Thần Hồn Điên Đảo

Chương 26: Chìm Đắm Trong Dục Vọng

Trước Sau

break

Dương Lâm Thăng trông Dương Đạm từ nhỏ cho đến lớn. Bao nhiêu năm qua ông chưa từng thấy anh che chở cho người con gái nào như thế.

Ý nghĩ đầu tiên của ông là: Nó tiêu đời rồi.

Là người từng trải, ông thấy rất rõ Dương Đạm có tình cảm khác biệt với Bạch Tịnh. Đây chắc chắn không phải là vui chơi qua đường, mà là hành động nghiêm túc.

"Chú còn việc phải làm. Chú đi trước đây." Ông không nên ở đây làm kỳ đà cản mũi nữa.

Trước khi ra về, ông nhắc nhở: "Nếu muốn ăn gì thì gọi cho chú. Chú sai người mang đến cho cháu."

Bạch Tịnh trước sau không hé môi nói một lời. Trong mắt cô Dương Lâm Thăng là bề trên, còn cô chỉ là người tình được Dương Đạm bao nuôi, làm gì có tư cách nói chuyện với ông?

"Đang nghĩ gì vậy, cô bé ngốc?"

Dương Đạm mở hộp cơm, múc một bát canh hầm gà ác cho Bạch Tịnh.

Ngửi thấy mùi thơm, cô vô thức nuốt cái ực.

Cô vươn tay ra định cầm lấy bát canh, nhưng vừa cử động cô liền cảm thấy cổ tay mình đau nhói.

Đau đến chảy nước mắt.

Anh ngồi xuống, sốt ruột nói: "Sức khỏe như vậy mà còn muốn tự mình ăn à? Em tưởng mình làm bằng sắt sao?"

Bạch Tịnh xấu hổ cúi đầu không dám cãi. Cô biết mình không nói lại anh. Miệng lưỡi của anh thật đáng sợ. 

Anh vụng về múc một thìa canh, cẩn thận đưa tới miệng cô.

Bạch Tịnh không ngờ anh lại đút cho mình ăn. Cô cảm động vô cùng, trân trối nhìn anh.

Dương Đạm thật sự không biết cách chăm sóc người bệnh. Đút ăn cho một người cũng cần có chút kỹ thuật, đối với anh đâu phải dễ dàng gì.

Vốn tưởng Bạch Tịnh đói rồi sẽ ăn rất nhanh, nhưng cô vẫn không nhúc nhích. Anh nóng nảy hối thúc: "Có ăn hay không? Tay tôi mỏi lắm rồi."

Lúc này cô mới sực tỉnh, vội vàng há miệng ăn hết bát canh.

Canh hơi nguội nhưng mùi vị thơm ngon, có độ mặn và vị thanh vừa phải, không quá nhiều gia vị nên rất dễ ăn.

Cô nhỏ giọng nói: "Canh chú anh nấu ngon thật đấy."

Anh hừ một tiếng, rồi lấy thêm một bát nữa cho cô. Bạch Tịnh tự nhiên há miệng, làm anh rất hài lòng với sự hợp tác của cô.

"Canh này là người giúp việc của bạn chú ấy làm, chứ chú ấy làm gì biết nấu nướng."

Dương Đạm đột nhiên muốn nói rõ ngọn ngành, bởi vì anh không muốn Bạch Tịnh nghĩ rằng Dương Lâm Thăng là một người đàn ông tháo vát và có bản lĩnh.

Lỡ như cô vì bát canh này mà phải lòng ông ta thì sao?

Tuy Dương Lâm Thăng đã ngoài bốn mươi nhưng ông rất giỏi quyến rũ các cô gái trẻ, không thua gì các chàng trai ở độ tuổi hai mươi.

Bạch Tịnh phải mất một lúc mới hiểu được ý của anh. Cô khẽ "ồ" một tiếng rồi không nói gì thêm.

Bữa ăn này khá ngon miệng.

Từ đầu đến cuối Dương Đạm đều rất chu đáo, chu đáo đến mức cô tưởng mình đang nằm mơ.

Cho cô ăn xong anh chịu hết nổi, lái xe về nhà tắm rửa thay quần áo, để cô ở lại bệnh viện một mình.

Cô buồn ngủ nhưng lại không ngủ được, chỉ biết nằm trên giường mơ màng.

……

Dương Đạm vừa tắm xong thì nhận được điện thoại của Trần Lục Nghệ.

Anh vừa sấy tóc vừa hỏi: "Có chuyện gì không?"

Trần Lục Nghệ hừ một tiếng, sau đó hỏi: "Tối qua không có gì nghiêm trọng chứ?"

"Không. Cô ấy đã qua cơn nguy kịch, cần phải nằm viện theo dõi thêm vài ngày."

"Ừm... anh ăn cơm chưa? Mẹ em vừa nấu canh. Có muốn em mang qua cho anh không?" Cô nói thêm: "Ăn chút canh để bồi bổ cơ thể."

Anh đặt khăn tắm lên tủ đầu giường, ngồi xuống giường, đưa tay xoa xoa thái dương: "Không cần đâu. Chú ba mang đồ ăn đến rồi. Đừng lo."

Hai chữ "đừng lo" của anh khiến Trần Lục Nghệ không nói nên lời.

Vạch rõ ranh giới với cô như vậy, quả thật rất phũ phàng.

Im lặng một lúc, cô vẫn không nhịn được hỏi: "Dương Đạm, anh thật sự nghiêm túc với cô ấy sao?"

Anh cười lạnh: "Sao vậy, cô ghen à? Cô thật xem mình là vợ tôi sao?"

Cô cắn môi: "Em thật sự rất thích anh. Em biết những gì mình làm trước đây thật quá đáng, nhưng bây giờ..."

"Đủ rồi, Trần Lục Nghệ." Anh ngắt lời cô: "Trước đây tôi cũng từng thích cô, nhưng chỉ là thoáng qua mà thôi. Cưới cô rồi tôi cũng chẳng thấy hạnh phúc gì. Đừng tự đề cao mình quá."

"Vậy là anh thích Bạch Tịnh đó, có phải không?"

Không có một người phụ nữ nào có thể giữ được bình tĩnh khi nghe những lời tổn thương như vậy. Trần Lục Nghệ cũng không ngoại lệ.

"Cô ta có gì tốt hơn em chứ? Dương Đạm, người anh nên yêu là em."

"Bạch Tịnh đêm nào cũng để cho tôi chơi ba bốn lần, còn em thì sao?"

Nói xong lời cay độc này anh liền cúp máy.

Anh phát hiện sau khi gặp Bạch Tịnh anh không còn dây dưa với các cô gái khác nữa. Đừng nói đến lên giường với họ, ngay cả nhìn thôi anh cũng chẳng có hứng thú.

Chính anh cũng không tin mình có ngày này.

……

Bạch Tịnh nằm viện ba ngày liền. Đến ngày xuất viện Dương Lâm Thăng lại đến đón cô.

Lần này ông đi cùng một cô gái trẻ, trông chưa đầy hai mươi tuổi.

Cô gái này rõ ràng vẫn còn đi học, bởi vì cô ta ăn mặc như một nữ sinh.

Nhìn cô ta líu lo bên Dương Lâm Thăng, Bạch Tịnh còn tưởng rằng đó là con gái ông.

Trên đường về Dương Lâm Thăng lái xe. Cô gái kia ngồi ở ghế phụ, còn Bạch Tịnh và Dương Đạm ngồi ghế sau.

Dương Lâm Thăng thoải mái trò chuyện với Bạch Tịnh: "Tính tình Đạm nó không tốt, cô nên khoan dung một chút. Đừng so đo với nó làm gì."

"Vâng." Bạch Tịnh ngoan ngoãn gật đầu.

Dương Đạm liếc nhìn ông với vẻ hoài nghi: "Ông già, lại muốn gây chuyện hả? Người đàn bà của cháu không cần chú dạy dỗ đâu. Chú còn nói nhảm nữa thì coi chừng cháu làm mai cho Thành Nhan với người khác đấy."

Dương Lâm Thăng còn chưa kịp trả lời thì cô gái ngồi ở ghế phụ đã mừng rỡ reo to. Cô ta quay đầu nhìn Dương Đạm với vẻ háo hức: "Thật hả? Hay quá, vậy thì làm mai cho em nhanh đi."

"Không được, vẫn còn quá nhỏ."

Sau một lúc Dương Lâm Thăng mới lên tiếng. Ông liếc nhìn Thành Nhan, đáy mắt lộ ra vẻ phức tạp khó tả: "Lo làm bài thi cho tốt đi, đừng nghĩ đến ba cái chuyện vớ vẩn đó."

Thành Nhan bất mãn nguýt một cái, rồi cau có không thèm nói đến mặt Dương Lâm Thăng nữa.

Bạch Tịnh cảm thấy có chút mập mờ.

Xem ra mối quan hệ giữa Dương Lâm Thăng và Thành Nhan không đơn giản như cô tưởng.

Nhưng chuyện này chẳng liên quan gì đến cô. Cô cũng không muốn hỏi thêm.

……

Sau khi cô xuất viện, mọi chuyện như làm lại từ đầu.

Không còn Lương Triều Dương ở bên cạnh, cuộc sống của cô như mất đi trọng tâm.

Ngày nào cô cũng ở nhà, cùng Dương Đạm điên cuồng làm tình.

Đối với chuyện tình dục cô không còn bài xích như trước nữa. Mỗi khi Dương Đạm chạm vào cô, cả người cô mất khống chế trở nên mềm nhũn, sau đó chìm đắm trong dục vọng.

Cứ như thế mà qua ngày. Con người khi quá đau khổ sẽ tìm đủ mọi cách để quên.

Bạch Tịnh đã chọn cách nguyên thủy nhất.

Phương pháp này vừa sung sướng vừa tốn sức, sau cơn đê mê là sự mệt mỏi vô tận. Làm cho đến mệt rồi ngủ, cô không có nhiều thời gian nghĩ đến chuyện khác.

Hai người ở trên giường đã hơn mười ngày. Dường như cô bị nghiện rồi. Nếu không làm một ngày cô sẽ khó chịu đến chết mất. 

……

Mùng 13 tháng giêng là thời kỳ kinh nguyệt của Bạch Tịnh. Cô và Dương Đạm buộc phải ngừng quan hệ tình dục.

Lần này cô bị đau bụng rất nặng. Trước khi đi ngủ Dương Đạm pha cho cô một cốc nước đường đỏ.

"Uống đi, em sẽ thấy dễ chịu hơn."

Bạch Tịnh lắc đầu nguầy nguậy, bước xuống giường ngồi lên đùi anh, áp sát vào anh.

Anh chịu không nổi kích thích này, giơ tay tát mạnh vào mông cô: "Đừng nhúc nhích, nếu không anh sẽ chơi cho tới khi em khóc thét lên."

Sắc mặt cô nhợt nhạt, mắt đỏ hoe. Cô nhìn anh với ánh mắt khao khát, môi mấp máy: "Anh... anh không muốn làm nữa sao? Em không ngại đâu, anh muốn em thế nào cũng được... A..."

Cô còn chưa nói hết câu anh lại tát vào mông cô. Lần này mạnh hơn rất nhiều, khiến cho cô bật khóc.

Dương Đạm thật không muốn nghe nữa. Anh rất thích cô tình nguyện dâng hiến, nhưng lại khó chịu khi bị cô xem như công cụ tình dục chứ không phải một con người.

"Một ngày không làm, em đói khát lắm phải không? Ngay cả kỳ kinh nguyệt cũng không nhịn được sao? Em không ngại, nhưng ông đây sợ bẩn. Uống hết cốc nước này rồi đi ngủ đi."

Bạch Tịnh không trả lời. Cô làm như không nghe thấy, tiếp tục trèo lên người anh, cọ xát vào anh.

Cô rất muốn làm. Rất muốn được anh lấp đầy.

Tâm hồn tê liệt, chỉ khi làm tình cô mới cảm nhận sự tồn tại của bản thân.

Chỉ khi chìm đắm trong hoan lạc cô mới tạm thời quên đi những chuyện cô không muốn nhớ.

Cô cắn môi níu lấy cổ áo anh, rồi cúi đầu nhẹ nhàng liếm cổ anh. Đầu lưỡi cô mềm mại ấm áp, mang theo hương thơm của riêng cô. Chỉ cần liếm qua vài lần thì Dương Đạm đã mất hết kiềm chế.

Anh vừa giận và vừa thẹn, lập tức đè cô xuống giường, dùng đầu gối tách hai chân cô ra rồi đưa tay vào bên trong.

"Chết tiệt, em tưởng anh không dám chơi trò rửa thương bạc bằng máu tươi sao? Bây giờ có chịu yên hay không?"

"Em còn tưởng…" Cô khẽ nhắm mắt lại, hàng mi dài run lên: "Xin anh cho em… em không cần gì khác..."

Câu nói này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt anh. Anh chợt cảm thấy mình thật thất bại.

Anh nhéo cằm cô, khiến cho cô nhăn mặt: "Cô bé ngốc, anh đã nói không làm là không làm. Đi ngủ đi."

Nói xong anh bỏ ra ngoài, để lại Bạch Tịnh một mình trong phòng ngủ.

……

Thật là khó chịu.

Dương Đạm nhốt mình trong phòng làm việc, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.

Mỗi khi nghĩ đến bộ dạng vừa rồi của Bạch Tịnh, cơn giận của anh lại tăng thêm một bậc.

Anh dập tắt điếu thuốc, bực bội vò đầu. Chẳng hiểu tại sao mình lại nóng giận như vậy. Theo lý mà nói, anh nên mừng điên khi cô đòi lên giường với anh.

Nhưng trong tình huống này anh thật sự cười không nổi. 

Anh cảm nhận được Bạch Tịnh không thật sự muốn anh. Cô chỉ muốn trốn tránh hiện thực.

……

Sau khi Dương Đạm bỏ đi, Bạch Tịnh nhịn đau bước xuống giường, lê thân thể nặng như chì vào phòng tắm.

Cô phải tìm việc gì đó để làm, trước khi hình bóng của Lương Triều Dương trở về ám ảnh cô.

Cô lấy một thau nước lạnh và vài chiếc khăn, bắt đầu lau chùi từ trong ra ngoài.

Khi đứng dậy cô chợt thấy chóng mặt, suýt chút nữa là ngất đi. Nghỉ ngơi vài phút, cô lại xách thau nước ra ngoài hành lang.

Bụng cô càng lúc càng đau, nhưng cô vẫn tiếp tục làm việc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương