậy, ngày nào cũng tự nhốt mình trong phòng nốc rượu không ngừng, bộ dạng vô cùng nhếch nhác. Người đàn ông ưa sạch sẽ giờ đã biến đâu mất.

Trần Lục Nghệ không nói nửa lời, chỉ nhìn anh vì một người con gái khác mà đau lòng.

Mãi cho đến khi anh bệnh nặng đến mức phải nằm viện cô mới nhịn không được khuyên can: "Dương Đạm, người ta đã bỏ đi rồi, anh đừng tự hành hạ mình nữa. Em sẽ không bỏ cuộc đâu."

Dương Đạm im lặng, ánh mắt mơ hồ nhìn về phía trước.

Cuộc trò chuyện cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu.

……

Ngày thứ hai nằm viện, Dương Lâm Tranh đến thăm Dương Đạm.

Cho dù hai cha con họ khắc khẩu Dương Lâm Tranh vẫn thương yêu đứa con trai này. Thấy Dương Đạm bị bệnh, ông tự trách mình không làm tròn trách nhiệm của một người cha.

Dương Đạm không ngờ ông lại đến thăm mình. Anh bỗng dưng không biết nên nói gì.

Dương Lâm Tranh ngồi xuống bên giường, lo lắng hỏi: "Con thấy khỏe hơn chưa?"

Anh bối rối gật đầu, quả thật thấy không quen. Từ nhỏ anh đã không được ba mẹ cưng chiều rồi. Bây giờ ông tỏ ra quan tâm, anh nhất thời cảm thấy khó xử.

Dương Lâm Tranh thở dài: "Chờ con khỏe lại thì về công ty giúp ba. Cơ nghiệp nhà họ Dương sau này sẽ để lại cho con. Con nên nhanh chóng đi làm và học hỏi đi."

Anh vẫn không nói gì.

Thái độ của Dương Lâm Tranh quả thật rất kỳ lạ. Ông không còn chỉ trích anh nữa, khiến anh rất không thoải mái.

Dương Lâm Tranh ngồi chơi một lát rồi về. Sau khi ông đi, Trần Lục Nghệ nói với Dương Đạm: "Ba... chú Dương nói đúng đấy. Đã đến lúc anh phải về rồi. Nghỉ việc lâu quá không tốt đâu."

Anh gật đầu: "Tôi hiểu rồi. Chuyện để sau này hẵng tính."

……

"Tiểu Bạch, con đến rồi." Bạch Tịnh vừa bước vào đã có người ra chào đón.

Cô mỉm cười: "Vâng, chào buổi sáng.”

Cô bây giờ là một nhân viên chăm sóc giảm nhẹ cho y viện. Nơi đây có rất nhiều bệnh nhân ở giai đoạn cuối đời. Có già, có trẻ, cũng có những người cùng cảnh ngộ với Lương Triều Dương, chỉ khác là họ đã sớm ngừng hóa trị. Họ chuyển đến đây, chờ sinh mạng dần phai đi.

Bạch Tịnh không hề thấy sợ, ngược lại rất thích công việc này. Nuối tiếc lớn nhất trong đời cô là không thể ở bên Lương Triều Dương khi anh nhắm mắt.

Công việc này là một sự bù đắp cho niềm nuối tiếc ấy.

Trong vỏn vẹn ba tháng cô đã chứng kiến tám bệnh nhân ra đi. Trong số đó có một người bệnh ung thư chết rất đau đớn. Khi qua đời mắt của bà vẫn còn mở, và cô đã dùng tay vuốt khép lại cho bà.

Mọi người ở đây đều rất an tĩnh.

Khi đối mặt với cái chết họ không hề oán trách hay hoảng sợ. Họ bình thản chờ đợi, chấp nhận cái chết, thậm chí còn có người mỉm cười khi nhắm mắt ra đi.

Sau khi làm ở đây Bạch Tịnh dần hiểu được ý nghĩa của cuộc sống.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương