Thần Hồn Điên Đảo

Chương 19: Thời Gian Không Còn Nhiều

Trước Sau

break

Trữ Giản Chiêu và Tưởng Ngạn Tấn hiểu quá rõ cái tính ngang ngược của Dương Đạm. Trước giờ anh đâu có làm dữ như vậy, nhưng hôm nay lại vùng vằng như một đứa trẻ.

"Chậm lại một chút, em có biết đút ăn không?"

Lợi của Dương Đạm bị chiếc thìa chọc vào, anh chán ghét gạt tay cô ra: "Mạnh tay như vậy, em muốn đâm chết tôi hả?"

Bạch Tịnh nhận ra là mình sai, vội nói: "Xin lỗi, vừa rồi tôi sơ ý."

Dương Đạm hừ một tiếng rồi không nói gì thêm. Bạch Tịnh cũng không dám tự ý hành động nữa. Cô cầm bát cháo nhìn anh chờ đợi.

Anh thấy vậy lại nổi nóng, trừng mắt nhìn cô: "Sao còn ngồi đó? Muốn bỏ mặc cho tôi chết đói à?"

"À, không." Cô nhanh chóng múc một thìa cháo cho vào miệng anh.

……

Trữ Giản Chiêu và Tưởng Ngạn Tấn nán lại một lúc rồi ra về. Trước khi đi, họ lần lượt dặn Bạch Tịnh phải chăm sóc cho Dương Đạm.

Bạch Tịnh cũng hứa là sẽ chăm sóc anh thật tốt.

Cô ở lại bệnh viện với anh cho tới ba ngày sau, khi anh được thay băng và xuất viện. 

Trong ba ngày đó cô chiều anh vô điều kiện. Cho dù yêu cầu của anh có vô lý như thế nào đi nữa cô cũng làm theo. 

Cô chờ Dương Đạm ngủ rồi mới lén gửi tin nhắn hỏi thăm sức khỏe của Lương Triều Dương. Cô không cho Lương Triều Dương biết ngày trở về, bởi vì chính cô cũng không rõ nữa. Tất cả đều phụ thuộc vào tâm trạng của Dương Đạm. Trong chuyện này cô không có quyền quyết định.

Vào ngày xuất viện, có tài xế đến đón và đưa họ trở về khách sạn.

Suốt đường đi Bạch Tịnh bồn chồn không yên.

Dương Đạm như hiểu được nỗi lo âu của cô, vừa về đến khách sạn đã nói: "Chiều nay chúng ta về Đại Liên."

Lúc đó cô còn tưởng mình đang nằm mơ. Không ngờ anh lại dễ dàng buông tha cho cô như vậy. Thật ra mấy ngày qua anh không có động tay động chân với cô, bất quá chỉ là bắt bẻ cô thôi.

Mọi việc càng suôn sẻ, Bạch Tịnh càng cảm thấy bất an.

Cô cảm thấy với tính cách của Dương Đạm, anh không dễ gì bỏ qua cho cô.

……

Sau khi thu dọn hành lý và ăn trưa, Dương Đạm đưa Bạch Tịnh ra sân bay.

Với cái đầu quấn băng gạc, trông anh thật nổi bật giữa đám đông. Khi qua cửa an ninh, nhân viên sân bay nhìn anh chằm chằm.

"Đầu anh bị sao thế?"

Dương Đạm bực dọc đáp: "Băng bó như vậy mà còn phải hỏi? Đương nhiên là bị thương."

Nhân viên tiếp tục tra hỏi: "Đọc số căn cước của anh đi."

Lần này Dương Đạm nổi điên: "Con mẹ nó xong chưa hả? Chỉ là băng bó thôi, sao hỏi nhiều thế?"

"À…phiền anh hợp tác với chúng tôi." Nhân viên đó hơi lúng túng, rõ ràng không lường trước cơn giận của anh.

Bạch Tịnh đứng sau lưng Dương Đạm vội vàng tiến tới khuyên can. Cô giữ lấy cánh tay anh, mỉm cười với nhân viên: "Xin lỗi, anh ấy bị thương nên tâm trạng không tốt. Các anh thông cảm nhé."

"Không sao, cứ đi đi." Nhân viên chìa thẻ căn cước cho Dương Đạm: "Lần sau nhớ cẩn thận."

Dương Đạm trừng mắt nhìn anh ta, giật lấy thẻ và vé máy bay rồi đi qua cửa an ninh.

Sau khi kiểm tra an ninh, hai người đợi ở nhà ga một lúc rồi mới đến giờ lên máy bay. Trên đường trở về, Bạch Tịnh mệt nhoài ngủ thiếp đi. Còn Dương Đạm thì lấy tạp chí ra đọc.

……

Máy bay hạ cánh ở Đại Liên lúc 7:30 tối.

Hai người đón taxi về nhà, sau đó Bạch Tịnh bắt tay làm cơm tối.

Nhìn cô bận rộn dưới bếp, Dương Đạm dường như trở về thời thơ ấu.

Thật ra tuổi thơ của anh cũng rất hạnh phúc. Hồi 4, 5 tuổi anh ngày nào cũng được ăn cơm nhà, sau đó một nhà ba người họ quây quần xem tivi.

Những ký ức đó quá xa vời, cũng rất mờ nhạt.

Bạch Tịnh bưng từng món ăn lên bàn, nhỏ nhẹ gọi: "Đến giờ ăn rồi."

Dương Đạm sực tỉnh nhìn đồ ăn trước mặt, đôi môi vô thức cong lên. Quả thật những ngày gần đây cũng khá tốt. Chỉ cần không nhắc đến những chuyện không vui, họ có thể có một cuộc sống êm đềm.

Anh rất thích cảm giác ấm cúng mà chỉ có Bạch Tịnh mới có thể mang lại cho anh.

Anh sẽ không bao giờ để cho cô rời xa anh.

Thấy tâm trạng của anh khá hơn, Bạch Tịnh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Trong lúc ăn, cô lấy hết can đảm hỏi: "À, tối nay tôi đến bệnh viện có được không?"

Rầm!

Lời vừa dứt thì Dương Đạm đã ném đũa xuống.

Bạch Tịnh sợ hãi lùi lại, lẩn tránh ánh mắt anh. Cô gần như cảm nhận được cơn thịnh nộ của anh vào lúc đó.

"Tất cả những chuyện em làm chỉ là vì muốn gặp hắn." Anh cười gằn.

Haha, anh suýt chút nữa là mềm lòng rồi.

Cô im lặng cúi đầu, ngón tay bấu chặt gấu áo, lòng bàn tay toát mồ hôi. Thú thật là cô rất sợ anh... sợ anh sẽ ra tay đánh cô.

Dương Đạm không tìm được từ ngữ nào để diễn tả cảm xúc của mình lúc này. Giận dữ, ghen tị và hận thù, ba loại cảm xúc này đan xen vào nhau, dần dần bào mòn lý trí của anh.

Anh thấy mình thật ngốc, thật buồn cười. Vì một người phụ nữ mà lâm vào cảnh này.

Để cho người khác biết thì thật mất mặt.

Anh đứng dậy đá mạnh vào bàn rồi bỏ ra ngoài, không hề ngoảnh đầu nhìn cô.

Bạch Tịnh sợ đến chảy nước mắt. Chỉ sau khi anh bỏ đi cô mới dám khóc.

Khoảng mười phút sau cô chuẩn bị ra ngoài. Lần này cô đã suy nghĩ kỹ rồi. Cô quyết định đến bệnh viện gặp Lương Triều Dương.

Đã nhiều ngày không gặp, cô thật lo cho anh.

Dương Đạm có lẽ đã về phòng rồi. Cô không kịp nói với anh một tiếng, vội vàng thay giày rồi bỏ đi.

……

Dương Đạm đứng trên ban công. Anh nghe tiếng cửa trước đóng lại, nhìn cô vội vã chạy ra khỏi nhà.

Tháng giêng thời tiết ở Đại Liên se lạnh.

Một cơn gió lạnh thổi qua, anh cảm thấy mặt mình ran rát. Vết thương trên đầu anh đau kinh khủng, nhưng cơn đau đó không bằng một phần mười nỗi đau trong tim.

Nhìn Bạch Tịnh đi xa, anh cười lạnh một tiếng, xoay người trở xuống phòng khách. Thật ra anh không muốn cho cô gặp Lương Triều Dương chút nào. Nhưng nếu anh ép buộc thì cô sẽ không vui.

Đúng, anh muốn cô được vui, cho dù niềm vui đó không phải vì anh.

"Mẹ kiếp, đồ hèn nhát!"

Anh tự tát vào má mình. Khi nhìn xuống, anh thấy lòng bàn tay mình ươn ướt.

......

Khi Bạch Tịnh vội vã chạy vào phòng bệnh thì Lương Triều Dương đã ngủ thiếp đi.

Vừa nhìn thấy cô Lương Triều Dương muốn ngồi dậy, nhưng anh không đủ sức.

Ừ, anh đã kiệt sức rồi.

Trong những ngày vắng cô, sức khỏe của anh ngày càng tệ hơn.

Con người luôn có ý thức về sự sống chết của bản thân. Lương Triều Dương rất rõ tình hình của mình.

Có những lúc anh nhận ra sự thương cảm trong mắt các bác sĩ và y tá.

Ánh mắt của họ đã nói lên tất cả.

Anh không còn bao lâu nữa.

"Triều Dương, em về rồi."

Bạch Tịnh bật đèn rồi bước đến bên giường anh, đôi mắt cô đỏ hoe.

Lương Triều Dương nằm im trên giường, mỉm cười với cô: "Cuối cùng em cũng trở về. Anh rất nhớ em, Tịnh Tịnh."

Giọng nói của anh run rẩy, vô cùng yếu ớt. Bạch Tịnh nghe vậy càng đau lòng hơn. Cô không biết mình dùng bao nhiêu ý chí để kìm được nước mắt. 

Cô đưa tay đỡ anh dậy, sau đó tựa vào lòng anh như trước, nhắm mắt lại lắng nghe nhịp tim của anh. Cô thật không muốn khóc trước mặt anh, không muốn anh mất hết hy vọng.

"Triều Dương, em cũng nhớ anh. Ngày nào cũng nhớ."

Lương Triều Dương khẽ cười, đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt mái tóc ngắn của cô: "Ừm... Tịnh Tịnh, anh muốn nhìn thấy em để tóc dài."

Cô sụt sịt: "Vậy thì em không cắt tóc nữa, em sẽ để lại cho anh xem. Anh đừng đi, có được không?

Anh vẫn mỉm cười nhưng không nói gì. Dường như anh không còn sức để nói chuyện nữa.

……

Bạch Tịnh không về nhà mà ở lại bệnh viện với Lương Triều Dương cả đêm.

Hai người nói chuyện một lúc rồi Lương Triều Dương lại ngủ thiếp đi.

Bạch Tịnh chập chờn ở bên giường, cứ nửa tiếng lại thức dậy nghe nhịp tim của anh.

Cô rất sợ.

Bởi vì trong lòng cô biết rõ, thời gian của Lương Triều Dương thật sự không còn nhiều nữa.

Sáng hôm sau, Lương Triều Dương vẫn tiến hành hóa trị như thường lệ. Bạch Tịnh trốn ở bên ngoài, lén lút lau nước mắt.

Nghĩ đến vẻ mặt đau đớn của anh, cô đột nhiên bắt đầu nghi ngờ quyết định của mình. Nếu như cô không kiên trì với việc hóa trị, anh sẽ không phải chịu khổ như bây giờ.

Nếu cô không kiên trì cô đã không gặp Dương Đạm, cũng không nảy sinh tình cảm với anh.

Xong đợt hóa trị này, Lương Triều Dương lại ngủ mê.

Bạch Tịnh đi xuống lầu, ngồi xuống bậc thềm trước bệnh viện, vẻ mặt thẫn thờ. Mất ngủ mấy đêm liền, đầu cô đau dữ dội.

Gió lạnh thổi đến, khiến cô khó có thể mở mắt được.

……

Cả đêm Dương Đạm không ngủ. Sáng hôm sau, anh thức dậy tắm rửa thay quần áo rồi lái xe đến bệnh viện như một thằng ngốc.

Mặc dù Bạch Tịnh không hề quan tâm đến anh, nhưng anh vẫn không thể không quan tâm đến cô.

Cả đêm cô không về, anh lo lắng trằn trọc không ngủ được.

Đỗ xe trước bệnh viện, anh vừa xuống xe đã nhìn thấy Bạch Tịnh ngồi trên bậc thềm khóc nức nở.

Anh chửi thề rồi lao tới, một tay kéo cô dậy: "Dở sống dở chết như thế này, đúng là không biết xấu hổ."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc cô sững sờ ngẩng đầu lên, nhìn anh bằng ánh mắt khó tin: "Sao anh lại đến đây..."

"Ông đây muốn đến thì đến, cần gì phải xin phép em."

Anh thô lỗ đưa tay lau nước mắt trên mặt cô: "Đừng khóc nữa! Em không thấy mất mặt thôi, nhưng tôi mất mặt."

"Ồ." Bạch Tịnh hít một hơi để trấn tĩnh lại.

"Gặp được bạn trai em thấy yên tâm chưa? Yên tâm rồi thì về với tôi."

"Chờ một chút. Tôi vẫn chưa nói với anh ấy." Cô giải thích: "Nói xong rồi tôi xuống gặp anh ngay, được chứ?"

"Đừng lo. Tôi đi với em."

Dương Đạm một lần nữa nắm lấy tay cô, lôi cô vào trong. Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh kéo vào thang máy.

Anh hỏi: "Ở tầng mấy?"

Cô níu lấy tay áo anh, van nài: "Anh đừng lên đó được không? Tôi không muốn…"

Anh ngắt lời cô, hỏi lại: "Tầng mấy?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương