Dương Đạm chuyên nói những lời khó nghe, Bạch Tịnh cũng đã quen rồi.
Hơn nữa lần này cô đã chuẩn bị tâm lý. Thời gian nửa năm cũng đủ cho cô điều chỉnh lại lối suy nghĩ của mình.
Cho dù anh có nói gì đi chăng nữa cô cũng sẽ không bị lung lay. Cô bây giờ rất bình tĩnh, xem như không có chuyện gì xảy ra, cũng không cãi lại anh.
Sự im lặng của cô khiến anh càng khó chịu, càng mạnh tay hơn. Anh quát to: "Nói đi!"
"Anh muốn em phải nói gì đây? Những lời muốn nói em đã nói rồi, nhưng anh lại không muốn nghe."
"Đừng tưởng em có thể rời xa anh." Anh hung hăng véo eo cô.
Bạch Tịnh hoàn toàn không nói nên lời.
Dương Đạm không chấp nhận được sự im lặng của cô. Anh bế cô lên ném xuống sofa, rồi đè cô dưới thân mình.
Mặt cô đỏ lựng. Cô vùng vẫy kịch liệt, nhưng cô vốn không phải là đối thủ của anh.
Anh điên cuồng lao vào, không thèm quan tâm xem cô có thích ứng được hay không.
Họ đã không làm chuyện đó nửa năm rồi, anh bây giờ như một con hổ đói. Miếng thịt béo đang treo ngay trước miệng, anh tội gì không ăn.
Chưa đầy năm phút quần áo của cô đã bị anh lột sạch.
Dương Đạm cúi đầu gặm nhấm xương quai xanh của cô, môi anh từ từ di chuyển xuống, cuối cùng dừng lại ở bụng. Lưỡi của anh rất điêu luyện, liên tục xoay quanh chiếc rốn xinh.
Bạch Tịnh bấu chặt lấy sofa, nước mắt trào ra vì quá kích thích: "Đừng..."
Cuối cùng cô không chịu được, mở miệng cầu xin anh.
Cô thật sự không thể chống cự được. Nếu tình trạng này cứ tiếp tục, cô làm sao xa anh được đây.
Cô rất sợ bức tường tâm lý mà mình đã dựng lên nửa năm qua sẽ bị anh phá vỡ.
Trái tim của người phụ nữ luôn đi liền với ham muốn của thể xác. Cho dù cô không thừa nhận thì cũng không thể thay đổi được sự thật này.
Một khi thể xác đã thuộc về một người đàn ông, chuyện chia tay với anh ta quả thật là một điều xa xỉ.
Cô và Dương Đạm hiện tại là như vậy.
"Không muốn à? Em đúng là bướng bỉnh." Răng anh chạm vào bụng cô: "Còn chưa phải là lúc để van xin anh đâu."
Anh cắn mạnh một cái. Vừa đau vừa ngứa, Bạch Tịnh không nhịn được rên rỉ.
……
Bạch Tịnh rốt cuộc vẫn không thể thoát được.
Đêm đó cô bị Dương Đạm đè xuống sofa làm những hai lần, sau đó anh bế cô về phòng ngủ làm tiếp.
Anh sung sức khuấy đảo không ngừng. Cô bị anh hành cho đến mê man, hoàn toàn không còn ý thức gì nữa.
Nhìn người con gái đang ngủ say, mắt Dương Đạm cay cay.
Anh đưa tay nhẹ nhàng vuốt vầng trán của cô, mấp máy môi: "Đời này em đừng nghĩ đến chuyện xa anh. Anh sẽ đợi… cho đến khi em yêu anh."
…..
Sau đêm ấy Bạch Tịnh không bước chân ra ngoài nữa.
Dương Đạm ngày nào cũng ở nhà với cô, không rời cô nửa bước.
Cô không tranh cãi với anh, bởi vì cô biết mình có lý cũng nói không lại anh.
Điều duy nhất cô có thể làm là cố gắng kiểm soát trái tim mình. Cô không muốn yêu Dương Đạm, không muốn chút nào.
Qua ngày thứ ba, Trần Lục Nghệ bỗng dưng xuất hiện.
Lúc đó Dương Đạm còn đang ôm Bạch Tịnh ngồi xem TV trong phòng khách. Nghe tiếng gõ cửa anh buông Bạch Tịnh ra, đi mở cửa.
Vừa thấy Trần Lục Nghệ đứng đó, anh vô thức quay lại liếc nhìn Bạch Tịnh. Cô không có phản ứng gì cả, xem như chuyện này chẳng liên quan gì đến cô.
"Em đến thăm anh." Trần Lục Nghệ thận trọng lên tiếng.
Dương Đạm vốn tưởng Bạch Tịnh sẽ có chút ghen tuông, nhưng... cô hoàn toàn không để ý.
Anh nóng nảy đưa một tay ôm lấy Trần Lục Nghệ, tay kia đóng cửa cái rầm, rồi âu yếm gọi: "Bà xã."
Bạch Tịnh đột nhiên cứng đờ.
Cô chợt nhớ tới lời Dương Đạm từng nói: "Đó là vợ tôi."
Lúc đó cô còn tưởng anh chỉ nói vậy để hạ nhục cô, bởi vì cô chưa từng thấy anh thân mật với Trần Lục Nghệ. Nếu Trần Lục Nghệ thật sự là vợ anh thì tại sao họ không sống chung?
Bạch Tịnh chưa bao giờ tin họ là vợ chồng. Cho đến hôm nay khi nhìn thấy anh khoác tay Trần Lục Nghệ thuận miệng gọi cô ta là "bà xã," cô mới biết mình thật là ngu ngốc.
Trần Lục Nghệ bất ngờ với lời nói của Dương Đạm. Cô ta ngượng ngùng, hết nhìn Bạch Tịnh rồi nhìn sang Dương Đạm.
"Sao hôm nay lại đến thăm anh?" Dương Đạm cúi đầu chạm mũi với Trần Lục Nghệ, trông giống như hai người đang yêu.
"Em nhớ anh, muốn nhìn thấy anh thôi."
Trần Lục Nghệ là người thông minh. Dương Đạm đã cố tình làm vậy, sao cô lại không hiểu ý tứ của anh chứ.
Cô biết mình thật buồn cười, nhưng cô không thể làm gì khác được. Chỉ cần được gần gũi anh cô chấp nhận làm công cụ để anh đạt được mục đích của mình.
"Được rồi, chúng ta về phòng nói chuyện đi."
Trần Lục Nghệ còn chưa kịp nói gì thì Dương Đạm đã kéo cô lên lầu.
Bạch Tịnh ngồi thừ trên sofa nhìn về hướng bọn họ, tay cô nắm chặt gấu áo.
……
Trần Lục Nghệ bị Dương Đạm kéo vào phòng làm việc.
Sau khi đóng cửa lại, anh liền buông tay cô ra.
Lòng bàn tay cô vẫn còn hơi ấm, Trần Lục Nghệ vô thức siết chặt nắm đấm, muốn giữ lại sự ấm áp này lâu hơn một chút.
Cô hỏi Dương Đạm: "Hai người cãi nhau à?"
"Ông đây không rảnh tranh cãi với đàn bà."
Trần Lục Nghệ hỏi tới: "Nếu không có tranh cãi thì... tại sao anh lại dùng em để chọc giận cô ta?"
"Cô nghĩ nhiều quá rồi. Dù sao cô cũng là vợ tôi, tôi gọi vậy có gì sai?"
Trần Lục Nghệ cười: "Trước giờ anh chưa từng nhận em là vợ, còn nói cả đời này cũng sẽ không công nhận."
Anh bực bội vò đầu: "Cô nhất định phải vạch trần tôi mới vừa lòng sao?"
Trần Lục Nghệ mỉm cười không nói, nhưng trong lòng đang kìm nén nước mắt. Cô rất đau lòng khi phải giúp người đàn ông mình yêu theo đuổi một người con gái khác.
Cô đi đến sau lưng Dương Đạm, nhẹ nhàng vòng tay qua eo anh: "Dương Đạm, chúng ta thử yêu nhau nhé? Nếu sau này anh vẫn không có tình cảm với em thì em sẽ tự nguyện buông bỏ."
Lời này cô nói với Dương Đạm, cũng như nói với chính mình.
Thật là đau khổ khi yêu một người mình không thể có được. Cô thà đau một lần còn hơn phải chịu khổ lâu dài. Buông bỏ sớm là lựa chọn sáng suốt nhất.
"Không cần yêu nhau đâu." Anh cười rồi nắm lấy tay cô: "Chúng ta cứ như vậy là được rồi."
"Hả?" Trần Lục Nghệ hơi bất ngờ.
"Không phải cô muốn ở bên tôi sao? Bây giờ tôi đồng ý rồi."
"Nhưng Bạch Tịnh..." Trần Lục Nghệ không hiểu rõ ý của anh.
Nhắc đến Bạch Tịnh, anh cười lạnh: "Tôi chỉ nhất thời hứng thú với bề ngoài của cô ấy, qua một thời gian rồi sẽ chán thôi. Ngực cô ấy không to bằng cô, mông không căng như cô, trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến thằng đàn ông khác. Tôi giữ cô ấy để làm gì?"
Anh liệt ra một loạt khuyết điểm của Bạch Tịnh. Thay vì vui mừng, Trần Lục Nghệ lại càng buồn bã hơn.
Cô biết Dương Đạm thân mật với cô chỉ vì muốn chọc tức Bạch Tịnh.
Nhưng... cô không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Cứ cho là cô đê tiện đi. Cô đã chờ đợi lâu lắm rồi, làm sao có thể dễ dàng bỏ cuộc đây?
……
Trần Lục Nghệ và Dương Đạm đóng cửa ở trong phòng hơn một tiếng.
Bạch Tịnh ở lại phòng khách. Cô ôm gối cuộn tròn người trên ghế sofa, trong đầu tràn ngập hình ảnh Dương Đạm và Trần Lục Nghệ âu yếm với nhau.
Ngực cô càng lúc càng tức nghẹn, nước mắt bắt đầu rơi.
Cô thật sự cảm thấy không thoải mái. Lúc trước khi Lương Triều Dương nói chuyện với cô gái khác cô cũng không khó chịu như vậy.
Thì ra cô gái kia quả thật là vợ Dương Đạm. Giờ nghĩ lại, anh đối với Trần Lục Nghệ rất khác biệt.
Giữa hai người họ có sự ăn ý không ai sánh bằng. Bạch Tịnh cảm thấy mình thật thừa thãi, thật sự không cần phải ở lại nơi này nữa.
Nghĩ đến đây cô đứng dậy lê bước lên cầu thang, trở về phòng thu dọn đồ đạc.
Chiếc ba lô cũ của cô vẫn còn đó. Lúc cô lấy ba lô ra khỏi tủ, tập nhạc Lương Triều Dương tặng cô rơi xuống.
Cô vội vàng nhặt lên ôm vào lòng, coi như bảo vật.
Mười phút sau cô đã thu dọn xong đồ đạc. Cô chỉ mang theo vài bộ quần áo Dương Đạm tặng, phần còn lại cô để lại trong tủ. Ngay cả đồ trang sức và mỹ phẩm cô cũng không lấy.
Bạch Tịnh vừa ôm ba lô ra khỏi phòng thì tình cờ gặp Dương Đạm và Trần Lục Nghệ từ phòng làm việc đi ra.
Cô cúi đầu, không biết làm sao đối mặt với họ.
Dương Đạm không ngờ Bạch Tịnh lại vô tình như vậy. Anh chỉ trò chuyện với Trần Lục Nghệ một lát, cô liền nhân cơ hội này thu dọn đồ đạc chuẩn bị bỏ đi.
Được, cô giỏi lắm. Quả thật rất tàn nhẫn.
Trần Lục Nghệ không biết giữa Dương Đạm và Bạch Tịnh xảy ra chuyện gì, cho nên khi gặp phải tình huống này cô không nói được gì.
Bạch Tịnh đấu tranh tư tưởng hồi lâu mới lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn Dương Đạm. Cô nói rõ từng chữ một: "Em... em phải đi rồi. Cảm ơn anh đã chăm sóc em trong thời gian qua."
Dương Đạm đứng trước mặt cô, cười mỉa mai: "Tôi chăm sóc cho cô hồi nào nhỉ? Có phải ở trên giường không?"
Lời nói của anh quá trần trụi, khiến Bạch Tịnh đỏ mặt.
Ngay cả Trần Lục Nghệ đứng bên cạnh cũng không chịu nổi nữa. Cô kéo tay áo Dương Đạm như muốn nhắc nhở anh đừng quá đáng.
Tuy không thích Bạch Tịnh nhưng Trần Lục Nghệ lại rất thông cảm với cô.
Tính khí của Dương Đạm thật sự cần phải kiềm chế...
"Nếu muốn đi thì đi ngay. Đi rồi thì đừng bao giờ trở về nữa."
Chuyện đã đến nước này, anh thật sự không thể giữ chân cô được nữa. Có Trần Lục Nghệ ở đây, anh để mình mất mặt được.
Những lời anh nói ra hoàn toàn là vì tức giận.
Bạch Tịnh gật đầu như trút được gánh nặng: "Cảm ơn... Em đi đây."
Cô định quay đi thì Dương Đạm gọi giật lại: "Chết tiệt, đứng lại cho tôi."
Bạch Tịnh dừng chân, nhìn anh với vẻ khó hiểu.
Anh vào phòng làm việc lấy một xấp tiền từ trong ví ra, sau đó trở lại ném mạnh vào mặt Bạch Tịnh.
Xấp tiền mới tinh cho nên giấy còn cứng, khi đập vào mặt còn đau điếng hơn cái tát. Bạch Tịnh cắn chặt môi không cho phép mình khóc trước mặt anh.
Trần Lục Nghệ sững sờ, phải mất một lúc lâu mới lấy lại bình tĩnh.
Dương Đạm nói: "Cầm tiền rồi cút khỏi đây ngay. Đừng bao giờ để tôi gặp lại cô nữa, đồ khốn khiếp vô tình."
Bạch Tịnh mím môi không nói gì, đứng bất động nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hoe.
Anh thật sự không chịu nổi ánh mắt này của cô, giống như là oan ức lắm vậy. Rõ ràng cô là người đòi chia tay, anh mắng cô thì có gì sai?
"Con mẹ nó, cứ coi như tôi bị mù đi." Anh gầm lên: "Cút đi. Đừng trở về nữa."