Bạch Tịnh xây xẩm mặt mày. Cô ngã lăn ra giường, gần như ngất đi.
Cô hơi bị thiếu máu, cả ngày ăn không bao nhiêu. Bị ném như mạnh như vậy thật sự rất đau.
Cô còn chưa kịp hoàn hồn thì Dương Đạm đã lao vào. Cô cắn môi, im lặng chịu đựng. Cô biết hôm nay mình đã làm anh giận nên không dám kháng cự nữa.
Theo Dương Đạm một thời gian, cô ít nhiều gì cũng hiểu được tính tình của anh. Vào những lúc như thế này, tốt hơn hết là ngoan ngoãn nghe lời.
Anh nắm chặt vai cô, cả người đè lên người cô, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cô. Ánh mắt đó vô cùng đáng sợ. Cô sợ đến mức không dám nhìn thẳng anh.
"Lúc làm tình em cũng không muốn nhìn tôi sao?"
Cảm nhận được cô đang lẩn tránh, anh càng điên tiết hơn. Anh bóp cằm cô, ép cô phải ngước mặt nhìn mình.
"Tôi xin lỗi." Cô run rẩy nói: "Thật xin lỗi..."
"Ai cần em xin lỗi!" Anh gầm lên: "Em còn xin lỗi nữa thì tôi sẽ bóp chết em."
Cô hoảng hồn, vội vàng ngậm miệng lại.
Căn phòng rất yên tĩnh. Bốn mắt nhìn nhau rất lâu mà không ai nói gì.
Anh chăm chú nhìn môi cô, sau đó dùng đầu ngón tay miết lên, rồi cào mạnh một cái. Cô nhíu mày vì đau, môi đỏ sưng lên vì bị anh chơi đùa. Phía dưới của anh chợt nóng ran.
Anh bế cô xuống giường: "Muốn xin lỗi thì có nhiều cách. Nếu em làm đúng cách thì tôi sẽ tha thứ cho em."
Anh cho cô một cơ hội, cũng cho chính mình một cơ hội.
Chân không đứng trên sàn nhà lạnh lẽo, cô nhìn vẻ mặt anh, trong lòng có chút e dè: "Anh muốn làm gì?"
Anh cười tà ác, ấn cô vào đùi mình, để mặt cô chạm vào chỗ đó.
Rốt cuộc là Bạch Tịnh quỳ xuống trước mặt anh như một nô lệ.
Nước mắt cô rơi lã chã. Cô biết thân phận của mình, cũng biết trước mặt anh mình không có chút tôn nghiêm nào. Nhưng cô... không thể chấp nhận cách quan hệ này.
Anh xem cô như một công cụ hoàn toàn không có cảm giác, thậm chí còn ép cô phải quỳ gối. Điều này thật sự quá nhục nhã.
Dương Đạm cúi đầu nhìn cô, đôi môi lạnh lùng phun ra ba chữ: "Mút cho tôi."
Cô bàng hoàng nhìn anh với vẻ khó tin.
"Đừng bắt tôi phải lặp lại lần thứ hai. Tôi không còn kiên nhẫn đâu."
Vẻ mặt của cô lại khiến anh nổi giận. Xem cô kìa, giống như gặp ma vậy. Anh thật sự đáng sợ đến vậy sao?
"Tôi không thể..." Sau một hồi đấu tranh tâm lý, cuối cùng cô cũng lấy hết can đảm ra nói không với anh. Cô nhìn vào mắt anh, nghiêm túc nói: "Tôi không muốn làm."
"Em có tư cách gì mà nói không muốn?" Anh cởi thắt lưng, kéo quần xuống phân nửa, áp tay vào gáy cô ép cô phải ngẩng lên.
"Tôi đối với em quá tốt nên em đã quên mình là ai rồi phải không?"
"Không, không muốn!!" Lần này cô giãy dụa kịch liệt, kêu đến khàn giọng.
Chuyện này quá kinh tởm, cô không làm được.
Dù cô biết rõ mình không tránh khỏi thân mật với anh, nhưng cô chỉ có thể chấp nhận cách quan hệ truyền thống. Dùng tay đã là giới hạn của cô rồi, còn dùng miệng thì thật là kinh khủng, vượt quá sức chịu đựng của cô.
Bị cô cự tuyệt, anh càng thêm tức giận. Anh siết chặt hơn, lạnh lùng nhìn cô: "Không muốn à? Ai cho em nói không muốn?"
Cổ của cô sắp bị anh bóp gãy rồi. Cô hoảng hốt với lấy chai rượu trên tủ đầu giường, đập vào đầu anh.
Không biết cô có đập mạnh lắm không mà anh cuối cùng cũng buông cô ra. Cô vừa thở phào nhẹ nhõm thì một giọt máu đỏ tươi chảy xuống cánh tay cô.
Nóng và hơi dính.
Bạch Tịnh vô thức liếc sang, cảnh tượng trước mắt làm cho cô bủn rủn tay chân.
Trên đầu anh có một vết cắt lớn, máu chảy ròng ròng, vầng trán của anh toàn là màu đỏ.
Cô... đã giết người rồi sao?
"Dương Đạm, Dương Đạm… anh không sao chứ?" Cô nắm lấy cánh tay anh, run giọng hỏi. "Anh nói gì đi, làm ơn nói gì..."
"Bạch Tịnh, em giỏi thật."
Dương Đạm trân trối nhìn cô, ánh mắt thoáng chút buồn bã.
Cô hối hận vô cùng, nước mắt không ngừng rơi: "Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi. Tôi không cố ý... Anh đừng nói nữa... Tôi gọi 112 ngay bây giờ. Đợi tôi."
Cô cuống cuồng lấy điện thoại trên giường, bấm số điện thoại khẩn cấp.
Khi xe cứu thương tới nơi, Dương Đạm đã bất tỉnh vì mất quá nhiều máu.
Bạch Tịnh chết khiếp đi vì sợ. Nghĩ đến ánh mắt của anh trước khi ngất đi, trong lòng cô tràn đầy cảm giác tội lỗi.
Cô đi theo xe cứu thương đến bệnh viện, nhìn anh được đẩy vào phòng cấp cứu.
……
Tưởng Ngạn Tấn vừa nhận được tin liền đến bệnh viện. Thấy anh ta đi tới, Bạch Tịnh theo bản năng cúi đầu. Cô đã làm sai, bây giờ không còn mặt mũi nào nhìn bạn bè của Dương Đạm nữa.
Tưởng Ngạn Tấn nhận được cú điện thoại của cô cho nên mới vội vã chạy đến đây. Qua điện thoại cô đã nói rõ nguyên do, anh ta cũng hiểu.
"Cậu ấy ở trong đó bao lâu rồi?" Tưởng Ngạn Tấn đứng trước mặt Bạch Tịnh, thấp giọng hỏi.
Cô hơi ngẩng đầu, khẽ đáp: "Khoảng mười phút..."
Anh ta gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Nửa giờ sau ca cấp cứu đã hoàn tất. Bác sĩ nói Dương Đạm mất quá nhiều máu, vết thương trên đầu phải khâu hơn mười mũi, vì vậy phải nằm viện nghỉ ngơi.
Bạch Tịnh áy náy không thôi. Cô ngồi bên giường anh khóc nức nở.
"Cô là Bạch Tịnh đúng không?" Tưởng Ngạn Tấn đột nhiên hỏi.
Cô nhẹ gật đầu, không dám nhìn thẳng anh ta.
Tưởng Ngạn Tấn không để ý đến chuyện này, chỉ nói: "Hãy đối xử tốt với Dương Đạm, cậu ấy đối với cô rất nghiêm túc."
Cô gượng cười, cảm thấy Tưởng Ngạn Tấn suy nghĩ quá nhiều rồi. Nghiêm túc cái gì cơ chứ? Cô chỉ là trò tiêu khiển mỗi khi anh nảy sinh dục vọng mà thôi.
Nếu anh nghiêm túc thì đã không xảy ra chuyện như bây giờ.
Thấy cô im lặng, Tưởng Ngạn Tấn lại nói: "Có mấy ai có được cơ hội ở bên nhau. Đừng lãng phí thời gian nữa."
Bạch Tịnh vẫn không nói gì.
Tưởng Ngạn Tấn trả tiền viện phí rồi ra về, để lại Bạch Tịnh một mình chăm sóc cho Dương Đạm.
……
Bạch Tịnh vì ăn năn nên túc trực bên giường Dương Đạm suốt đêm.
Đến lúc trời gần sáng cô mới mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Dương Đạm vừa mở mắt ra đã nhìn thấy cô. Anh ngồi dậy, cơn đau đầu khiến anh thở dốc. Lúc này anh mới nhớ lại chuyện đêm qua.
Phải rồi, cô lấy chai rượu đập vào đầu anh, báo hại anh chảy rất nhiều máu.
Bạch Tịnh ngủ không say cho nên cử động nhỏ của anh dễ dàng đánh thức cô. Cô nhìn băng gạc quấn quanh đầu anh, trong lòng bứt rứt: "Cho tôi xin lỗi. Chuyện tối đêm qua là do tôi hành động thiếu suy nghĩ."
Cô chủ động cúi người xin lỗi anh, mong được anh tha thứ. Trong chuyện này lỗi của cô lớn hơn anh. Có thế nào đi nữa cô cũng không nên đả thương anh.
Đối với Dương Đạm mà nói, lời xin lỗi này như một trò cười.
Anh nhếch môi mỉa mai: "Có lỗi gì phải xin? Tôi bị vậy cũng đáng đời. May mà em không giết tôi."
"Tôi..." Anh nói vậy làm cô cứng miệng. Sau một lúc im lặng, cô nói sang chuyện khác: "Anh muốn ăn gì? Tôi ra ngoài mua."
Anh cười lạnh: "Tôi còn dám nhờ vào em sao? Biết đâu chừng em nổi giận bỏ thuốc độc vào đồ ăn."
"Tôi… tôi sẽ không làm thế." Biết rõ mình sai nên cô kiên nhẫn dỗ dành anh: "Tối qua anh không ăn nhiều. Tôi đi mua đồ ăn sáng cho anh. Đừng giận. Giận sẽ làm vết thương lâu lành hơn."
Nắm đấm bên hông anh càng siết chặt hơn.
Cô dịu dàng với anh như vậy có phải vì cảm giác tội lỗi hay không?
Thật là giả dối.
Anh không chịu được cái kiểu giả nhân giả nghĩa. Rõ ràng là cô không thích anh, lại giả vờ quan tâm đến anh. Thật là đáng tởm.
Bạch Tịnh không đợi anh trả lời đã chạy ra ngoài. Trong túi cô vẫn còn ít tiền, chắc cũng đủ mua thức ăn sáng.
Cô đi lòng vòng ngoài bệnh viện mấy lần mới tìm được căn tin, sau đó xếp hàng hơn mười phút mới tới phiên mình. Cô gọi món cháo trắng, trứng và bánh bao. Trả tiền xong cô liền chạy về phòng bệnh.
Tháng giêng ở Tam Á, nhiệt độ bên ngoài là 32. Chạy tới chạy lui một hồi người cô đã đổ mồ hôi nhễ nhại.
Cô vừa vào phòng bệnh thì Trữ Giản Chiêu và Tưởng Ngạn Tấn cũng đã tới.
Thấy bộ dạng của cô, Trữ Giản Chiêu cười trêu Dương Đạm: "Nhóc con đừng ăn vạ nữa. Xem người ta vì cậu mà cực nhọc chưa."
Dương Đạm khinh thường hừ một tiếng.
Bạch Tịnh bưng thức ăn sáng đi đến bên giường, đặt lên tủ cạnh giường rồi cẩn thận lấy cháo ra.
"Ừm… anh ăn một chút cháo đi."
Dương Đạm nhìn chiếc bát nhựa dùng một lần với vẻ chán ghét: "Ai muốn ăn thứ mất vệ sinh này? Đem đổ đi."
Cô cắn môi, xoay người cầm quả trứng lên, vừa bóc vỏ vừa nhẹ nhàng dỗ dành: "Không thích cháo thì ăn trứng nhé, bổ dưỡng hơn."
"Không ăn. Bỏ đi." Dương Đạm vẫn tỏ vẻ chán ghét.
Bạch Tịnh gần như mất hết kiên nhẫn. Cô không quen dỗ dành người khác. Xưa nay đều là Lương Triều Dương dỗ cô mỗi khi hai người giận nhau.
Cô luôn cho rằng đàn ông rất dễ dỗ. Ai ngờ Dương Đạm lại khó chiều như thế.
Trữ Giản Chiêu và Tưởng Ngạn Tấn đứng gần đó cũng thấy không đành lòng. Ban đầu họ có thành kiến với Bạch Tịnh, cho cô là người không biết điều. Nhưng sự việc có vẻ không đơn giản như vậy.
Trữ Giản Chiêu nói với Bạch Tịnh: "Cậu ta không chịu ăn thì cứ để cậu ta chết đói đi. Đang làm nũng đấy thôi."
Cô không dám tin anh làm như vậy. Cho dù lời của Trữ Giản Chiêu có chút đúng cô vẫn không nỡ.
Cô đưa quả trứng vừa bóc tới miệng anh, khẽ nói: "Ăn một miếng thôi. Có chút dinh dưỡng vết thương mới mau lành. Đợi vết thương lành hẳn mới có thể về nhà. Anh không muốn về sao?"
Dương Đạm hằn học hất tay cô ra: "Không ăn, ông đây muốn chết ở đây.”
"Anh…"
Bạch Tịnh bị anh bắt nạt đến muốn khóc. Cô thật sự không có ý đó, cô chỉ muốn dỗ cho anh ăn thôi.
"Miệng tôi thấy khô. Cho tôi chút cháo." Dương Đạm không cãi với cô nữa. Anh chỉ vào bát cháo trắng mà anh vừa mới chê: "Đút cho tôi, tôi không đủ sức để tự ăn đâu."
Bạch Tịnh mừng rỡ gật đầu rồi nhanh chóng cầm bát đút từng thìa cho anh.
Trữ Giản Chiêu và Tưởng Ngạn Tấn đứng bên cạnh xem Dương Đạm diễn trò. Họ nhìn nhau cười tủm tỉm.