Thần Hồn Điên Đảo

Chương 24: Đêm Giao Thừa Buồn

Trước Sau

break

Đêm giao thừa phố xá vắng vẻ, hầu như không có ai ra đường.

Hôm nay nhiệt độ giảm thấp, Dương Đạm vừa bước ra ngoài đã run lên vì lạnh.

Anh mặc vỏn vẹn chiếc áo sơ mi và áo khoác mỏng. Ở vùng Đông Bắc chỉ có những người "chiến" lắm mới dám ăn mặc như thế.

Sau khi lên xe, anh nhanh chóng bật máy điều hòa để sưởi ấm rồi lấy điện thoại liên lạc với Trần Lục Nghệ.

Tối qua anh đã nhắn tin cho Trần Lục Nghệ, bảo cô theo anh về nhà ăn cơm tối. Trần Lục Nghệ cũng đã đồng ý.

Anh vừa gọi thì cô lập tức nghe máy.

"Tôi sẽ đến ngay. Cô cứ chuẩn bị trước rồi đợi tôi. Khi nào đến nơi tôi sẽ gọi cô xuống lầu."

"Ừ, em biết rồi." Cô còn nhắc nhở: "Lái xe cẩn thận."

Anh cúp điện thoại mà không đáp lời.

Mười lăm phút sau xe của anh đỗ dưới nhà Trần Lục Nghệ. Anh gọi điện cho cô như đã hẹn, chưa đầy ba phút thì cô đã xuống lầu.

Cô vẫn nổi bật như mọi khi. Với chiếc áo khoác dài màu đỏ và giày bốt cao đến đầu gối, trông cô giống như một người mẫu.

Kiểu áo này rất kén người. Người không có khí chất mặc vào hẳn rất quê mùa, ngược lại Trần Lục Nghệ rất kiêu sa trong bộ trang phục này.

Sau khi Trần Lục Nghệ lên xe, Dương Đạm nhìn cô từ trên xuống dưới rồi huýt sáo: "Được, trông hấp dẫn lắm."

Má Trần Lục Nghệ hơi ửng hồng. Cô cúi đầu ngại ngùng: "Cảm ơn."

"Chậc, còn biết mắc cỡ nữa." Anh cười châm chọc: "Ở nước ngoài một thời gian dài, người ngoại quốc lại phóng khoáng, cô không học được thói quen của họ sao?"

Lại nữa rồi.

Bất kể cô nói gì anh luôn quay về chủ đề này. Trần Lục Nghệ cảm thấy rất mệt mỏi: "Mấy năm qua em bận học hành, không có thời gian kết bạn. Em luôn nhớ là anh và em đã…"

"Đã cái gì? Cô định dùng hôn nhân để nói lý lẽ với tôi sao?" Anh liếc cô, cười nói: "Tiểu Lưu, chúng ta đều là người của thời đại mới, đừng mang mấy cái lý thuyết từ thập niên 60 ra nói chuyện với tôi. Chúng ta chưa đăng ký kết hôn, chưa ngủ với nhau, sao có thể gọi là vợ chồng được?"

Trần Lục Nghệ có chút xấu hổ trước lời nói của anh.

Thật ra trong mối quan hệ này cô không hề có cảm giác chắc chắn. Ngoài những người lớn trong hai gia đình ra, chẳng có ai nói giúp cho cô.

Im lặng một lúc, cô cắn môi lấy hết can đảm nói với anh: "Những điều này... vẫn có thể làm được mà."

Dương Đạm cười to: "Vậy cô muốn lên giường với tôi à?"

"Chỉ cần anh bằng lòng thì em sẽ không bỏ cuộc. Dương Đạm... Em thật sự thích anh, muốn cùng anh sống một cuộc sống hạnh phúc."

Trần Lục Nghệ nói những lời này một cách nghiêm túc, không hề có chút kiêu ngạo hay kiêng dè như mọi khi.

Nếu không thích anh thì cô sẽ không bao giờ vứt bỏ lòng tự trọng của mình, tự đặt mình vào vị trí hèn mọn như vậy.

Cô vốn là một cô gái kiêu hãnh, từ nhỏ đã vậy rồi. Nền giáo dục mà cô được hưởng đã gieo cho cô tư tưởng rằng con gái phải biết giữ kẽ mới không đánh mất giá trị của mình.

Ngày xưa cô đã dùng cách này đối xử với Dương Đạm, nhất quyết không cho anh bước vào thế giới nội tâm của cô. 

Bây giờ cô rất hối hận. Giá như lúc xưa cô không quá kiêu ngạo, hai người họ đã không ra nông nỗi này...

Bên anh sẽ không có một người con gái khác.

Dương Đạm không nói gì trước lời tỏ tình của Trần Lục Nghệ.

Tất nhiên là anh sẽ không từ chối trực tiếp. Im lặng, đó là thái độ hiếm thấy từ anh.

Anh thừa hiểu tính cách của Trần Lục Nghệ. Anh biết cô kiêu ngạo đến nhường nào, cũng biết rõ cô phải đấu tranh tâm lý bao lâu mới có thể nói ra những lời này.

Mỗi lần thỏa hiệp với Bạch Tịnh, tâm lý của anh cũng giống như vậy.

Nhưng Bạch Tịnh luôn khiến anh phải thất vọng.

Đã từng nếm trải nỗi thất vọng đó cho nên anh mới không nỡ nói lời phũ phàng.

…..

Hai người nhanh chóng đến nhà Dương Lâm Tranh, cùng nhau bước vào cửa.

Dương Đạm chỉ trở về đây mỗi năm một lần.

Người duy nhất trong phòng khách là em gái cùng cha khác mẹ của anh, Dương Úy Nhiên.

Dương Úy Nhiên vừa nhìn thấy bọn họ liền mừng rỡ reo to: "Ba mẹ ơi! Anh hai và chị dâu về rồi!"

Nghe cách xưng hô của Dương Úy Nhiên, mặt Dương Đạm tối sầm lại. Anh trừng mắt nhìn cô: "Đừng la ó nữa. Nhóc con như mày thì biết cái gì?"

Dương Úy Nhiên tuổi còn nhỏ, bị quát như vậy lập tức cúi đầu xuống như một đứa trẻ phạm lỗi.

Trần Lục Nghệ không nhịn được, vội vàng chạy tới an ủi cô: "Không sao đâu, Tiểu Nhiên. Anh hai em chỉ nói vậy thôi. Anh ấy không cố ý mắng em đâu."

Dương Úy Nhiên gật đầu, nhưng vẫn cảm thấy không vui. Cô vẫn nhớ mình còn có một người anh, nhưng người anh này luôn hằn học với mình. Cô rất ghen tị với những bạn học được anh chị thương yêu. Có đôi khi nghe bạn bè nói chuyện, cô thầm nghĩ nếu Dương Đạm không ghét mình thì hai anh em họ sẽ vui biết bao.

Cô không hiểu tại sao anh hai lại không thích mình. Mỗi năm họ gặp nhau chỉ có vài lần, lần nào anh cũng không thèm nhìn cô một mắt. 

Nghe tiếng gọi của con gái, Dương Lâm Tranh và Lý Vân Y lăng xăng ra khỏi bếp.

Lý Vân Y vui mừng khi thấy Dương Đạm trở về. Bà cười khen: "Lâu lắm rồi mới gặp lại, trông đẹp trai hơn hẳn. Con và Tiểu Lưu đúng là một cặp trời sinh."

Trần Lục Nghệ lễ phép nói: "Cảm ơn dì."

Đối với lời khen của Lý Vân Y, Dương Đạm chỉ cười khẩy, thậm chí không thèm trả lời.

Đời này của anh ghét nhất là những kẻ nịnh nọt giả tạo, và Lý Vân Y chính là loại người như thế.

Anh thật sự không ưa người mẹ kế này. Cho dù bà ta có lời ngon tiếng ngọt anh vẫn thấy bà ta nói nhảm.

Lý Vân Y không để tâm đến thái độ khinh thường của anh, chỉ cười nói: "Các con ngồi đây xem TV một lát. Dì và ba đi nấu bữa tối. Nửa tiếng nữa là xong."

Tim Dương Đạm hơi nhói lên khi nhìn ba anh theo Lý Vân Y xuống bếp.

Mỗi khi trở về anh đều cảm thấy mình là người ngoài.

Dương Lâm Tranh rõ ràng là ba anh, nhưng anh lại không có chút cảm giác thân thiết nào. Ông bây giờ chỉ quan tâm đến gia đình mới, còn chịu khó xuống bếp nấu ăn với Lý Vân Y.

Hừ, khi anh còn nhỏ phải ở nhà một mình chờ cơm tối, ông ta chưa bao giờ nấu cho anh ăn lần nào.

Dương Đạm ngồi xuống sofa, lấy điện thoại di động ra. Vừa mở khóa điện thoại anh thấy một loạt tin nhắn chúc mừng năm mới.

Anh lười xem, lần lượt xóa đi hết.

Trần Lục Nghệ và Dương Úy Nhiên ngồi bên cạnh trò chuyện như pháo nổ, anh cũng lười tham gia.

Bây giờ anh chỉ muốn ăn cho xong rồi về nhà thôi. Sắp đến giờ ăn tối rồi.

……

Dương Đạm đã đi hơn một tiếng, trời tối dần.

Bạch Tịnh mò xuống giường xỏ dép vào rồi đi xuống lầu. Vừa đẩy cửa vào bếp cô đã ngửi thấy mùi thức ăn nồng nặc.

Nhìn thấy sủi cảo và các món trên bàn, mắt cô đột nhiên cay cay.

Những món này không được đẹp mắt cho lắm, hiển nhiên là do chính tay anh làm.

Trong đầu cô hiện ra hình ảnh anh lui cui nấu ăn dưới bếp.

Bạch Tịnh vẫn biết Dương Đạm là thiếu gia chưa từng động đến ngón tay. Việc bếp núc chắc hẳn làm khó anh.

Cô chăm chú nhìn đĩa thức ăn trên bàn, hình ảnh trước mắt càng lúc càng nhạt nhòa.

Cô còn chưa kịp nhận ra thì gương mặt đã đẫm nước mắt.

Nói không cảm động là nói dối.

Cô là một con người bằng xương bằng thịt chứ không phải là sắt đá. 

Thành thật mà nói, ngoại trừ tính khí bất thường ra, Dương Đạm không có nhiều thói hư tật xấu. Tuy anh độc mồm độc miệng, thường khiến cho cô phải xấu hổ, nhưng... anh quả thật là một người tốt.

Trái tim của cô thật sự không biết nghe lời, không biết tự khi nào đã bắt đầu thích anh.

Thật là vô liêm sỉ, chính cô cũng không thể chấp nhận được điều này.

Mồ của Lương Triều Dương còn chưa xanh cỏ, vậy mà cô đã đi yêu một người đàn ông khác.

Bạch Tịnh nắm chặt hai tay, sau đó tự tát mình một cái thật mạnh.

"Đáng tởm!"

Phải, cô thật trơ trẽn và đáng khinh.

Cô là một người phụ nữ dơ bẩn, không những bán thân xác mà còn bán luôn tình cảm của mình.

Bạch Tịnh ngồi xuống bàn, cầm đũa lên ăn sạch đĩa sủi cảo và các món, không bỏ sót một thứ gì.

Sau khi ăn xong bụng cô bị đầy hơi. Cô bỏ bát đĩa vào bồn rửa rồi lên lầu, đi vào phòng tắm.

Chiếc gương trong phòng tắm rất lớn. Đứng trước gương, cô thấy rõ bộ dạng hiện tại của mình.

"Triều Dương…em xin lỗi."

Cô tựa vào bồn rửa mặt, tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Khi mở mắt ra, cô đột nhiên nhìn thấy lưỡi lam đặt bên cạnh bồn rửa mặt.

Cách đây vài ngày Dương Đạm lấy nó ra để thay dao cạo... Chắc hẳn rất bén.

Chỉ cần cắt một nhát là cô sẽ hoàn toàn tự do.

Bạch Tịnh cầm lấy lưỡi lam, xé bỏ vỏ bọc bên ngoài. Cô nhìn chằm chằm một lúc rồi đặt nó lên cổ tay mình.

"Triều Dương, xin hãy tha thứ cho em."

Cô mấp máy môi, giọng nói nhỏ như gió thoảng.

Phải...cô thừa nhận là mình đã sai. Cô chết rồi thì mọi chuyện sẽ không rối rắm như bây giờ. Cô có thể ở bên Lương Triều Dương mà không cảm thấy tội lỗi vì đã yêu Dương Đạm.

Tuyệt vời biết bao... Cái chết là một sự giải thoát.

……

"Dương Đạm, con không định về công ty giúp ba con sao?"

Trong bữa ăn Lý Vân Y đột nhiên nhắc tới vấn đề này.

Dương Đạm không ngẩng đầu lên, thản nhiên đáp: "Có cần thiết như vậy không? Tôi cái gì cũng không biết, căn bản không giúp được cho ba."

"Con ăn nói với bề trên như vậy hả?" Dương Lâm Tranh không nhịn được dạy dỗ anh một câu.

Dương Đạm cười nhạt: "Đành chịu thôi. Trời sinh con mất dạy mà."

"Mày…" Dương Lâm Tranh bị anh làm cho tức nghẹn, mặt đỏ bừng lên.

Trần Lục Nghệ ngồi bên cạnh cảm thấy rất khó xử. Cô muốn khuyên can, nhưng lại thấy không thích hợp. 

Bị họ làm phiền, Dương Đạm mất hết hứng thú với ăn uống. Anh ném đũa xuống, đứng dậy nói: "Không ăn nữa. Người đàn bà của tôi đang đợi ở nhà. Tôi đi đây."

"Đứng lại cho tao!" Dương Lâm Tranh đập bàn: "Đuổi con đàn bà đó đi ngay! Nội trong năm nay phải cưới Tiểu Lưu về."

"Ông thích thì ông tự cưới về đi." Anh cười châm chọc: "Dù sao thì ông cũng thích gặm cỏ non mà."

"Dương Đạm..." Trần Lục Nghệ đứng dậy, níu lấy tay áo anh: "Em… em về với anh."

Anh liếc cô một cái rồi bỏ đi không thèm ngoảnh đầu lại.

Trần Lục Nghệ chào Dương Lâm Tranh và Lý Vân Y một tiếng rồi vội vàng đuổi theo anh.

Sau khi lên xe, anh mất kiên nhẫn nói với cô: "Ông đây không rảnh. Cô tự bắt taxi về nhà đi."

"Cho dù anh đi đâu em cũng sẽ đi cùng anh." Trần Lục Nghệ nghiêm túc nói với anh: "Dương Đạm, em muốn ở bên anh. Xin anh đừng đuổi em đi có được không?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương