Thần Hồn Điên Đảo

Chương 22: Suy Sụp

Trước Sau

break

Y tá đi ngang qua bất ngờ bị Bạch Tịnh giữ lấy.

Cô ta làm việc ở khu này, cũng biết tin Lương Triều Dương vừa qua đời. Thấy Bạch Tịnh như vậy, ánh mắt cô ta tràn đầy thương cảm.

Nhẹ vỗ lưng Bạch Tịnh như một người bạn, cô ta an ủi: "Xin chia buồn. Dù sao người chết cũng không thể sống lại được."

Bạch Tịnh sững sờ.

Bàn tay cô càng nắm chặt hơn. Cô không thể tin nổi: "Cô nói cái gì? Sao có thể như vậy được?"

"Chuyện này... chúng tôi đã cố hết sức."

Y tá hiểu được tâm trạng của Bạch Tịnh. Dù sao đây cũng là chuyện khó tiếp nhận được, đau buồn là điều không thể tránh khỏi. Nhưng đường đời còn dài, con người không thể lúc nào cũng dậm chân tại chỗ.

Bạch Tịnh thật không thể chấp nhận được sự thật này. Cô chỉ đi có một chút thôi, khi trở về thì Lương Triều Dương đã không còn nữa.

Cô không muốn tin, cũng không dám tin. Trưa nay anh vẫn ổn mà, nhưng giờ anh đã đi rồi...

Buông y tá ra, cô chạy về phía nhà xác.

……

Khi Bạch Tịnh tới nơi, bác sĩ đang chuẩn bị cho Lương Triều Dương vào tủ đông.

Bạch Tịnh lao tới ngăn cản họ. Cô quỳ trước băng ca, tinh thần hoàn toàn suy sụp.

Cô kéo tấm vải trắng che mặt Lương Triều Dương ra, nhẹ nhàng chạm tay vào má anh. Cơ thể anh vẫn còn hơi ấm, nhưng so với trước thì lạnh lắm.

"Triều Dương... tỉnh lại đi, được không?"

Bạch Tịnh nhìn anh một lúc rồi bắt đầu nói chuyện với anh. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, pha chút nũng nịu.

Trước đây khi cô lười biếng không chịu luyện đàn, cô thường dùng giọng điệu này làm nũng với anh. Lương Triều Dương không hề từ chối mà chỉ bất lực nói: Được rồi, được rồi, nghe lời em hết.

Nhưng lần này thì khác, cho dù cô có làm nũng thế nào cũng vô ích.

Anh sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

Bạch Tịnh khóc đến mức không thở được nữa, nhưng vẫn nhất quyết không buông anh ra: "Anh… xin anh đừng đi. Triều Dương, em xin anh, hãy nói chuyện với em đi…làm ơn."

Cô úp mặt vào ngực anh, nước mắt rơi xuống thấm ướt tấm vải trắng trên người anh.

Bác sĩ không thể chờ được nữa. Họ kéo cô ra và cho thi thể Lương Triều Dương vào tủ đông.

……

Bạch Tịnh khóc ngất tại nhà xác, cuối cùng được bác sĩ đưa đi cấp cứu.

Dương Đạm ngồi bên giường nhìn cô nằm bất tỉnh, cơn ghen của anh đã bốc tới đỉnh đầu.

Cô quả thật vì người đàn ông đó mà đau buồn đến ngất đi.

Haha, đây chính là tình yêu sâu đậm sao?

Anh vốn tưởng rằng sau khi Lương Triều Dương chết Bạch Tịnh sẽ nhìn anh một mắt. Xem ra anh quá ngây thơ rồi.

Trong lòng cô Lương Triều Dương có ý nghĩa rất lớn. Cho dù có chết anh ta vẫn là người cô yêu.

……

Bạch Tịnh ngủ mê suốt ba tiếng đồng hồ, khi cô tỉnh lại thì đã gần 6 giờ chiều.

Vừa mở mắt ra cô đã thấy Dương Đạm ngồi bên giường.

Nhìn vẻ mờ mịt của cô, anh chủ động giải thích: "Em kích động quá nên ngất đi. Bác sĩ gọi tôi đến.”

Bạch Tịnh cắn môi, khẽ gật đầu: "Cảm ơn."

Cô định xuống giường thì anh vội vàng ngăn cô lại. Hai tay anh giữ chặt cổ chân cô: "Em nằm nghỉ đi."

"Không, tôi phải đi chăm sóc Triều Dương... Anh ấy đang đợi tôi mang cơm chiên trứng về." Cô nhìn anh với đôi mắt ngập nước: "Dường như tôi làm đổ hết cơm rồi. Tôi phải mua hộp mới. Không ăn được cơm chiên trứng anh ấy sẽ buồn lắm..."

Cô chưa kịp nói hết câu thì Dương Đạm đã ấn cô xuống giường.

Chiếc nệm mỏng kêu kẽo kẹt.

Toàn thân anh áp lên người cô. Anh bóp cằm cô, nghiến răng nói: "Tên Lương Triều Dương kia đã chết rồi. Tỉnh lại đi! Nếu em còn nổi điên nữa thì ông đây sẽ cho em khóc hết nước mắt."

Nghe đến chữ "chết" Bạch Tịnh vô cùng kích động.

Cô giơ tay tát mạnh vào mặt Dương Đạm, gào lên: "Không! Anh ấy chưa chết! Anh nói nhảm! Anh ấy sẽ không chết!"

Cô dồn hết sức vào cái tát, để lại vết tay trên má Dương Đạm.

Cái tát này khiến anh choáng váng trong giây lát. Cơn đau rát như châm ngòi, khiến cho tính chất bạo lực trong máu anh bùng nổ.

Anh cởi áo mình ra rồi bắt lấy hai tay Bạch Tịnh, dùng áo trói chặt cô vào đầu giường.

"Thả tôi ra. Tôi còn phải ngắm bình minh với Triều Dương." Cô cau mày, nhìn anh với ánh mắt chán ghét.

Giống như nhìn thấy thứ gì đó bẩn thỉu.

Dương Đạm cười lạnh. Anh từng bước lột đồ của cô cho đến khi trên người cô chỉ còn lại quần áo lót.

Hai tay cô bị anh trói chặt, hoàn toàn không thể phản kháng, chỉ có thể để anh muốn làm gì thì làm. Cô chán nản nhắm mắt lại, cảm thấy mình thật sự rất dơ bẩn...

Thật kinh tởm.

Dương Đạm không muốn dùng cách này để ép buộc cô, nhưng nếu không làm vậy cô sẽ không chịu nghe lời.

Anh đã rất kiên nhẫn, rất tốt với cô, nhưng cô lại không hề trân trọng.

Đã đến nước này, anh không cần phải dỗ dành chiều chuộng cô như trước nữa. Giống như Dương Lâm Thăng đã nói, cứ trói cô bên mình là được.

Hận cũng có nghĩa là quan tâm.

Dương Đạm đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng dưới của cô, chậm rãi di chuyển xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở giữa hai chân cô.

Anh ấn ngón tay vào chỗ đó, xoa mạnh vài cái.

Bạch Tịnh khống chế không nổi phản ứng của cơ thể mình. Anh chỉ xoa một chút thôi mà cô đã ướt đẫm, hơi thở cô trở nên gấp gáp hơn.

"Không muốn!"  

Cô rốt cuộc không chịu được cách đùa bỡn này nữa, mở mắt ra cầu xin anh.

"Một con chó cũng có thể nói không sao? Hả?"

Anh dang rộng hai chân cô ra, chỉ vào vệt nước trên quần lót của cô, cười mỉa mai: "Em có chắc là không muốn không? Đã ướt thế này mà còn nói không hả?"

Bạch Tịnh nhắm mắt cắn chặt môi, không thể trả lời câu hỏi của anh. Cô thấy mình thật vô liêm sỉ, lúc này cơ thể lại đáp ứng sự đụng chạm của anh, hơn nữa... phản ứng còn mãnh liệt hơn bình thường.

Cách anh xoa nắn vừa rồi khiến cô cảm thấy ngứa ngáy, bụng dưới căng phồng, thân thể vô thức tự dâng hiến.

Nếu không phải bị trói hai tay, cô đã tự tát cho mình một cái thật mạnh rồi.

Tại sao cô lại đê tiện như vậy?

"Dương Đạm… đã đến lúc chúng ta nên kết thúc rồi." Cô mở mắt nhìn anh, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Anh nói đúng, Triều Dương đã đi rồi. Anh ấy không còn, tôi cũng không cần tiền nữa. Tôi không muốn tiếp tục mối quan hệ này với anh. Hơn nữa... bạn gái của anh rất xinh đẹp, anh phải biết quý cô ấy."

Bạch Tịnh đột nhiên nhớ tới Trần Lục Nghệ. Tuy chỉ gặp có hai lần nhưng cô đã có ấn tượng sâu sắc với vẻ đẹp lộng lẫy của cô ta.

Cô không biết giữa Dương Đạm và Trần Lục Nghệ đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô biết mối quan hệ giữa họ chắc chắn không đơn giản.

"Chết tiệt, em sai rồi. Đó không phải bạn gái tôi. Đó là vợ tôi."

Anh giữ lấy cằm cô, căm thù nói: "Em đã vào vai trò vợ bé từ lâu rồi. Thế nào? Cảm thấy mình rất vô sỉ đúng không? Bạch Tịnh, ông đây nói cho em biết, người tôi muốn cho dù có vô sỉ tôi cũng sẽ giữ lại bên mình."

Bạch Tịnh phải mất một lúc lâu mới hiểu được ý của anh. Cô càng tuyệt vọng hơn: "Tôi xin anh, hãy chấm dứt mối quan hệ này đi. Tôi không thể tiếp tục nữa."

"Thân thể này đã dơ bẩn từ lâu rồi, bây giờ lại muốn dựng đài trinh tiết sao?" Anh vuốt nhẹ má cô, trên mặt lộ nụ cười khinh thường: "Nghe bác sĩ nói em không muốn hỏa táng anh ta. Vậy thì em tìm được nghĩa trang chưa? Em có điều kiện lo việc hậu sự cho anh ta không?"

Câu hỏi này thật sự khiến cô bối rối. Cô không muốn Lương Triều Dương bị hỏa táng, cũng không có thời gian để cân nhắc chuyện nghĩa trang. Một mảnh đất ở nghĩa trang phải tốn hàng chục nghìn. Cô không thể để Lương Triều Dương chết không có chỗ chôn.

Thấy cô im lặng, anh nói tiếp: "Nếu em ngoan ngoãn theo tôi, tôi sẽ lo liệu tang lễ cho anh ta. Nếu không thì ngày mai hỏa táng."

"Không!" Bạch Tịnh không chút do dự kêu lên: "Đừng hỏa táng. Tôi theo anh, tôi theo anh... sẽ không đi đâu hết."

Cô đã hứa, song Dương Đạm chẳng thấy vui vẻ chút nào.

Sự thỏa hiệp của cô luôn là vì Lương Triều Dương, chưa bao giờ là do cô tự nguyện.

Cô đúng là to gan. Chưa có người phụ nữ nào dám đối xử với anh như vậy.

"Vậy thì tôi sẽ lo việc chôn cất anh ta. Có điều tối nay em phải làm một việc." Anh cởi trói cho cô, híp mắt rồi chậm rãi nhả từng chữ: "Quyến rũ tôi đi."

Bạch Tịnh thảng thốt nhìn anh, căng thẳng đến nỗi quíu tay quíu chân.

"Đây… ở đây là bệnh viện." Cô yếu ớt van xin anh: "Chúng ta đi nơi khác có được không?"

"Vậy em muốn làm ở đâu? Ngoài đường hả?"

Nhìn vẻ mặt kinh hãi của cô, anh cười khinh bỉ: "Nếu tôi muốn làm ở ngoài đường em cũng phải dạng chân ra cho tôi làm. Loại đàn bà như em không có tư cách nói ‘không’ với tôi."

Bạch Tịnh nhắm mắt cố trấn tĩnh lại. Cô đưa tay kéo áo ngực xuống.

Không khí trong phòng làm cho bộ ngực trần của cô nổi da gà. Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay Dương Đạm, đặt lên ngực mình.

Hành động này rõ ràng là miễn cưỡng lấy lòng, nhưng anh không còn bận tâm nữa. Tay anh vừa chạm vào liền không muốn buông ra.

Cơ thể cô quá hấp dẫn, khiến anh như bị nghiện.

Dương Đạm bóp mạnh, nhũ hoa của cô cọ vào lòng bàn tay anh, mang lại cảm giác ngưa ngứa.

Sự ngứa ngáy đột nhiên bùng phát, lan tỏa vào từng tế bào trong cơ thể anh.

"Ưm...đau. Mạnh quá." Cô bám lấy cánh tay anh, nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hoe: "Xin anh, nhẹ một chút."

Anh lập tức buông cô ra: "Tôi quên mất, là em đang quyến rũ tôi."

Bạch Tịnh sững sờ. Cô ngơ ngác nhìn anh, không biết anh sẽ dùng cách nào để hạ nhục cô nữa.

"Em có biết quyến rũ đàn ông không? Còn thua cả gái điếm." Vẻ mặt anh lạnh lùng: "Làm không được thì cút."

"Tôi làm không được."

Lời anh nói làm cô thấy tủi nhục. Cô nhặt quần áo lên mặc bừa vào: "Anh đi tìm người biết làm đi. Chúng ta không tiếp tục nữa."

Nghe qua giống như đang hờn dỗi, nhưng cô thật sự không thể làm những trò này. Có chết cũng không làm.

Dương Đạm không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Bạch Tịnh mặc xong quần áo, bước xuống giường và nhanh chóng đi về phía cửa. Cô vừa lau nước mắt vừa đặt tay lên nắm cửa. Ngay lúc đó anh túm lấy áo cô kéo lại.

"Ưm…”

Cô chưa kịp phản ứng thì anh đã ấn cô vào cánh cửa, mạnh bạo hôn cô.

Anh cắn môi cô, mút liếm không ngừng. Trong căn phòng yên tĩnh vang lên tiếng mút chùn chụt nghe vô cùng gợi tình.

Má cô nóng bừng, đôi chân run lên vì âm thanh đó.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương