Thần Hồn Điên Đảo

Chương 20: Đối Mặt Với Tình Địch

Trước Sau

break

Bạch Tịnh bị Dương Đạm ép đến đường cùng.

Cô không dám tưởng tượng Dương Đạm và Lương Triều Dương gặp nhau sẽ ra sao. Sức khỏe của Lương Triều Dương không tốt, hoàn toàn không chịu được bất kỳ sự đả kích nào.

"Anh đừng đi... Anh ấy không thể bị kích thích..." Cô khóc lóc van xin anh.

Nếu là khi khác, Dương Đạm có lẽ sẽ mềm lòng.

Nhưng hôm nay anh sẽ không để cho cô muốn làm gì thì làm. Cô càng không cho anh đi, anh càng muốn đi. Haha, hắn ta chỉ là một người sắp chết, có tư cách gì tranh giành với anh?

"Em tưởng em không nói thì tôi không biết gì hết sao?" Anh nhéo cằm cô, nhìn cô với ánh mắt châm chọc: "Tôi quen biết người trong bệnh viện này. Em có muốn tôi đi hỏi không? À, tình cờ tôi cũng biết bác sĩ Tần. Hay là tôi gọi điện cho ông ta?"

Nghe thấy ba chữ "bác sĩ Tần", Bạch Tịnh lập tức ngừng giãy dụa.

Đáng lẽ cô nên đoán ra từ lâu. Với thân phận của Dương Đạm, muốn tìm Lương Triều Dương dễ như trở bàn tay. Sự đấu tranh và phản kháng của cô thật buồn cười, giống như châu chấu đá xe.

"Tầng 8."

Cô cuối cùng cũng chịu nói ra, cảm giác gần như tuyệt vọng.

Cửa thang máy từ từ đóng lại. Không lâu sau họ đã lên tới tầng 8.

Bạch Tịnh bị anh kéo ra khỏi thang máy. Anh rất mạnh tay, qua lớp áo dày cô vẫn bị anh siết cho đến đau điếng.

Cô gần như suy sụp khi họ đi đến trước cửa phòng bệnh của Lương Triều Dương. Dừng lại một chút, anh buông tay cô ra: "Vào nói với hắn đi. Tôi cho em năm phút. Nếu năm phút nữa em không ra, tôi sẽ vào."

Giọng anh lạnh lùng, cứng rắn.

Cô nghe vậy mới khôi phục một chút bình tĩnh, cho anh một ánh mắt cảm kích, sau đó vội vã vào trong.

Khi cô đẩy cửa ra Lương Triều Dương vẫn còn đang ngủ. Anh có vẻ rất mệt mỏi, thậm chí còn ngáy.

Bạch Tịnh ngồi xuống bên giường, chăm chú nhìn anh. Cô bật khóc, gương mặt đầm đìa nước mặt. 

Đưa tay lau nước mắt, cô âu yếm đắp chăn cho anh rồi để lại một tờ giấy trên tủ đầu giường.

Động tác cô rất nhẹ, rất cẩn trọng không phát ra tiếng động, bởi vì cô sợ làm phiền giấc ngủ của anh.

Qua cánh cửa hé mở, cử chỉ của cô bị Dương Đạm nhìn thấy hết. Anh suýt nữa không kiềm chế được bản thân, muốn đá tung cánh cửa lôi cô ra ngoài.

Anh thật không muốn nhìn Bạch Tịnh đối xử tốt với người đàn ông khác, ngay cả nụ cười của cô cũng không thể cho người đàn ông khác.

Bạch Tịnh vừa ra khỏi phòng bệnh liền bị anh kéo xuống lầu. Lần này cô không kháng cự nữa.

Dù sao thì Lương Triều Dương cũng đã được ổn định, cô không còn gì phải bận tâm nữa.

……

Dương Đạm đưa Bạch Tịnh trở về nhà. Suốt chặng đường họ không nói với nhau nửa lời.

Đã mấy ngày rồi không ngủ đủ giấc, cô cứ ngáp liên tục.

Dương Đạm thấy vậy lại đau lòng. 

Mấy ngày ở Tam Á cô ngủ không được bao nhiêu, tối qua còn phải đến bệnh viện chăm sóc Lương Triều Dương. Anh cũng biết cô rất mệt.

Trông cô bây giờ rất yếu ớt. Cô đã tự hành hạ mình cho đến nỗi có thể ngã quỵ bất cứ lúc nào.

Hơn hai mươi năm cuộc đời, Dương Đạm chưa từng lo cho ai đến vậy. Trước giờ anh luôn ích kỷ, khi làm việc chẳng bao giờ nghĩ đến cảm nhận của người khác.

Bạch Tịnh là người đầu tiên khiến anh chủ động quan tâm. Anh muốn cô được khỏe mạnh, bình an, càng muốn cô được hạnh phúc.

Về đến nhà, cô vẫn còn ngáp dài. Anh thấy không nỡ, liền đưa cô về phòng ngủ.

Kế hoạch ban đầu bị gián đoạn, làm cho tâm trí anh rối bời.

Anh đang ngồi trên sofa tự dằn vặt mình thì Tưởng Ngạn Tấn gọi đến. Anh bắt điện thoại lên hỏi: "Có chuyện gì vậy, lão Tưởng?"

Hiếm khi nghe Dương Đạm nói chuyện nghiêm túc, Tưởng Ngạn Tấn hơi mất tự nhiên. Anh ta ho hai tiếng rồi nói: "Trưa nay đến chỗ tôi nhé. Chú của cậu cũng đến. Đã lâu rồi hai người không gặp nhau."

"Ừ, đợi tôi một lát." Dương Đạm không cần suy nghĩ liền đồng ý. Dù sao thì anh cũng chẳng có việc gì để làm. Ở nhà lâu dài chỉ khiến cho anh suy nghĩ vẩn vơ. Anh cũng nên ra ngoài thư giãn một chút.

Để tránh bị Tưởng Ngạn Tấn và Dương Lâm Thăng chê cười, anh thay bộ đồ thể thao và đội thêm chiếc mũ.

Một tiếng sau anh có mặt tại điểm hẹn. Lúc đó Tưởng Ngạn Tấn và Dương Lâm Thăng đang uống rượu.

Thấy hai người trò chuyện vui vẻ, anh không nhịn được đùa: "Hai người đang nói gì vậy? Cháu còn chưa tới mà đã bắt đầu rồi. Nếu biết vậy cháu không đến làm gì."

Dương Lâm Thăng đặt ly xuống, ngẩng đầu quan sát đứa cháu này. Nhìn quần áo của anh, ông cau mày: "Hôm nay cháu mặc cái này đi tập thể dục hả?"

"Phải, mấy ông già như chú làm sao hiểu được giới trẻ chúng tôi." Dương Đạm vẻ mặt không vui.

Dương Lâm Thăng chỉ cười không nói gì. Hai người họ quả thật không giống chú cháu. Dù sao ông cũng là người bắt kịp xu hướng, ít ra còn đỡ hơn Dương Lâm Tranh.

Trong bữa ăn Tưởng Ngạn Tấn và Dương Lâm Thăng bàn chuyện làm ăn. Dương Đạm không nói lời nào, lặng lẽ ăn cơm. Cứ tưởng hai người họ nói chuyện một chút sẽ thôi, nào ngờ qua nửa tiếng rồi mà vẫn chưa nói xong.

Rốt cuộc Dương Đạm chịu hết nổi. Anh cắt ngang: "Hai người có thấy phiền không? Đang ăn mà cũng không được nghỉ ngơi. Tôi không muốn nghe nữa, làm ơn đổi chủ đề đi."

Tưởng Ngạn Tấn cười nói: "Được. Cho tôi biết cậu muốn nói chuyện gì đi."

Dương Đạm nhấp một chút rượu rồi nghiêm túc hỏi: "Tôi có một người bạn, dạo này đang theo đuổi một cô gái, nhưng cô gái đó đã có người yêu. Anh ta có chút khó xử."

Anh đã suy nghĩ rất lâu, cảm thấy trong chuyện này Tưởng Ngạn Tấn và Dương Lâm Thăng đều có kinh nghiệm hơn anh.

Anh chưa từng theo đuổi phụ nữ, cũng chưa bao giờ bị phụ nữ từ chối. 

Dương Lâm Thăng uống một hớp rượu, khẽ cười: "Rất đơn giản. Chỉ cần chia rẽ bọn họ, đoạt lấy thứ bạn cháu muốn."

Dương Đạm hỏi: "Phương pháp này có quá cực đoan không? Bạn cháu sợ cô gái kia sẽ hận anh ta."

Dương Lâm Thăng: "Hận là thành công phân nửa. Chẳng lẽ cháu còn chưa hiểu, một khi người phụ nữ hận một người đàn ông thì cô ta đã quan tâm đến anh ta rồi. Nếu không quan tâm thì cần gì phải hận."

Nghe lời nói này Dương Đạm như được điểm hóa. Anh gật đầu, hiếm khi nói ra một lời khen: "Hay lắm. Không hổ danh là chú của cháu, đúng là cựu chiến binh kinh nghiệm đầy mình. Quá tuyệt."

Dương Lâm Thăng chỉ cười không nói gì.

Ba người ăn xong bữa cơm thì Tưởng Ngạn Tấn đã say mèm. Dương Đạm đành phải đưa anh ta về nhà. 

Nghe Tưởng Ngạn Tấn mê man gọi tên Dương Liễu Y, anh thầm mắng anh ta vô dụng.

Sau này suy ngẫm lại, anh thấy mình cũng chẳng khá hơn Tưởng Ngạn Tấn là bao.

……

Khi Dương Đạm rời khỏi nhà Tưởng Ngạn Tấn thì đã 4:30 chiều.

Anh ngồi trong xe giằng xé nội tâm hơn nửa tiếng đồng hồ, sau đó quyết định đi bệnh viện gặp Lương Triều Dương.

Anh bị ám ảnh bởi câu nói của Dương Lâm Thăng: Hận có nghĩa là quan tâm.

Lúc này đã 5 giờ. Anh cứ tưởng rằng 20 phút nữa sẽ đến nơi, rốt cuộc chuyến đi này mất đến 40 phút.

Anh đỗ xe rồi đi vào khoa nội trú. Vừa đến đây sáng nay cho nên anh nhớ rất rõ đường đi. Anh đi thang máy lên tầng 8, tiến thẳng đến phòng bệnh của Lương Triều Dương.

Đứng ngoài cửa, anh chợt do dự.

Anh tự hỏi, liệu mình có đau khổ lắm không nếu Bạch Tịnh thật sự hận anh.

Nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ này. Anh cảm thấy cho dù có đau khổ đến đâu cũng không bằng lúc này.

Cho dù Bạch Tịnh có hận vẫn còn khá hơn tình trạng hiện tại.

Bất cứ ai tranh giành phụ nữ với anh đều phải chết.

……

Lương Triều Dương ngủ cả ngày, cho tới 5 giờ anh mới thức dậy. Anh cuối cùng cũng lấy lại chút sức lực.

Anh dựa vào đầu giường, cầm tờ giấy Bạch Tịnh để lại trên bàn lên xem. Ngón tay cái anh vuốt nét chữ đẹp trên giấy, khóe môi hơi cong lên.

Thật tốt khi có cô bên cạnh trong những ngày cuối cùng.

Niềm vui của Lương Triều Dương cũng không bị tiếng mở cửa làm gián đoạn. Anh cho đó là y tá đến kiểm tra phòng bệnh nên không để ý.

Dương Đạm đến gần giường bệnh khoảng một mét rồi dừng lại.

Lương Triều Dương cảm thấy có điều gì đó bất ổn nên vô thức ngẩng đầu lên.

Ánh mắt của hai người đàn ông chạm nhau.

Lương Triều Dương không nhận ra Dương Đạm nên lịch sự hỏi: "Anh đến tìm tôi hay là đi nhầm phòng?"

Dương Đạm không ngờ Lương Triều Dương lại đẹp trai đến vậy. Tuy ngồi trên giường nhưng vẫn có thể nhìn ra dáng người anh cao ráo không kém 1m8. Anh có đôi mày rậm và mắt to, tuy thiếu sức sống nhưng rất đẹp.

Dương Đạm đành phải thừa nhận. Chẳng trách Bạch Tịnh lại yêu người bạn trai này đến vậy, chỉ vì cái đẹp thôi.

Nghĩ đến những việc cô đã làm vì Lương Triều Dương, lòng Dương Đạm lại nổi lên sự ghen tức.

Anh từ trên cao nhìn xuống, cười khinh thường: "Tôi đến đây để tìm anh. Anh có biết tôi là ai không?"

Lương Triều Dương vô thức nhíu mày, cảm thấy có chút không thoải mái với giọng điệu của Dương Đạm: "Dường như chúng ta chưa từng gặp qua."

Dương Đạm thấy lời nói của Lương Triều Dương thật buồn cười. Anh không vòng vo nữa, nói thẳng suy nghĩ của mình: "Được rồi, vậy tôi tự giới thiệu. Tôi là người trả hết chi phí điều trị cho anh. Nói một cách khác, tôi chính là vị cứu tinh của anh. Ồ không, mạng anh không thể cứu được nữa."

Thân thể Lương Triều Dương bắt đầu run lên vì kích động. Gân xanh trên trán anh nổi lên, trông rất dễ sợ.

"Anh… ý anh là gì?" Lương Triều Dương gằn từng chữ: "Nói rõ đi!"

Thấy anh như vậy, Dương Đạm nổi lên ý định trả thù.

Phải, anh muốn chọc tức Lương Triều Dương, để cho anh ta biết mình vô dụng cỡ nào mới khiến bạn gái ra ngoài bán thân cho người đàn ông khác.

"Anh bị ngốc à? Tôi nói rõ ràng thế mà vẫn chưa hiểu. Muốn biết rõ hơn chứ gì? Được, tôi sẽ nói cho anh biết." Anh dừng lại một chút rồi nhấn mạnh: "Bạch Tịnh bán mình để trị bệnh cho anh. Vừa đúng tôi thích cô ấy nên mới giữ cô ấy bên cạnh làm tình nhân. Cô ấy ngủ với tôi để kiếm tiền chữa bệnh cho anh. Anh hiểu chưa?"

"Anh nói nhảm! Tôi không cho phép anh nói xấu Tịnh Tịnh!"

Lương Triều Dương vô cùng xúc động, đôi mắt đỏ ngầu. Con người có một tính xấu đó là khi đối mặt với sự thật phũ phàng, phản ứng đầu tiên là trốn tránh.

Đây chính là tâm lý của Lương Triều Dương vào lúc này. 

Anh đã từng nghĩ qua, nhưng luôn gạt ý nghĩ không hay đó sang một bên, sau đó lại tự trách. Bạch Tịnh đã vì anh làm nhiều chuyện như vậy, sao anh có thể nghi ngờ cô?

Cô ngây thơ trong sáng, chắc chắn sẽ không làm chuyện như vậy.

"Haha, tôi nói xấu cô ấy sao?" Dương Đạm cười lạnh: "Tôi là người lấy đi sự trong trắng của cô ấy. Đêm đầu tiên chúng tôi đã làm rất nhiều lần, dùng đủ mọi tư thế. Không tin thì đi hỏi cô ấy đi."

"Câm miệng!"

Lương Triều Dương nóng nảy ném quyển sách trong tay về phía Dương Đạm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương