Hiện tại Bạch Tịnh thật sự muốn ép mình phải bận rộn. Chỉ khi bận rộn cô mới không nghĩ quẩn.
Dương Đạm không chịu thỏa mãn cô, vậy thì cô phải tìm cách khác.
Cô nhúng khăn vào thau nước lạnh, vắt cho ráo rồi quỳ xuống bắt đầu lau sàn ngoài hành lang. Động tác của cô rất mạnh, còn dùng nhiều sức hơn bình thường.
Dương Đạm đang trong phòng làm việc, nghe thấy tiếng động liền mở cửa ra xem.
Vừa bước ra đã thấy Bạch Tịnh đang bò dưới đất lau nhà.
Cơn giận của anh chợt bùng nổ.
Anh lao tới, nắm lấy cổ tay cô rồi lôi cô dậy.
Bạch Tịnh bị hành động đột ngột của anh làm cho hoảng sợ, sắc mặt cô trắng bệch.
"Em rốt cuộc muốn sao đây?" Anh trừng mắt nhìn cô: "Em thật muốn hành hạ mình cho đến chết à? Em muốn chết theo hắn ta phải không?"
Tiếng gầm của anh chợt trở nên nghẹn ngào.
Anh thật sự giận, giận cô không biết giữ gìn sức khỏe của mình.
Trước thì đòi làm tình không ngừng nghỉ, sau thì ngâm nước lạnh lau nhà, tất cả đều thử thách giới hạn của anh.
"Xin lỗi..." Bạch Tịnh lí nhí cúi đầu.
Cô không biết giải thích như thế nào nữa. Bất kể mình làm đúng hay sai, cô chỉ biết luôn miệng nói xin lỗi.
Dương Đạm nghe hai chữ này liền sôi máu. Trước kia nghe được câu xin lỗi cơn giận của anh sẽ dịu lại phần nào, còn bây giờ… Hừ, ai dám nói xin lỗi với anh, anh sẽ đấm vào mặt người đó.
"Về phòng ngủ đi." Anh phải mất một lúc lâu để đè nén, cố gắng không lớn tiếng với cô.
"Em xin lỗi, anh đừng giận." Cô tách ra khỏi vòng tay anh: "Em sẽ không như thế nữa."
Anh mất kiên nhẫn: "Ông đây bảo em đi ngủ, em không nghe thấy sao?"
Biết anh sắp nổi giận, Bạch Tịnh không dám nói nửa lời. Cô buông chiếc khăn trong tay xuống, ngoan ngoãn trở về phòng ngủ.
Lúc này anh mới thấy nhẹ nhõm. Anh nhìn thau nước rồi thở dài bất lực: "Phiền phức thật."
Anh chửi tục rồi ôm chiếc thau trở về phòng tắm. Không ngờ một thau nước thôi mà nặng như vậy. Chẳng hiểu Bạch Tịnh lấy sức đâu mà khuân nổi.
"Ông đây mệt chết rồi." Anh đổ nước trong thau đi rồi lẩm bẩm một mình.
Từ đầu tới cuối anh vẫn không hiểu Bạch Tịnh chút nào.
Anh không biết cô đang nghĩ gì.
Cũng không biết cô muốn gì.
Có đôi khi anh cảm thấy mình làm người thật thất bại. Anh muốn hỏi thẳng cô, nhưng lại không dám. Hơn hai mươi năm cuộc đời anh chưa từng cảm thấy bẽ mặt như vậy.
Chần chừ một lúc, anh cuối cùng cũng đẩy cửa vào phòng ngủ.
Bạch Tịnh đang cuộn mình trên giường. Nghe tiếng cửa mở, cô ngẩng đầu lên nhìn anh bằng ánh mắt mơ màng.
Anh làm như không nhìn thấy cô, cởi quần áo rồi lên giường.
Cảm giác nệm giường lún xuống kéo Bạch Tịnh về với hiện thực. Cô từ từ khép mắt lại rồi ngủ thiếp đi.
Phụ nữ vào kỳ kinh nguyệt thường thấy buồn ngủ, bất cứ lúc nào cũng có thể lăn ra ngủ say. Tư thế ngủ của Bạch Tịnh rất lạ. Cô nằm co ro, giống như bị ai đó bắt nạt.
Dương Đạm thấy vậy mà đau lòng. Anh vụng về ôm lấy cô.
Trên mạng có nói, những người có dáng ngủ này thường mang tâm trạng bất an, nếu có ai ôm ấp an ủi họ thì sẽ khá hơn.
Vậy thì cứ để anh ôm cô đi. Dù sao anh cũng chẳng làm được gì khác.
Cô ngủ rất sâu, hoàn toàn không cảm nhận được vòng tay của anh.
"Em đúng là đồ vô lương tâm."
Anh ngắm cô không rời mắt, giọng nói dịu dàng hơn bình thường rất nhiều: "Hãy quên anh ta đi, có được không? Bây giờ em đã có anh rồi."
Anh siết chặt cô hơn: "Anh hứa sẽ đối xử tốt với em, sẽ không lăng nhăng với đàn bà khác."
Không có trả lời.
"Em thử yêu anh một chút thôi, có được không?"
Vẫn không có trả lời.
Giọng nói của anh càng lúc càng nhỏ, hầu như không nghe rõ nữa.
Những lời này không giống như anh thường nói. Anh chưa từng hạ mình cầu xin bất cứ điều gì, cũng không muốn mang ơn ai.
Vì Bạch Tịnh, anh sẵn sàng vứt bỏ mọi nguyên tắc và mục đích cốt lõi của mình. Ngay cả thể diện và hình tượng anh cũng không cần.
……
Sáng hôm sau Bạch Tịnh thức dậy trước. Vừa mở mắt cô đã cảm nhận một vòng tay bao quanh mình.
Cô vô thức ngoảnh đầu lại, nhìn thấy gương mặt của Dương Đạm.
Anh ôm cô ngủ cả đêm sao?
Cô còn đang mơ hồ thì anh đã tỉnh giấc. Anh buông cô ra, lạnh lùng ra lệnh: "Dậy đi. Hôm nay ra ngoài với anh."
Thái độ của anh thay đổi quá nhanh, khiến cô không kịp thích nghi.
Không có vòng tay của anh, cảm giác ấm áp cũng dần dần tan biến.
Cô rùng mình vì lạnh.
Cô càng ngày càng lệ thuộc vào anh. Điều đó thật sự không hay chút nào.
Trong lòng cô hiểu rõ, người như anh không bao giờ đặt hết tâm tư vào một người đàn bà. Anh giữ cô lại chỉ vì cảm thấy mới mẻ. Một khi cảm giác này qua đi, quan hệ giữa hai người cũng sẽ kết thúc.
Nghĩ đến đây cô nghiến răng, tự nhủ phải bảo vệ trái tim của mình.
Cô không thể sống chui sống nhủi như vậy mãi.
"Có nghe anh nói gì không? Em bị điếc à?" Sau một lúc không nghe cô trả lời, anh bực bội quát.
Cô vội đáp: "Ồ, nghe rồi. Em đi thay đồ ngay."
Cô nhanh chóng đứng dậy đi vào phòng tắm. Cũng may hôm nay là ngày thứ hai trong kỳ kinh nguyệt. Bụng của cô đã bớt đau nhiều, bằng không đi đứng cũng khó khăn.
Chỉ mất nửa tiếng là cô đã chuẩn bị xong. Cô vừa thay quần áo thì anh mang bữa sáng tới.
"Sữa đậu nành và bánh kếp, thích thì ăn đi."
Cô vui vẻ nhận lấy, khách sáo nói: "Cảm ơn anh."
Ăn sáng xong anh lái xe đưa cô đến nhà Tưởng Ngạn Tấn.
Dương Liễu Y mang thai đã hơn một tháng rồi. Suốt thời gian này Tưởng Ngạn Tấn ngày nào cũng uống cho đến say bí tỉ.
Đã lâu không gặp, Dương Đạm nhân dịp tết đến thăm anh ta. Đây cũng là lần đầu Bạch Tịnh đến nhà Tưởng Ngạn Tấn. Cô căng thẳng đến mức đứng ngồi không yên, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Cô rất sợ Tưởng Ngạn Tấn.
Cô làm việc ở chỗ Tưởng Ngạn Tấn không lâu, nhưng đã nghe không ít lời đồn về anh ta.
Người ta nói Tưởng Ngạn Tấn là một kẻ máu lạnh vô tình.
Cô cũng từng cho là như vậy, cho đến khi cô nhìn thấy cách Tưởng Ngạn Tấn đối xử với Dương Liễu Y. Cô bắt đầu thay đổi cái nhìn về anh ta.
"Đây có phải là… chị ấy không?"
Dương Liễu Y đứng trước mặt Bạch Tịnh, tò mò quan sát cô. Nhìn chằm chằm một lúc, cô ta quay lại hỏi Tưởng Ngạn Tấn.
Tưởng Ngạn Tấn gật đầu: "Đúng vậy, Nhiễm Nhiễm của anh thật thông minh."
Được anh khen Dương Liễu Y cười đến tít mắt. Cô ta bước đến bên Bạch Tịnh, nắm lấy tay cô lắc lắc: "Chị ơi, chị ở lại chơi với em nhé."
Nhìn vào đôi mắt trong veo của Dương Liễu Y, Bạch Tịnh không nỡ từ chối. Cô gật đầu rồi đi theo cô ta trở về phòng ngủ.
Ngồi trên giường, Dương Liễu Y sờ bụng mình rồi thổ lộ với Bạch Tịnh: "Chị ơi, em có thai rồi. Có thể sinh con cho anh ấy, em rất hạnh phúc."
Nụ cười của Dương Liễu Y thật tươi, khiến Bạch Tịnh cũng bị lây nhiễm mà cười theo.
Kể từ khi Lương Triều Dương qua đời, đây là lần đầu tiên cô thật sự cười thoải mái.
Dương Liễu Y rất thích Bạch Tịnh cho nên Tưởng Ngạn Tấn yêu cầu cô ở lại bầu bạn với cô ta.
Dương Đạm cũng không lấy làm khó chịu. Dù sao Tưởng Ngạn Tấn cũng là bạn thân của anh, chuyện nhỏ như vậy sao anh lại không giúp được chứ?
……
Sau khi Dương Liễu Y mang thai hơn ba tháng, Bạch Tịnh chuyển đến sống cùng cô ta.
Đến khi Dương Liễu Y sắp sinh, Bạch Tịnh đã nửa năm rồi không về nhà Dương Đạm.
Mỗi ngày cô đều ở bên cạnh Dương Liễu Y, cùng cô ta trò chuyện và mua sắm cho đứa bé.
Vì mang thai cho nên bệnh tình của Dương Liễu Y trở nên nghiêm trọng hơn trước. Chứng hay quên của cô ta ngày càng nặng hơn.
Một đêm nọ, Bạch Tịnh hỏi: "Nhiễm Nhiễm, em có hối hận đã mang thai không?"
Dương Liễu Y lắc đầu, mỉm cười nói: "Em không hối hận. Em đã hứa sẽ sinh cho anh ấy hai đứa con."
Lúc đó Bạch Tịnh rất ngưỡng mộ Dương Liễu Y. Cô ta kém cô một tuổi, nhưng lại can đảm hơn cô rất nhiều.
Qua thời gian sống chung với Dương Liễu Y, Bạch Tịnh đã buông bỏ được nhiều thứ.
Cô cũng lập kế hoạch cho một cuộc sống có ý nghĩa hơn.
……
Sau khi Dương Liễu Y thuận lợi sinh con, Dương Đạm đến bệnh viện đón Bạch Tịnh về nhà.
Đối mặt với tính khí thất thường của anh, Bạch Tịnh không hề nao núng. Cô không còn hạ mình giải thích với anh, cũng không cãi lại anh như trước nữa. Cô hoàn toàn dửng dưng.
Dương Đạm bực mình trước thái độ này của cô. Hai người đã ở riêng nửa năm rồi mà cô vẫn lạnh lùng như vậy.
Vừa về đến nhà anh liền ấn cô vào cửa, nhìn cô với ánh mắt nóng bỏng: "Có nhớ anh không? Đừng giả vờ nữa, đã đến lúc em cầu xin anh làm em rồi đấy."
"Dương Đạm." Cô nghiêm túc nói: "Chúng ta hãy kết thúc đi."
Anh bật cười, nhéo cằm cô: "Ông đây nghe không rõ, em dám nói lại lần nữa không?"
Cô lặp lại: "Em nói... chúng ta nên kết thúc thôi."
"Em có tư cách gì mà đòi kết thúc?"
"Vậy thì đợi anh chủ động chia tay với em cũng được. Trước sau gì cũng sẽ đến con đường này thôi." Cô bình tĩnh nói: "Nếu đề nghị của em xúc phạm đến lòng tự trọng của anh thì em sẽ chờ anh quyết định."
"Haha, nói nghe hay lắm." Anh cười gằn: "Em tưởng anh không làm gì được em à?"
"Không, em chỉ nghĩ cả hai chúng ta đều có chọn lựa tốt hơn."
Trong sáu tháng qua cô suy nghĩ rất nhiều về mối quan hệ này. Cô vẫn cảm thấy cô và anh không hợp. Cho dù không có Lương Triều Dương thì hai người cũng không thể ở bên nhau. Khoảng cách giữa họ quá lớn, bởi vì họ vốn không cùng một thế giới.
Lời cô nói không có chút thuyết phục đối với Dương Đạm. Anh nhếch môi: "Chọn lựa tốt hơn à? Thế nào? Đi theo anh có gì không tốt? Em muốn tìm thằng đàn ông giàu hơn anh chứ gì?"
Cô cúi đầu: "Anh đã nghĩ em như vậy thì em không còn gì để nói."
"Lương tâm của em để ở đâu rồi?" Dương Đạm giận đến mức muốn nổ tung. Anh tóm lấy cổ Bạch Tịnh, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô trừng trừng: "Cho đến bây giờ em vẫn không nhận ra anh tốt với em đến cỡ nào sao? Em đúng là... đồ vô tâm."