Thần Hồn Điên Đảo

Chương 23: Hành Hạ Bản Thân

Trước Sau

break

Phụ nữ chưa bao giờ là đối thủ của đàn ông.

Bạch Tịnh bị Dương Đạm giữ chặt khiến cô không thể nhúc nhích, toàn thân mềm nhũn. Nếu không dựa vào cửa cô chắc chắn đã ngã gục từ lâu rồi.

Từ khi cởi quần áo của cô Dương Đạm đã không còn nhịn được nữa. Ngay từ đầu anh đã không có ý định để cô đi.

Họ đã lâu không làm chuyện này. Dương Đạm không phải là người có tính nhẫn nại, cũng không dễ dàng vì một người phụ nữ mà nhịn đói lâu như vậy.

Giờ phút này anh không để cho mình rơi vào tình cảnh khốn đốn nữa.

Bàn tay anh ngao du khắp người cô. Cảm nhận được thân thể cô run rẩy, động tác của anh càng mạnh mẽ hơn.

Thì ra là vậy. Chỉ có như vậy cô mới không nghĩ đến người đàn ông khác.

Nụ hôn kéo dài hơn mười phút. Anh ghì lấy gáy cô, nhìn đôi môi đỏ mọng hơi sưng, dục vọng trong mắt anh càng lúc càng mãnh liệt.

"Muốn chạy hả?" Anh dùng đầu gối tách hai chân cô ra: "Ông đây chưa từng thấy ai vô ơn như em."

Bạch Tịnh nhìn anh với đôi mắt đẫm lệ, từ đầu đến cuối không nói một lời. Ánh mắt ấy chứa đầy tuyệt vọng, có vẻ như không còn muốn sống nữa.

Dương Đạm thật sự không chịu nổi dáng vẻ này của cô, nhất là vì một người đàn ông khác.

Anh xé toạc quần áo của cô ném xuống sàn, sau đó xoay cô lại ấn vào cánh cửa. Anh nhanh chóng cởi khóa quần của mình, nhấc bổng cô lên, mạnh mẽ đâm vào nơi ẩm ướt của cô.

Tuy không quá chật vật, nhưng Bạch Tịnh vẫn không chịu nổi động tác thô bạo này. Cô đau đớn cắn chặt môi, hai tay cào loạn lên cánh cửa, các đốt tay trắng bệch.

Anh áp môi vào tai cô, đưa lưỡi liếm nhẹ vành tai, khàn giọng nói: "Dù em có yêu hắn ta đến đâu, người làm cho em sướng đến chết không phải là tôi sao? Giờ này em còn nghĩ đến hắn ta không?"

"Triều Dương..." Cô nhắm mắt lại, thở hổn hển gọi: "Cứu em."

Cô vừa nói xong, động tác của Dương Đạm càng điên cuồng hơn.

Trong trận chiến này Bạch Tịnh thua thê thảm.

Cuối cùng anh khiến cô kiệt sức đến mức nằm trên giường không thể dậy nổi.

Dương Đạm vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, lúc trở ra vẫn tỉnh như không. Anh bước đến bên giường, khoác chiếc áo lên người Bạch Tịnh, cúi đầu nhìn cô: "Mặc quần áo vào rồi về nhà với tôi."

……

Bạch Tịnh cả đêm không ngủ.

Mỗi khi nhắm mắt lại cô liền nghĩ tới Lương Triều Dương. Cô không bao giờ chấp nhận sự thật rằng anh đã mãi mãi ra đi.

Dương Đạm sợ Bạch Tịnh buồn nên mang cô về phòng anh, ép cô ngủ chung giường với anh.

Sáng hôm sau đôi mắt Bạch Tịnh sưng húp, sắc mặt tái nhợt, trông vô cùng suy sụp.

Lúc cô xuống giường là bảy giờ sáng. Cô đi vào phòng tắm, mãi cho đến tám giờ vẫn không nghe thấy động tĩnh gì.

Dương Đạm muốn cho cô chút không gian riêng, nhưng không có nghĩa là anh hoàn toàn bỏ mặc cô.

Có ai mất cả tiếng đồng hồ để tắm rửa. 

Anh xuống giường đi lấy chìa khóa mở cửa phòng tắm.

Vừa bước vào trong anh đã thấy Bạch Tịnh đứng trơ trơ dưới vòi sen đang xả nước thật mạnh.

"Em làm cái quái gì thế?"

Anh xắn tay áo lên, lao tới tắt vòi nước, sau đó kéo cô vào lòng mình.

Khi ngón tay anh chạm vào da thịt cô, anh mới nhận ra cô đang tắm nước lạnh. Giữa mùa đông lạnh giá, cô lại tự hành hạ mình bằng cách này.

Bạch Tịnh lạnh cả người. Đôi môi cô trắng bệch, thân thể run cầm cập trông đáng thương vô cùng.

Dương Đạm nhìn cô chằm chằm, ngực anh càng lúc càng đau.

Anh giữ lấy cằm cô: "Bạch Tịnh, hãy tỉnh lại đi. Anh ta đã chết rồi, sẽ không quay lại nữa. Cho dù em có chết cóng anh ta cũng không sống lại đâu."

Anh thật sự không biết an ủi người khác. Từ nhỏ đến lớn anh có phải an ủi ai đâu. Anh luôn cảm thấy việc này vốn không cần thiết. Chỉ bằng vài câu nói thì làm sao có thể khiến tâm trạng một người khá lên được.

Nhưng bây giờ chính anh lại đi làm điều vô nghĩa này.

Chẳng có lý do gì khác, chỉ vì anh muốn làm cho Bạch Tịnh vui. Người chết đã không thể sống lại, tại sao người sống phải tự làm khổ mình như vậy?

Hiện tại Bạch Tịnh không còn nghe thấy gì nữa. Trong đầu cô toàn là Lương Triều Dương, lời Dương Đạm nói không hề lọt vào tai cô.

Tắm nước lạnh hơn một tiếng rồi, đầu óc cô trở nên tỉnh táo lạ thường, nhưng càng tỉnh táo thì cô càng đau buồn hơn.

Ngoài đau buồn ra còn có tự trách. Vừa rồi trong lúc tắm, Bạch Tịnh lại nghĩ đến chuyện hôm qua.

Nghĩ đến mình bị Dương Đạm làm nhục và xâm phạm.

Cô cảm thấy hối hận, cảm thấy mình thật dơ bẩn.

Thật ra cô nên đoán trước kết cuộc này. Cho dù có điều trị thế nào bệnh tình của Lương Triều Dương cũng không thể cải thiện. Đều là do cô quá ảo tưởng, ảo tưởng đến mức muốn liều một phen, ảo tưởng rằng ông trời sẽ ban cho cô một kỳ tích.

Mọi chuyện chỉ là do cô tưởng tượng ra mà thôi. Giờ thì tất cả đã tan vỡ.

Đám tang của Lương Triều Dương vẫn cần phải xử lý. Theo thỏa thuận, Dương Đạm sẽ mua một mảnh đất để xây mộ cho Lương Triều Dương, đồng thời giúp cô lo liệu tang lễ.

Nghĩ như vậy Bạch Tịnh mới ngừng khóc. Cô rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy bất an.

……

Tang lễ của Lương Triều Dương được tổ chức vào mùng 27 tháng 12, trước khi bước sang năm mới.

Hôm đó Bạch Tịnh khóc tức tưởi trước di ảnh của Lương Triều Dương.

Dương Đạm bất lực nhìn cô khóc thương người đàn ông khác. Anh muốn ngăn cản, nhưng lại thấy làm vậy quá tàn nhẫn đối với cô.

Để cho cô khóc là anh tàn nhẫn với chính mình.

……

Mùng 29 tháng 12, Dương Đạm nhận cú điện thoại từ Dương Lâm Tranh.

Anh biết ông muốn gọi anh về nhà ăn tết.

Trước đây cho dù xa nhà cả năm trời anh vẫn trở về vào dịp tết. Nhưng năm nay anh không có ý định đó.

"Con không về. Để cho ba người các người làm một gia đình." Anh trả lời một cách thiếu kiên nhẫn.

Dương Lâm Tranh nổi nóng: "Con muốn gì đây? Ở bên ngoài lâu như vậy rồi, ngay cả tết cũng không muốn về sao?"

Mỗi lần Dương Lâm Tranh lên giọng dạy dỗ anh Dương Đạm đều thấy buồn cười. Nếu ông coi trọng gia đình như vậy thì tại sao lúc anh còn nhỏ lại không cho anh một mái ấm?

"Không. Con ăn tết với chú ba."

"Năm nay chú ấy đi An Sơn thăm bạn bè rồi." Dương Lâm Tranh nói: "Nếu con vẫn coi ba là ba thì hãy về đi. Còn không ngày mai ba đến ngân hàng khóa hết thẻ tín dụng của con."

Tiền có lẽ là điều kiện duy nhất ông có thể mang ra để dọa anh.

Sau khi tốt nghiệp đại học Dương Đạm không đi tìm việc làm mà thường ra ngoài uống rượu với Tưởng Ngạn Tấn và Dương Lâm Thăng. Dương Lâm Tranh đã nhiều lần khuyên anh quay về góp sức cho công ty, nhưng lần nào anh cũng tỏ vẻ khinh thường, nói rằng không muốn sống dưới quyền ông.

Ông không còn cách nào khác ngoài việc thường xuyên chuyển tiền cho Dương Đạm, thậm chí còn đưa cho anh thẻ tín dụng.

Dù sao thì cũng là con trai ông, ông làm sao bỏ mặc anh được?

Dương Lâm Tranh chưa bao giờ phàn nàn về số tiền ông cho Dương Đạm. Đối với ông, tiêu bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề. Chỉ cần anh biết nghe lời thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Nhưng Dương Đạm lại không nghe lời.

Sức khỏe Dương Lâm Tranh không được tốt lắm, huyết áp của ông lại cao. Mỗi lần nói chuyện với Dương Đạm ông đều bị chọc tức cho tới run lên.

"Giám đốc Dương à, trò uy hiếp của ông chỉ có vậy thôi sao?"

Thấy ông muốn lật bài ngửa với anh, giọng điệu Dương Đạm càng trở nên điềm tĩnh hơn. Anh cười: "Được rồi, giao thừa con về ăn bữa cơm đoàn tụ với gia đình, được chưa?"

"Mang Tiểu Lưu về luôn." Ông nhắc nhở: "Dù sao nó cũng là con dâu nhà chúng ta."

"Được rồi. Con sẽ đưa cô ta đến."

Dương Đạm cười xong liền cúp điện thoại. Anh thật sự không muốn nói tiếp nữa.

Quay lại nhìn Bạch Tịnh đang thẫn thờ ngồi trên giường, anh thở hắt ra một hơi.

Anh đi đến bên giường, ném điện thoại sang một bên rồi ngồi xuống kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cô.

Bạch Tịnh không hề phản kháng. Cô chỉ nhìn chằm chằm về phía trước, không biết trong đầu đang nghĩ gì.

Cô đã như vậy kể từ khi tổ chức tang lễ cho Lương Triều Dương. Không nói gì, không nhúc nhích, cho dù anh có làm gì cũng không kháng cự. Giống như một cái xác không hồn.

Dương Đạm nhiều lần muốn nổi nóng với cô, nhưng đến phút cuối cùng anh vẫn kiềm chế được.

"Tối mai tôi về nhà thăm gia đình. Em ở đây một mình có ổn không?" Anh vuốt tóc Bạch Tịnh, ôn hòa nói chuyện với cô: "Tôi chuẩn bị bữa cơm giao thừa cho em. Em tự ăn nhé?"

Cô chậm rãi gật đầu. Anh cuối cùng cũng thấy yên tâm hơn.

Ít ra cô còn có phản ứng, chắc chắn sẽ sớm hồi phục thôi. Anh tự an ủi mình như vậy.

...…

Hôm sau Dương Đạm dành cả một buổi chiều để nấu ăn.

Đây là lần đầu tiên anh làm việc bếp núc.

Anh tìm được công thức làm nhân sủi cảo và một vài món đơn giản, chuẩn bị làm một bữa ngon cho Bạch Tịnh ăn.

Anh không khéo nấu nướng, đã vậy lúc thái rau còn cắt trúng tay, khiến cho chiếc thớt dính đầy máu.

"Chết tiệt, đúng là ngốc."

Nhìn ngón tay đang chảy máu, anh tự mắng mình một câu. Anh đến bồn rửa mở vòi nước rửa sạch vết thương, sau đó tiếp tục làm việc.

Sau hơn một giờ vật lộn dưới bếp, cuối cùng anh cũng làm xong phần sủi cảo.

Anh lấy đũa gắp một ít nếm thử, hương vị cũng khá ngon.

"Ông đây thật là giỏi." Anh buông đũa xuống thở phào.

Hoàn thành món sủi cảo, anh lấy lại chút tự tin và bắt tay làm món kế tiếp, đó là thịt heo xé vị cá.[1]

Anh đổ mạnh nguyên liệu vào chảo dầu đang xì xèo, khiến cho dầu mỡ văng lên tay anh.

Đau quá, anh buột miệng kêu lên.

Thịt heo bị xào cho đến khô cứng, nhưng anh lại không nỡ đem đi bỏ. Đây là tác phẩm đầu tay của anh, dù thế nào đi nữa anh cũng phải giữ lại.

Sau trải nghiệm lần này, tốc độ và chất lượng của các món sau được cải thiện rất nhiều.

Nấu ăn xong anh lập tức lên lầu tắm rửa.

Khi anh trở lại phòng ngủ lấy quần áo, Bạch Tịnh còn đang ngồi trên giường đọc sách.

Dương Đạm không ngại trần truồng đứng trước mặt cô: "Bữa tối của em tôi để dưới bếp. Tối nay nhớ ăn chút gì đó."

Cô ngước nhìn anh, nhẹ gật đầu: "Ừm."

Anh nói thêm: "Ăn xong không cần phải rửa bát, cứ để nguyên đó."

Cô lại gật đầu: "Ừm."

"Có lẽ tôi về muộn. Nếu em không đợi được thì đi ngủ trước đi."

Anh dặn dò đủ điều, cảm thấy mình đang càm ràm như một bà thím. Cô từ đầu đến cuối đều rất nghe lời, bất kể anh nói gì cô đều gật đầu đồng ý.

Thái độ ngoan ngoãn này có chút bất thường.

Trước khi đi anh ôm cô, hôn khắp mặt cô, Bạch Tịnh cũng không cự tuyệt.

------

[1] Món xào Tứ Xuyên, 鱼香肉丝. Nguyên liệu không có cá mà chỉ cho những loại gia vị thường dùng để ướp cá. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương