Thần Hồn Điên Đảo

Chương 25: Còn Muốn Chết Không

Trước Sau

break

Dương Đạm chưa từng nghe Trần Lục Nghệ nói chuyện bằng giọng điệu này. Tính ra thì họ đã quen nhau hơn bảy năm rồi. Trước đây Trần Lục Nghệ chưa bao giờ hạ mình như vậy.

Anh hiểu rõ tâm trạng hiện tại của cô, bởi vì đó cũng là tâm trạng của anh đối với Bạch Tịnh.

Cho nên đối với Trần Lục Nghệ, anh có một sự đồng cảm. Ai mà nỡ hất hủi một người cùng cảnh ngộ với mình chứ?

Vì vậy anh không từ chối Trần Lục Nghệ nữa, còn đưa cô về nhà mình.

Đây cũng là một cơ hội tốt để thử lòng Bạch Tịnh, xem cô có biết ghen hay không. Ừ, nếu cô ghen thì có nghĩa là cô để ý đến anh.

Nghĩ đến vẻ ghen tuông của Bạch Tịnh, anh chợt thấy vui.

Anh mở cửa cho Trần Lục Nghệ vào nhà, bảo cô ngồi chờ trong phòng khách rồi lên lầu tìm Bạch Tịnh.

Trong phòng ngủ không có bóng dáng của cô. Anh hơi hoảng hốt, tưởng rằng cô đã lén bỏ trốn.

"Bạch Tịnh, em ở đâu? Ra đây ngay."

Anh gọi to, gọi rất nhiều lần vẫn không có tiếng trả lời.

Lúc này anh đi tới cửa phòng tắm, thấy đèn bên trong còn sáng nên anh đẩy cửa ra.

……

Không ngờ Bạch Tịnh lại tự sát.

Dương Đạm từng nghe người ta kể về những trường hợp tự sát vì trầm cảm, nhưng chưa bao giờ nghĩ chuyện như vậy lại xảy ra trước mắt mình.

Đầu óc anh trống rỗng. Anh sững sờ trong giây lát rồi lập tức lao tới kéo Bạch Tịnh dậy.

Anh đưa bàn tay run rẩy của mình dưới chóp mũi cô, cảm nhận được hơi thở anh mới thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Anh bế cô lên, vừa chạy vừa hét: "Tỉnh dậy cho tôi, đồ vô tâm! Ai cho em chết?"

Anh làm ồn đến nỗi Trần Lục Nghệ ở dưới lầu cũng nghe thấy. Cô bị tiếng gầm của anh làm cho giật mình. Cô đứng bật dậy đi về phía cầu thang.

Đi được vài bước thì gặp Dương Đạm đang bế Bạch Tịnh đang bất tỉnh. Trán anh nổi gân xanh, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết.

"Có chuyện gì vậy?" Cô bước tới hỏi.

"Cô biết lái xe không?" Anh hỏi bằng giọng khàn khàn.

Cô gật đầu: "Biết."

Anh nghiến răng nói: "Chúng ta đến bệnh viện. Nhanh lên!"

Anh đã nói như vậy rồi, Trần Lục Nghệ cũng không có cách nào từ chối.

Cô sẽ không từ chối bất cứ yêu cầu nào của Dương Đạm.

……

Đã lâu rồi Trần Lục Nghệ không lái xe, trên đường đi phải phanh gấp nhiều lần.

May là giờ này không có nhiều xe cộ, bằng không thì đã xảy ra tai nạn rồi.

Dương Đạm ngồi ở ghế sau, ôm Bạch Tịnh vào lòng, dọc đường không ngừng thì thầm vào tai cô.

Trần Lục Nghệ cảm thấy không thoải mái khi nhìn anh đau khổ vì người con gái khác. Nhưng tình hình rất cấp bách, cô không có thời gian suy nghĩ nhiều như vậy.

Chưa đầy mười lăm phút sau họ đã đến bệnh viện.

Vừa xuống xe Dương Đạm liền ôm Bạch Tịnh chạy thẳng đến khu cấp cứu, không thèm nhìn Trần Lục Nghệ một cái.

Trần Lục Nghệ đỗ xe rồi đuổi theo anh.

Bạch Tịnh nhanh chóng được đẩy vào phòng cấp cứu. Khi Trần Lục Nghệ tới nơi thì cửa phòng cấp cứu vừa đóng lại.

Cô hít một hơi thật sâu, đi đến bên cạnh Dương Đạm, nhẹ nhàng vỗ lưng anh: "Không sao đâu, anh phải tin tưởng bác sĩ."

"Cảm ơn cô." Dương Đạm thật lòng cảm kích cô: "Cô về trước đi. Có lẽ tôi còn lâu lắm mới về."

Trần Lục Nghệ không vui khi nghe anh khách sáo với mình như vậy. Cô thở dài rồi đưa chìa khóa xe cho anh: "Vậy em đi đây. Nếu anh cần gì thì cứ gọi cho em."

Cô là người biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên lùi. Giờ này cô có ở lại cũng vô ích. Cô cũng không muốn ở đây nhìn Dương Đạm yêu thương chăm sóc cho cô gái kia.

Về nhà là lựa chọn tốt nhất.

Dương Đạm cầm lấy chìa khóa, gật đầu với Trần Lục Nghệ.

Cô đi được vài bước thì quay đầu lại nhìn anh: "Dương Đạm, em vẫn muốn nói... Không cần biết trải qua bao nhiêu sóng gió, em nguyện ý làm bến đỗ cuối cùng của anh."

Dương Đạm không nói gì.

……

Dương Đạm đứng chờ ngoài hành lang. Gần bốn mươi phút sau cửa phòng cấp cứu mở ra. Anh vội vàng chạy tới nắm lấy tay áo bác sĩ.

"Cô ấy sao rồi?"

"Bệnh nhân mất rất nhiều máu. Chúng tôi đã truyền máu cho cô ấy rồi. Nghỉ ngơi vài ngày sẽ ổn thôi. Vết thương trên cổ tay phải khâu vài mũi. Mấy ngày nay nhớ giữ cho sạch, đừng để bị ướt."

Bác sĩ theo trình tự đưa ra hướng dẫn chăm sóc bệnh nhân.

Dương Đạm chưa bao giờ chăm chú lắng nghe như vậy. Bác sĩ vừa nói xong, anh liên tục gật đầu: "Tôi biết rồi."

Anh chuyển Bạch Tịnh đến phòng bệnh tốt nhất. Cô vẫn còn chưa tỉnh nằm bất động trên giường, sắc mặt tái nhợt.

Nhìn vẻ tiều tụy của cô anh thấy ngực mình đau nhói.

"Em đúng là vô lương tâm." Anh trách cô: "Muốn chết theo hắn ta à? Tôi không cho phép.”

Nói tới đây anh đột nhiên cảm thấy mặt mình ướt đẫm. Anh đưa tay lau má, hít một hơi thật sâu.

"Tại sao em không thích anh, dù chỉ một chút? Ngoài kia có biết bao phụ nữ đeo theo anh, chỉ mình em là có mắt cũng như mù."

Đêm đó anh ngồi bên giường cô, nói ra rất nhiều lời chất chứa trong lòng.

Từ đầu đến cuối, cô không hề đáp lời anh.

Bạch Tịnh có một giấc mơ rất dài.

Trong mơ Lương Triều Dương đã cho cô một đám cưới thật linh đình.

Điều đáng tiếc là giấc mơ có đẹp đến đâu cuối cùng cũng phải tan vỡ.

……

Bạch Tịnh ngủ suốt một ngày.

Ngày đầu năm Dương Đạm không đi đâu cả. Anh ở lại bệnh viện với Bạch Tịnh cả ngày.

Đêm đến, cô cuối cùng cũng tỉnh lại.

Bởi vì cô đói bụng.

Đã gần hai mươi bốn tiếng rồi cô không có gì vào bụng, đã vậy còn mất quá nhiều máu. Giờ đây cô cực kỳ yếu ớt, thậm chí không đủ sức để ngồi dậy.

Cô vừa mở mắt ra thì nhìn thấy Dương Đạm đang ngồi bên giường.

Anh là người ưa sạch sẽ, nhưng lúc này trông anh khác hẳn.

Tóc tai rối bù, quần áo dường như chưa thay.

Bạch Tịnh mấp máy môi, muốn nói chuyện với anh nhưng lại không biết nên nói gì.

Thấy cô tỉnh lại, Dương Đạm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Anh đứng dậy duỗi tay chân.

Bạch Tịnh bị hành động của anh dọa sợ. Cô hiểu lầm anh định đánh mình nên theo bản năng co rúm lại.

"Em trốn cái gì hả?" Dương Đạm thấy cô làm vậy liền không vui. Anh cúi xuống nắm lấy cổ tay cô, sau đó ôm chặt cô vào lòng: "Sao lại trốn tránh? Em đủ can đảm chết, sao không đủ can đảm nhìn tôi?"

"Tôi… đói rồi."

Cô nuốt nước bọt, yếu ớt nói.

Anh hơi mềm lòng trước vẻ đáng thương của cô, nhưng lời nói vẫn rất gay gắt: "Tôi cho em chết đói luôn. Dù sao thì em cũng không muốn sống nữa. Chỉ cần chết là mọi chuyện sẽ kết thúc, không phải sao?"

Cô tuyệt vọng cúi đầu. Chuyện này cô không muốn nhắc tới, nhưng cuối cùng vẫn không thể trốn tránh.

"Sau này còn muốn chết nữa không?" Thấy cô nhẫn nhịn, giọng của anh dịu lại một chút.

Cô nhẹ lắc đầu, lí nhí: "Không... không..."

Có được câu trả lời này anh mới yên tâm hơn. Anh buông cô ra: "Được rồi, nhớ kỹ lời em vừa nói. Bây giờ nằm ​​xuống đợi tôi."

Nói xong anh nhanh chóng ra ngoài.

Cô nhìn theo bóng lưng của anh, nước mắt chảy dài trên má.

Cô không thể kiểm soát được cảm xúc của mình, sau khi giằng co giữa ranh giới sống và chết, cô càng trở nên phụ thuộc vào Dương Đạm hơn.

Đây không phải là chuyện tốt.

Bạch Tịnh tính tình bướng bỉnh, vốn không thể vượt qua rào cản tâm lý. Lương Triều Dương vừa mới qua đời, làm sao cô có thể yêu người khác nhanh như vậy?

……

Dương Đạm ra ngoài rồi mới nhớ hôm nay là ngày tết, căn tin bệnh viện đã đóng cửa.

Trời đã tối, trên phố lại vắng người.

Anh đi khắp nơi nhưng không tìm thấy một tiệm ăn nào còn mở cửa.

Không còn cách nào khác, anh đành phải gọi cho Dương Lâm Thăng.

Phải mất một lúc cuộc gọi mới được kết nối.

"Chú còn ở Đại Liên không?"

Dương Lâm Thăng: "Còn, có chuyện gì vậy? Hôm nay là tết đó."

Dương Đạm ho một tiếng, có chút ngượng ngùng: "Chú tìm người nấu chút đồ ăn mang qua cho cháu được không? Cháu đang ở bệnh viện thành phố."

Dương Lâm Thăng rất hiểu tính của Dương Đạm. Thằng nhỏ này ngày thường rất kiêu ngạo, hiếm khi nhờ vả người khác. Ông không khỏi tò mò: "Sao vậy? Đầu năm sao không ở nhà với ba con mà đến bệnh viện làm gì?"

"Bạn cháu đang ở bệnh viện. Chuyện này phiền phức lắm."

Dương Lâm Thăng cười cười: "Ồ, hiểu rồi. Người bạn này là nam hay nữ?"

"Chú đã hơn 40 rồi, đừng có nhiều chuyện nữa được không?"

"Được rồi, đợi một chút. Chú nhờ dì giúp việc nhà họ Thành làm chút đồ bổ mang qua cho cháu."

"Cảm ơn chú. À, nhớ thêm trái cây nữa nhé." Dương Đạm lại yêu cầu.

Sau khi cúp điện thoại anh tiếp tục tìm xung quanh nhưng vẫn không thấy cửa hàng nào bán thức ăn.

Anh chán nản trở về bệnh viện.

……

Sau khi Dương Đạm ra ngoài Bạch Tịnh không nhịn được khóc nấc.

Anh trở về liếc mắt một cái là biết cô vừa khóc. Nếu là khi khác anh chắc chắn truy hỏi cho tới cùng. Nhưng hôm nay… anh lại không đành.

Thôi cứ để cho cô khóc đi. Dù sao thì Lương Triều Dương cũng sẽ không bao giờ trở về nữa.

Thật ra khóc cũng tốt. Nước mắt sẽ giúp cô giải tỏa uất ức trong lòng, và cô sẽ không nghĩ đến chuyện tự sát nữa.

Bạch Tịnh vừa nhìn thấy anh liền vội vàng lau nước mắt.

Cô là người có ý chí kiên cường, không muốn người khác chứng kiến sự yếu đuối sâu thẳm trong lòng mình.

Về mặt này, cô và Dương Đạm khá giống nhau.

Anh ngồi xuống bên giường, giải thích với cô: "Căn tin bệnh viện đóng cửa rồi, cũng không có tiệm ăn nào mở cửa vào ngày tết, cho nên tôi nhờ người mang cơm đến cho em."

Nghe anh nhắc đến Bạch Tịnh mới nhớ ra hôm nay là mùng 1 tết.

Cô nhẹ gật đầu: "Ừm, làm phiền anh rồi. Cảm ơn."

...…

Hiệu suất làm việc của Dương Lâm Thăng quả thật cao. Chưa đầy nửa tiếng đã tới giao đồ ăn.

Biết được số phòng từ Dương Đạm, ông không gõ cửa mà tiến thẳng vào trong.

Tiếng mở cửa đột ngột khiến Bạch Tịnh giật mình.

Dương Đạm đi đến nhận lấy hộp cơm trong tay ông: "Cảm ơn chú."

Đột nhiên lễ phép như vậy, Dương Lâm Thăng cảm thấy không quen.

Ông cười rồi nhìn Bạch Tịnh đang nằm trên giường: "Này cô bé, hai đứa mới quen biết à? Mới đầu năm thôi mà chẳng để cho ai được yên ổn cả."

Dương Lâm Thăng nói chuyện thẳng thắng, hoàn toàn không giống bậc chú bác trong nhà.

Chính vì vậy mà hai chú cháu họ khá thân thiết.

Dương Đạm hắng giọng, mất kiên nhẫn nói: "Ai nói mới quen? Chúng cháu quen nhau từ lâu rồi, chỉ là không báo cho người khác biết thôi."

Dương Lâm Thăng nheo mắt, đi đến bên giường khom người nhìn Bạch Tịnh.

Bản thân Bạch Tịnh không quen tiếp xúc với người lạ. Bị Dương Lâm Thăng nhìn như vậy, cô lập tức cúi đầu xấu hổ.

Giống như thỏ con nhút nhát.

Nhìn phản ứng của cô, Dương Lâm Thăng không khỏi bật cười.

Dương Đạm đương nhiên không thích người đàn ông khác cười với Bạch Tịnh. Anh trừng mắt nhìn chú mình: "Ông già, ông cười cái gì?"

"Không ngờ gu của cháu thay đổi nhanh vậy." Ông vẫn nhìn cô chằm chằm.

Ông đã gặp qua vài cô gái Dương Đạm từng quen, nói chung đều là dân ăn chơi phóng khoáng. Đây là lần đầu tiên ông gặp một người như Bạch Tịnh.

Nhìn bộ dạng của Dương Đạm, xem ra lần này là nghiêm túc.

"Chú đang nhìn gì vậy?" Dương Đạm lập tức chắn trước mặt Bạch Tịnh, lườm ông với vẻ mặt bất mãn: "Cô ấy có gì tốt đâu? Xấu quá đi."

Dương Lâm Thăng và Bạch Tịnh: "..."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương