Câu hỏi của Bạch Tịnh khiến Dương Đạm không nói nên lời.
Anh liếc nhìn hành khách hạng phổ thông phía sau, hơi mất kiên nhẫn: "Em ngố thật. Chúng ta ngồi khoang hạng nhất, chỉ một vé của chúng ta thôi cũng đáng giá hai vé rưỡi của họ."
Nghe anh nói vậy cô chợt thấy mình như đang ngồi trên đống lửa.
Cô biết vé máy bay rất đắt, nhưng không hề biết trên máy bay có những chỗ ngồi đặc biệt. Với cô thứ đã xa xỉ bây giờ lại càng xa xỉ hơn.
"À, phí quá..." Cô lẩm bẩm: "Thật ra ngồi phía sau cũng không tệ."
Anh hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói: "Muốn ngồi thì em tự đi mà ngồi. Tôi thì không. Tôi chỉ ngồi khoang hạng nhất."
Bạch Tịnh: "..."
Hai người họ thật sự không có một điểm chung. Cô là con nhà nghèo tiết kiệm từng đồng xu, còn anh là công tử nhà giàu tiêu tiền như nước.
Đây không phải lần đầu cô cảm nhận được khoảng cách giữa mình và anh.
Cô lặng thinh nhìn cửa cabin đóng lại, máy bay bắt đầu lăn bánh. Lúc này cô có chút bồn chồn lẫn phấn khích. Cô nắm chặt góc áo, lòng bàn tay đổ mồ hôi. Thú thật là cô có chút sợ độ cao.
Khi máy bay cất cánh cô chợt ré lên một tiếng. Mọi người trong khoang đều giật mình, bao nhiêu ánh mắt ngay lập tức đổ dồn về phía cô.
Dương Đạm nhìn sắc mặt tái nhợt của cô: "Em sao vậy?"
Cô khua tay, hơi thở nặng nề: "Không có gì. Vừa rồi tôi hơi giật mình thôi."
Nhìn bộ dạng nhút nhát của cô, anh buột miệng chửi thề: "Con mẹ nó."
Chỉ là một chuyến bay thôi, có gì đáng sợ đâu.
Sự ngốc nghếch của cô mới đáng sợ.
Hơn mười phút sau máy bay cuối cùng cũng ổn định, Bạch Tịnh thấy nhẹ nhõm hơn. Các tiếp viên hàng không bắt đầu mang ra thức uống và bánh quy. Hay quá!
Dương Đạm mở hộp bánh quy đưa cho Bạch Tịnh: "Ăn đi."
Cô ngượng ngùng lấy một cái bánh, đang định cho vào miệng thì anh đột nhiên cúi xuống cắn một miếng.
Tay cô khựng lại, má cô nóng lên: "Vậy... anh ăn hết đi." Cô nhét mẩu bánh còn lại vào miệng anh.
Dương Đạm nhai bánh, vẻ mặt vô cùng thích thú, còn liếm môi nói: "Ngon lắm."
"Cái này chỉ có trẻ con mới thích."
"Tôi thích ăn đồ trẻ con." Anh nựng má cô, phà hơi nóng vào mặt cô: "Trẻ con thích uống sữa, tôi cũng thích. Nhất là sữa của em."
Mặt cô đỏ bừng, thật không chịu nổi lối nói chuyện suồng sã của anh. Cô mím môi nhích ra xa, cầm lấy ly nước nhấp một ngụm.
Thái độ của cô khiến anh cụt hứng: "Chậc, chán."
……
Chuyến bay từ Đại Liên dừng chân ở Vũ Hán rồi mới đến Tam Á. Thời gian bay là sáu tiếng đồng hồ. Dương Đạm buồn chán vô cùng. Cho dù ghế hạng nhất rất thoải mái nhưng anh vẫn thấy mỏi lưng.
Khi xuống máy bay một luồng hơi nóng thổi vào mặt anh. Tháng giêng khí hậu ở Tam Á vẫn còn rất nóng, khiến Bạch Tịnh đổ mồ hôi. Cô do dự một lúc rồi cởi áo khoác lông vũ ra.
Cô không biết đường nên đi theo Dương Đạm đến khu vực nhận hành lý.
Trong lúc đợi hành lý, cô mở điện thoại gửi tin nhắn: [Triều Dương, em đến rồi. Anh phải giữ gìn sức khỏe, em sẽ sớm trở về. Đừng lo cho em. Nhớ ăn uống đầy đủ nhé.]
Dương Đạm vừa lấy hành lý xong đã bắt gặp cô đang cúi đầu xem điện thoại. Anh bước tới, một tay xách vali, tay kia giật lấy điện thoại của cô.
Anh chỉ cần liếc một cái thôi đã biết đó là tin nhắn gửi cho ai. Đọc xong tin nhắn, niềm vui cả ngày của anh trong phút chốc chợt tiêu tan.
"Ồ, vừa xuống máy bay đã nhắn tin cho người yêu rồi. Hai người tình tứ nhỉ."
Bạch Tịnh cắn môi: "Anh ấy lo cho tôi. Vừa rồi tôi chỉ là báo bình an thôi."
Đây có lẽ là điều trớ trêu nhất trên đời. Anh lấy được người cô, nhưng lòng cô thì luôn hướng về người đàn ông khác.
"Anh trả lại điện thoại cho tôi đi." Cô nhỏ nhẹ nói lý với anh.
Anh cười lạnh rồi ném chiếc điện thoại xuống đất, khinh thường nói: "Tự mình nhặt đi."
Cô đè nén nỗi uất ức, giữa sân bay đông người quỳ dưới chân anh nhặt điện thoại.
……
Dương Đạm đã đặt sẵn phòng ở khách sạn. Sau khi rời khỏi sân bay anh liền đưa Bạch Tịnh đến đó.
Đương nhiên hai người ở cùng một phòng, còn là một căn phòng ngủ rộng lớn.
Cô ngại ngùng ngồi trên sofa hồi lâu, không biết nên làm gì.
"Còn ngồi ở đó làm gì? Tắm rửa rồi đi ngủ đi. Em bị ngốc à?"
Trong lúc cô còn đang lúng túng thì anh đột nhiên quát. Cô hoảng hồn, ôm bộ đồ ngủ chạy vào phòng tắm.
Cô tắm rửa thật nhanh rồi lên giường ngủ.
Buổi tối trôi qua thật bình yên.
Dương Đạm rất mệt, tối nay cũng không quấy rầy cô nữa. Ngày mai anh còn có hẹn với Trữ Giản Chiêu và Tưởng Ngạn Tấn.
……
Khí hậu ở Tam Á hoàn toàn khác với Đại Liên. Sáng hôm sau Bạch Tịnh vì quá nóng nực mà thức giấc. Cô tìm mãi không thấy chiếc điều khiển máy lạnh. Thế là cô chạy vào phòng tắm. Tắm xong cô mới thấy tỉnh táo hơn nhiều.
Dương Đạm vẫn còn chưa thức.
Cô lấy điện thoại gửi một tin nhắn nữa cho Lương Triều Dương. Không lâu sau, anh gọi lại cho cô.
Tiếng chuông điện thoại làm cô giật mình. Cô liếc nhìn Dương Đạm, xác nhận anh còn đang ngủ, sau đó trốn vào phòng tắm nghe điện thoại.
"Triều Dương, anh ăn sáng chưa?" Cô cố giữ giọng nói của mình như bình thường.
"Anh ăn rồi. Còn em thì sao?"
Ở đầu dây bên kia, giọng nói của Lương Triều Dương rất mệt mỏi. Cô lo lắng hỏi: "Triều Dương, giọng anh yếu quá, có phải anh không được khỏe không?"
"Không, anh chỉ nhớ em thôi." Anh cười: "Em về thì anh sẽ khỏe lại ngay."
"Được, em sẽ sớm trở về. Đợi… đợi học trò của em thi xong thì em về ngay." Nghe anh nói vậy, cô đau lòng vô cùng: "Em cũng nhớ anh. Không gặp một ngày đã nhớ rồi."
Dương Đạm nằm trên giường, nhắm mắt nghe Bạch Tịnh nói chuyện điện thoại trong phòng tắm. Tay anh vô thức siết chặt thành nắm đấm.
Chết tiệt, lại nữa rồi.
Cô lại to gan ở trước mặt anh tỏ tình với thằng khác. Thật sự quá đáng. Nếu là người phụ nữ khác thì anh đã đá đi từ lâu rồi.
Nhưng Bạch Tịnh... chết tiệt, anh thật không nỡ. Anh không biết mình mềm lòng như vậy từ khi nào. Tại sao lại dùng đủ mọi cách để giữ chân một người trong lòng không có anh? Thật buồn cười.
Bạch Tịnh nói chuyện điện thoại xong, vừa bước ra khỏi phòng tắm cô đã thấy Dương Đạm đứng ở cửa.
Cô có chút áy náy: "À, anh dậy từ khi nào?"
"Tôi không thức dậy thì làm sao nghe được câu chuyện thú vị như vậy?" Anh ép cô vào tường, giữ chặt lấy cô: "Bạch Tịnh khốn khiếp, đừng có không biết điều."
"Tôi không…"
"Không có người phụ nữ nào ở bên cạnh tôi mà dám tơ tưởng đến thằng đàn ông khác. Em chỉ là con chó tôi nuôi mà thôi. Tôi nói thì em phải làm."
Anh quá tức giận cho nên mới nói lời tàn nhẫn, mỗi chữ như đâm vào tim cô: "Em đã bán thân thể này cho tôi thì nên thể hiện sự chuyên nghiệp. Chỉ khi tôi hài lòng thì em mới được trả tiền."
"Tôi xin lỗi. Tôi sẽ không làm thế nữa." Cô cúi đầu nhận lỗi với thái độ vô cùng hèn mọn.
Nhưng tâm trạng của anh không những không khá mà còn tệ hơn. Anh cúi đầu điên cuồng cắn xé môi cô.
Chỉ có cách này mới giải tỏa được một chút oán hận trong lòng anh.
Chỉ có cách này anh mới cảm thấy dễ chịu hơn.
……
Buổi tối Dương Đạm đưa Bạch Tịnh ra ngoài ăn cùng với bạn bè.
Bạch Tịnh có chút ấn tượng với những người này. Cô đã gặp qua họ vào cái đêm cô quen Dương Đạm.
Chỉ là người bên cạnh Tưởng Ngạn Tấn lại là một cô gái khác.
Tưởng Ngạn Tấn có vẻ không vui. Anh ta nốc hết ly này đến ly khác .
Trữ Giản Chiêu và Yên Thuần Vu nhỏ giọng nói chuyện với nhau, trong khi đó Dương Đạm không ngừng xát muối vào vết thương của Tưởng Ngạn Tấn.
Qua từng câu nói, Bạch Tịnh đều thấy rõ lửa giận trong ánh mắt Tưởng Ngạn Tấn.
Cô nhẹ nhàng vỗ nhẹ vào cánh tay Dương Đạm, nhắc nhở: "Anh Dương... đừng nói nữa. Tôi rót cho anh một ly."
Cô định gọi anh là Dương Đạm, nhưng lại cảm thấy không thích hợp cho lắm.
Nếu Dương Đạm còn nói tiếp, cô sợ Tưởng Ngạn Tấn sẽ cho anh một đấm.
Bất cứ ai có mắt nhìn đều thấy Tưởng Ngạn Tấn quan tâm Dương Liễu Y đến dường nào. Dương Đạm không nên dùng lời châm chọc.
"Sao, giờ em chịu nói chuyện với tôi rồi phải không? Em làm ngơ với tôi cả ngày, bây giờ lại muốn làm hòa hả?"
Dương Đạm nghiêng đầu nhìn cô, cười mỉa mai.
Bạch Tịnh im lặng. Đúng là cả ngày hôm nay cô tránh nói chuyện với Dương Đạm. Không phải vì cô không muốn nói mà là vì cô không biết nên nói gì.
Từ khi bắt gặp cô gọi điện cho Lương Triều Dương, tâm trạng Dương Đạm rất tệ. Lòng của anh thật khó đoán. Cô sợ mình nói sai sẽ bị anh mắng, cho nên không dám mở miệng.
Sự im lặng của cô như đổ dầu vào lửa.
Dương Đạm ném ly rượu xuống đất, giơ tay tát thẳng vào mặt cô.
Haha, cô và Lương Triều Dương luôn có nhiều chuyện để nói. Còn đối với anh cô không thèm nói lời nào. Anh là thằng ngốc mới đối tốt với người phụ nữ vô tâm này.
"Đừng giả vờ thanh cao nữa. Nếu em không thích nói chuyện với tôi thì đừng nói gì cả. Em không thấy cái kiểu giả tạo của mình ghê tởm lắm sao?!"
Bạch Tịnh không chịu nổi bị tát trước mặt nhiều người như vậy. Cô bất chấp hậu quả, buông đũa chạy ra ngoài.
Cô ngồi ngoài đường, trong đầu toàn là hình ảnh Dương Đạm chăm sóc cho cô. Không biết bắt đầu từ bao giờ cô đã quen dựa dẫm vào anh.
Trên máy bay anh đã chăm lo cho cô từng chút, lấy bánh quy cho cô, rót nước ngọt cho cô. Lúc đó họ rất vui vẻ hòa thuận.
Nhưng bây giờ thì chẳng còn gì nữa. Anh không thương tiếc ra tay tát cô trước mặt bao nhiêu người.
Rất đau.
Cô còn đang khóc thì Yên Thuần Vu ra tới. Cô ta đưa cho cô một gói khăn giấy, nhỏ nhẹ nói: "Khóc đi, qua một lúc nữa sẽ ổn thôi."
Bạch Tịnh sụt sịt cảm ơn cô ta, rồi cầm lấy khăn giấy.
Gần đây cô rất chán nản. Khóc là cách tốt nhất để giải tỏa cảm xúc. Cô khóc hơn nửa tiếng mới dừng lại.
Một lúc sau, Dương Đạm đi ra.
Bạch Tịnh bị anh kéo lên xe, nhanh chóng quay trở về khách sạn. Vừa vào phòng cô đã bị anh ném lên giường.