Thần Hồn Điên Đảo

Chương 21: An Tử

Trước Sau

break

Con người khi bị ép đến đường cùng thì sẽ phát huy tiềm năng của họ.

Lương Triều Dương quả thật rất yếu đuối, nhưng vừa nghe Dương Đạm xúc phạm đến Bạch Tịnh, cơn thịnh nộ của anh lên đến đỉnh điểm. Anh ra tay không hề thương tiếc.

Thật ra Lương Triều Dương không phải loại người ưa dùng bạo lực để giải quyết vấn đề. Bản tánh anh hiền hòa, rất hiếm khi nổi nóng.

Nhưng Bạch Tịnh là giới hạn cuối cùng của anh. Anh không chấp nhận bất kỳ ai sỉ nhục cô.

Quyển sách Lương Triều Dương ném đập vào đầu Dương Đạm, trúng ngay vết thương của anh.

Đau quá!

Vì vậy lời nói của Dương Đạm lại càng khó nghe hơn.

Anh khinh thường nhìn Lương Triều Dương: "Haha, anh thẹn quá hóa giận sao? Không phải tại anh vô dụng nên cô ấy mới ra ngoài bán mình sao? Một người đàn ông trưởng thành lại nằm một chỗ để cho người phụ nữ của mình ra ngoài kiếm tiền, anh thật sự làm nhục đàn ông chúng ta."

"Phải. Tôi vô dụng, tôi luôn thừa nhận điều đó." Lương Triều Dương nghiến răng nói: "Nhưng anh có tư cách gì nói Tịnh Tịnh như vậy? Anh có biết viết hai chữ ‘tôn trọng’ hay không? Người như anh cả đời sẽ không bao giờ có được tình yêu."

Lời nói của Lương Triều Dương đánh vào điểm yếu của Dương Đạm, khiến cho anh vừa tức giận vừa xấu hổ.

"Ông đây cóc cần thứ tình yêu như vậy. Tôi thà chết còn hơn để vợ mình ra ngoài làm điếm. Anh không phải là đàn ông! Nếu tôi là anh tôi chết quách đi cho rồi." Dương Đạm chợt cười to: "Dù sao thì anh cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Khi anh chết, cô ấy sẽ là của tôi. Hai người có yêu nhau sâu đậm cũng vô ích. Anh nghĩ cô ấy sẽ chết theo anh sao? Haha..."

Lương Triều Dương là người sắp chết. Sau khi biết rõ sự việc anh không trách Bạch Tịnh, cũng không oán hận cô. Anh chỉ cảm thấy mình bất tài, không có bản lĩnh cũng không có tương lai cho nên mọi chuyện mới xảy ra như vậy.

Dương Đạm có một câu nói rất đúng: anh là gánh nặng của Bạch Tịnh.

Nếu không có anh, Bạch Tịnh có thể dành số tiền đó tiếp tục học đại học.

Nếu không có anh, Bạch Tịnh sẽ không phải làm lụng vất vả.

Nếu không có anh, Bạch Tịnh đã không mang sự trong trắng của mình ra đánh đổi.

Có lẽ anh nên chết từ lâu.

Lương Triều Dương cúi đầu im lặng hồi lâu, sau đó ngẩng đầu nhìn Dương Đạm với vẻ mặt kiên quyết: "Nếu tôi chết đi, anh sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy chứ?"

Dương Đạm sững sờ trước câu hỏi đột ngột này. Anh không hiểu Lương Triều Dương đang tính toán điều gì, tại sao thái độ lại thay đổi nhanh vậy.

"Chuyện này liên quan gì đến anh? Tôi muốn làm gì cô ấy thì làm." Câu trả lời của Dương Đạm có chút cứng ngắc.

Lương Triều Dương nói: "Hôm nay anh tìm đến tôi chứng tỏ là anh thích Tịnh Tịnh. Cho dù không thích... ít ra anh cũng quan tâm đến cô ấy. Đúng không?"

Dương Đạm không nói gì. Anh không muốn trả lời câu hỏi mất mặt này.

Thấy Dương Đạm im lặng, Lương Triều Dương nói tiếp: "Tịnh Tịnh là một cô gái tốt, tốt nhất mà tôi từng gặp. Nếu anh thật sự thích cô ấy thì hãy đối xử tốt với cô ấy. Vừa rồi anh nói đúng… dù sao thì tôi cũng sắp chết rồi."

Không hiểu sao khi nghe Lương Triều Dương nói như vậy Dương Đạm lại có cảm giác tội lỗi và day dứt. Anh thấy mình là một kẻ xấu. Hai người tình cảm sâu đậm, yêu nhau tha thiết, nhưng anh lại cố xen vào, còn dùng thủ đoạn hèn hạ để chia rẽ họ.

"Anh có nói thế nào đi nữa cũng vô ích." Sau một lúc lâu, Dương Đạm mới nói được câu này.

Lương Triều Dương khẽ cười: "Anh có biết hóa trị đau đớn như thế nào không? Có lúc tôi thật sự muốn chết, nhưng khi nhìn thấy vẻ thất vọng của cô ấy tôi lại không đành lòng." Giọng anh nhỏ dần, như đang tự nói với chính mình: "Nếu tìm được một người thật sự yêu cô ấy, tôi có thể thanh thản ra đi."

Dương Đạm nghe vậy có dự cảm không lành: "Ý anh là sao?"

Lương Triều Dương điềm tĩnh nói: "Chỉ cần một chữ ký của người thân là tôi có thể tiêm thuốc an tử. Như vậy tôi sẽ chết một cách nhẹ nhàng. Tôi không muốn cô ấy nhìn thấy bộ dạng đau đớn khó coi của tôi."

Chân mày Dương Đạm nhíu chặt hơn: "Cái gì? Anh muốn an tử sao? Bạch Tịnh cứng đầu như vậy, anh cho rằng cô ấy sẽ đồng ý ký tên cho anh à?"

Dương Đạm nghĩ đến quyết tâm không bao giờ bỏ rơi Lương Triều Dương của Bạch Tịnh. Anh cảm thấy Lương Triều Dương thật ngây thơ.

An tử… sao có thể làm vậy được? Anh ta đang nằm mơ à?

"Cô ấy không đồng ý, nhưng anh thì có thể." Lương Triều Dương nhìn Dương Đạm với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Tôi đã hỏi bác sĩ rồi, có thể tiêm thuốc bất cứ lúc nào. Tôi không còn người thân, chỉ cần chữ ký của bạn bè là được. Như vậy cũng là một cách giải thoát."

Lương Triều Dương đã thảo luận với bác sĩ về quá trình an tử từ lâu. Trong thời gian hóa trị anh đã nhiều lần muốn xin được an tử, bởi vì nỗi đau đó còn tệ hơn cả chết.

Đã chịu đau lâu như vậy, cuối cùng anh vẫn không thoát khỏi cái chết. Thay vì tiếp tục chịu đựng, chi bằng kết liễu sớm còn hơn.

Dương Đạm quả thật sốc trước yêu cầu của Lương Triều Dương. Anh sững người trong giây lát, rồi hỏi một câu thật buồn cười: "Anh đã nghĩ đến Bạch Tịnh chưa? Nếu anh an tử cô ấy sẽ ra sao?"

Hỏi xong Dương Đạm cảm thấy mình thật ngu ngốc. Nếu anh ta chết, Bạch Tịnh chẳng phải sẽ thuộc về anh sao?

Đây chẳng phải là kết cục anh mong đợi sao? Sao bây giờ lại do dự? Càng đáng sợ hơn là anh lại có chút đồng cảm với Lương Triều Dương. Anh đúng là điên rồi.

"Đừng để Tịnh Tịnh biết." Lương Triều Dương dặn dò: "Tôi đi gặp bác sĩ ngay bây giờ. Anh cứ ký đi. Chỉ cần bác sĩ nói với cô ấy rằng tôi bệnh chết, cô ấy sẽ không nghi ngờ gì."

Trong khoảnh khắc đó, Dương Đạm rất ngưỡng mộ Lương Triều Dương. Anh thấy trên đời này ít có ai tinh ý như anh ta. Anh đột nhiên hiểu tại sao Bạch Tịnh lại yêu người đàn ông này đến vậy. 

Lương Triều Dương quả thật là một người có cá tính. Chỉ có người như vậy mới xứng đáng làm đối thủ của anh.

"Nếu anh cho rằng quá đột ngột thì chờ ngày mai cũng được." Thấy Dương Đạm không nói gì, Lương Triều Dương hơi sốt ruột: "Chiều mai."

Suy nghĩ ít lâu, Dương Đạm cuối cùng cũng đưa ra quyết định: "Hãy trân trọng những khoảnh khắc cuối cùng của anh."

Có được câu trả lời của Dương Đạm, Lương Triều Dương mỉm cười: "Cảm ơn. À, đúng rồi, hãy chăm sóc cô ấy thật tốt. Cô ấy rất thích đàn dương cầm. Nếu có thể thì đừng để cô ấy bỏ cuộc."

Dương Đạm cũng cười: "Tôi đã sớm mua cho cô ấy chiếc đàn dương cầm."

Khi Dương Đạm rời khỏi bệnh viện thì đã hơn tám giờ.

Khác với lúc bước chân vào bệnh viện, tâm tình của anh chẳng những không rối loạn mà còn bình tĩnh hơn bao giờ hết.

Xét theo góc độ nào đó, anh nên cảm ơn Lương Triều Dương.

Nói ra có lẽ hơi quá đáng, nhưng đó hoàn toàn là sự thật.

……

Khi Dương Đạm về đến nhà thì Bạch Tịnh cũng vừa mới thức dậy. Cô ngủ suốt một ngày, cuối cùng đã lấy lại chút sức.

Vừa xuống lầu cô nhìn thấy Dương Đạm đang bước vào phòng khách.

Hôm nay anh mặc bộ đồ thể thao, đầu đội mũ lưỡi trai. Cô cảm thấy thật kỳ lạ.

"À, anh về rồi." Cô nhỏ giọng chào anh.

Dương Đạm cởi mũ xuống, đáp một tiếng "ừm."

Anh ném chiếc mũ lên ghế sofa rồi nhìn cô từ trên xuống dưới. Xét mái tóc rối bù của cô, anh biết chắc cô vừa mới ngủ dậy.

"Thay đồ đi. Chúng ta ra ngoài ăn tối."

Bạch Tịnh không hiểu sao thái độ của anh đột nhiên tốt vậy. Cô vội vàng gật đầu rồi lên phòng. Đã một ngày không ăn gì, cô quả thật hơi đói bụng. Tiếc là trong nhà không có gì để ăn.

Cô nhanh chóng thay quần áo rồi theo Dương Đạm ra khỏi cửa.

Bữa tối bình yên đến lạ thường. Anh không làm khó dễ cô, ngược lại cô thấy hơi mất tự nhiên.

Đêm xuống anh cũng không ép cô làm chuyện đó với anh, cho nên cô ngủ rất ngon..

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy Dương Đạm đã đi mất. Cô rửa mặt rồi vội vã đến bệnh viện gặp Lương Triều Dương.

Lương Triều Dương hôm qua không ngủ được, vì vậy sáng nay tâm trạng anh rất tệ.

Bạch Tịnh bưng bữa sáng vào phòng bệnh. Thấy vẻ mặt tiều tụy của anh, cô lo lắng vòng tay ôm lấy vai anh, hỏi đủ thứ chuyện: "Triều Dương, anh sao vậy? Có phải anh thấy không khỏe không? Tối qua không ngủ đủ giấc sao?"

Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Lương Triều Dương vô thức nở một nụ cười. Anh vòng tay ôm chặt cô vào lòng: "Anh ổn mà, Tịnh Tịnh. Anh vẫn ổn."

"Nhưng trông anh không khỏe..." Giọng cô hoang mang: "Hay là chúng ta đi gặp bác sĩ. Em đi tìm bác sĩ ngay."

"Anh không sao. Chỉ cần có em là đủ rồi."

Lương Triều Dương dùng hết sức ôm chặt cô không buông. Anh muốn dành thời gian còn lại để ghi nhớ mùi hương trên người cô. Nếu có kiếp sau, anh sẽ lần theo mùi hương này để tìm cô. Anh đã hứa cho cô một hôn lễ, hứa sẽ sống bên cô trọn đời. Anh sẽ không bao giờ thất hứa nữa.

Hai người cùng nhau ăn sáng rồi cùng nhau đi xuống lầu. Hôm nay anh rất quấn người. Cô cảm thấy anh có gì đó khác thường, nhưng lại không có thời gian nghĩ ngợi nhiều hơn nữa.

Bất kể anh như thế nào, cô chỉ muốn được ở bên anh.

Buổi trưa Lương Triều Dương đột nhiên nói thèm món cơm chiên anh thường ăn hồi cấp ba.

Kể từ khi nằm viện đây là yêu cầu duy nhất của anh. Cô làm sao nỡ từ chối?

Tuy đường xa nhưng cô vẫn không ngần ngại bắt xe buýt.

Bạch Tịnh đi chưa đầy năm phút thì Dương Đạm đã tới.

Lương Triều Dương đưa tay lau nước mắt, ngẩng đầu hỏi: "Anh đã ký chưa?"

Dương Đạm liếc nhìn bản thỏa thuận trong tay rồi gật đầu. Anh hỏi: "Anh thật muốn làm vậy sao? Không có cơ hội để hối hận đâu."

Lương Triều Dương cười nói: "Đương nhiên là thật, tôi sẽ không hối hận. Chỉ cần anh tốt với cô ấy, tôi không có gì phải hối hận. Anh Dương, anh là người tốt."

"Chết tiệt..."

Dương Đạm định nói: Lần đầu tiên trong đời có người khen tôi là người tốt. Nhưng ngoài hai chữ kia ra anh không thể nói được gì nữa.

Bởi vì anh thấy mắt mình hơi cay. 

Anh sẽ không bao giờ thừa nhận rằng mình đang khóc. Tại sao phải khóc khi sắp loại được tình địch của mình? Nếu anh có khóc thì đó hẳn là những giọt nước mắt vui mừng.

"Gọi bác sĩ..." Lương Triều Dương từ từ nhắm mắt lại.

Dương Đạm nắm chặt tay: "Anh đừng lo, tôi nhất định sẽ đối tốt với cô ấy. Trong vòng một năm sẽ khiến cô ấy hoàn toàn quên anh."

Lương Triều Dương mỉm cười không nói.

Bác sĩ nhanh chóng mang băng ca tới đẩy Lương Triều Dương vào phòng phẫu thuật.

Dương Đạm đứng chờ ngoài cửa.

……

Bạch Tịnh phải đi sáu chuyến xe buýt mới đến nơi. Sau khi mua một đĩa cơm chiên trứng, cô vội vã quay về.

Chuyến đi chuyến về mất gần hai tiếng đồng hồ. Khi cô trở về bệnh viện thì đã là 2:30 chiều.

Cơm chiên đã nguội lạnh, nhưng cô vẫn nắm chặt chiếc hộp bằng hai tay.

Cô lách theo con đường quen thuộc lên tầng 8 của khoa nội trú. Đến phòng bệnh, cô mở cửa và thấy chiếc giường trống không.

Mí mắt phải của Bạch Tịnh giật giật. Chiếc hộp trong tay cô rơi xuống đất, cơm trong hộp văng tung tóe.

Cô quay người tìm y tá, hỏi bằng giọng run rẩy: "Bệnh nhân ở đây đi đâu rồi? Bạn trai tôi đâu?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương