Thần Hồn Điên Đảo

Chương 16: Uy Hiếp

Trước Sau

break

Dương Đạm không phải là người biết thưởng thức nghệ thuật. Anh không biết nhiều về đàn dương cầm, chỉ biết sơ sơ vài bản nhạc.

Anh không biết Bạch Tịnh đang đàn cái quái gì, nhưng đây chắc chắn không phải là bản nhạc vui.

Tiếng đàn buồn bã thê lương, nghe giống như nhạc đám ma.

Tâm trạng của anh vốn đã tệ, sau khi ra ngoài ăn lẩu anh mới nguôi ngoai được một chút, giờ lại bị tiếng đàn của cô quấy cho rối tung.

Anh chẳng những không thể bình tâm mà còn nổi điên lên.

……

Bạch Tịnh đã lâu không chơi đàn dương cầm nên đôi tay cô hơi run, nhưng cô vẫn nhớ rõ bản nhạc này.

Bản nhạc cô đàn vốn không phải là nhạc buồn, cô chỉ hạ thấp cung của bài "Đám Cưới Trong Mơ." [1]

Đây là bản nhạc Lương Triều Dương yêu thích nhất.

Bạch Tịnh vừa đàn vừa khóc. Anh là một người tốt, tại sao ông trời lại trêu người, để cho anh mắc phải căn bệnh hiểm nghèo như vậy?

Giọt nước mắt rơi trên phím đàn, tiếng nức nở hòa cùng tiếng đàn truyền đến tai Dương Đạm.

Cô bị anh thô bạo kéo ra khỏi ghế: "Em đang nghĩ đến ai hả?"

Anh trừng mắt, hung hăng bóp cằm cô: "Em nhờ vào tôi để kiếm tiền, làm việc nghiêm túc một chút đi."

Chưa có ai dám đối xử với anh như vậy. Cô rõ ràng đang ở trước mặt anh nhớ nhung người đàn ông khác.

Đây là sự xúc phạm đối với lòng tự trọng của anh.

"Xin lỗi." Bạch Tịnh biết mình sai. Cô không nên chọc giận anh. Vào lúc này có giải thích cũng vô dụng, thà trực tiếp nhận lỗi còn hơn. Điều anh muốn chính là sự phục tùng vô điều kiện của cô. Nhà giàu như anh đã quen nghe người khác vâng vâng dạ dạ, cho nên anh rất dễ nổi cáu nếu cô có thái độ chống đối.

Nghe lời xin lỗi của cô, Dương Đạm càng điên tiết hơn.

Anh lôi cô lên lầu, ném cô lên giường rồi đè cô dưới thân mình.

Bạch Tịnh biết anh muốn gì. Cô nhắm mắt nằm yên không phản kháng.

"Giống như con cá chết, chán thật."

Ngay lúc cô chuẩn bị chịu đựng thì anh lại bỏ ra ngoài. 

Còn cô vẫn nằm trên giường nhìn lên trần nhà với ánh mắt đờ đẫn.

......

Tâm trạng Dương Đạm thật sự rất tệ. Ngoài chuyện của Bạch Tịnh ra còn có một nguyên do quan trọng khác, đó chính là Dương Lâm Tranh.

Bao nhiêu năm nay, mỗi lần nói chuyện với Dương Lâm Tranh anh đều không kiềm chế được cơn giận của mình.

Cái bóng của quá khứ vẫn chưa biến mất.

Điều anh không thể chấp nhận nhất không phải là ba mẹ mình ly hôn, mà là họ nhanh chóng lập gia đình riêng.

Mẹ anh kết hôn với một doanh nhân ở An Sơn. Ba anh lấy vợ trẻ và sinh ra một cô con gái.

Họ đều có gia đình riêng, còn anh là người dư thừa nhất.

Anh hoang đàng như vậy phần lớn là để chọc tức họ. Dương Lâm Tranh bảo anh về trông coi công ty, nhưng anh thẳng thừng từ chối. Ngoại trừ việc lấy tiền, anh chưa bao giờ chủ động liên lạc với ông.

Trằn trọc trên giường mãi vẫn không ngủ được, anh cầm điện thoại lên xem. Nhấp vào tin nhắn, anh nhìn thấy tên của Dương Lâm Tranh và chú ba Dương Lâm Thăng. Anh không đọc mà xóa đi tin nhắn của Dương Lâm Tranh.

Đọc xong tin nhắn của chú ba, anh gọi điện cho ông.

Trong nhà họ Dương, Dương Lâm Thăng là bề trên duy nhất được Dương Đạm kính trọng. Ông 40 tuổi, còn độc thân và làm trong ngành du lịch.

Giữa ông và Dương Đạm không phân biệt vai vế, thậm chí thường rủ nhau ra ngoài ăn uống.

"Ông nội của tôi ơi, sao rảnh gọi điện cho chú vậy?" Dương Lâm Thăng vừa bắt máy đã trêu anh.

"Muốn hỏi xem chú dạo này thế nào, có nhậu nhẹt quá độ không." Anh cũng đùa với ông: "Nhớ giữ gìn sức khỏe đấy. Chú không có con cái, rủi hư thận thì không có cái dự phòng đâu."

Dương Lâm Thăng phì cười: "Có đứa con trai như mày, chú đây thà không sinh con. Ba con vừa gọi điện cằn nhằn chú. Nghe nói con chọc ông ấy tức đến mức huyết áp lên tới 120."

Anh cười khẩy: "Là ông ta tự chuốc lấy. Đáng đời."

"Đạm, ba con đã già rồi, con nên thường xuyên về thăm ông ấy. Con còn trẻ không hiểu chuyện, sau này lớn rồi con sẽ hối hận." Dương Lâm Thăng hiếm khi lấy thân phận người lớn ra khuyên can anh. 

Dương Đạm đáp lại bằng cách nóng nảy cúp máy.

Con mẹ nó, ai cũng muốn dạy dỗ anh! 

Ai đã lo cho anh khi anh cần tình thương của gia đình nhất? Lúc họ đang vui vẻ họ có nghĩ đến anh không?

……

Sinh mệnh của Lương Triều Dương đã bước vào giai đoạn cuối. Bạch Tịnh đi hỏi bác sĩ, câu trả lời của ông vẫn như trước.

Bệnh viện đã ba lần gửi thông cáo căn bệnh hiểm nghèo cho Lương Triều Dương. Sắc mặt anh ngày càng tệ, mu bàn tay đầy những vết kim châm từ vô số lần truyền dịch.

Bạch Tịnh chưa bao giờ cảm thấy thần chết đang gần kề anh như vậy.

Vào cuối tháng 12, bác sĩ nói với cô rằng có lẽ Lương Triều Dương sẽ không qua khỏi năm nay. Ông bảo cô nên chuẩn bị tâm lý.

Bạch Tịnh nhận được tin này trước khi ra về. Cô bước ra khỏi cổng bệnh viện như người mất hồn, lời nói của bác sĩ cứ văng vẳng bên tai như lời nguyền quỷ dữ.

Dương Đạm đứng bên kia nhìn sang. Thấy cô lơ đãng băng qua đường, anh lập tức nổi nóng.

Hai bên đều có xe, cô đi như vậy chắc chắn sẽ bị xe tông chết.

Anh chạy ra giữa đường kéo cô lại. 

Bạch Tịnh còn đang thất thần thì đột nhiên bị ai đó níu lấy. Đầu óc cô quay cuồng, chỉ khi nhìn thấy gương mặt của Dương Đạm cô mới tỉnh táo một chút.

Cô mấp máy môi: "Sao anh lại ở đây?"

Dương Đạm chẳng nói chẳng rằng, lôi cô qua đường. Dừng lại trên vỉa hè, anh nóng nảy quở trách cô: "Băng qua đường thì phải chú ý. Nếu hôm nay không có tôi em đã bị xe tông chết rồi."

Cô cúi đầu không nói gì. Sự im lặng này càng khiến anh nóng giận hơn. Anh bóp cằm cô, ép cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt mình: "Em có nghe tôi nói gì không? Chết tiệt, dạo này tôi dễ dãi quá nên em không coi tôi ra gì có phải không?"

"Đầu tôi nhức quá, anh để tôi yên một chút có được không?"

Đầu óc cô đang rối bời, anh lớn tiếng như vậy càng khiến cô thêm bực bội. Cô sắp nổ tung rồi.

Bình thường cô rất dịu dàng, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không bao giờ nổi cáu. Vào những lúc như thế này cô rất ghét bị người khác làm phiền.

Hiện tại "người khác" ngẫu nhiên lại là Dương Đạm.

"Tôi thật sự rất mệt. Làm ơn đừng nói nữa." Cô hất tay anh ra, quay người định bỏ đi.

Dương Đạm cũng giận không kém. Anh cản trước mặt cô, cười kiêu ngạo: "Muốn đi hả? Được thôi. Nếu em không sợ tôi vào trong đó nói chuyện với bạn trai em thì cứ đi. Tôi để cho em đi."

Khoảng thời gian gần đây anh luôn dặn lòng mình phải kiên nhẫn, phải dịu dàng đối với cô. Anh nhu nhược đến nỗi không còn nhận ra chính mình nữa. Mỗi ngày anh đều nhìn cô chạy đến bệnh viện, nhìn cô khóc thương người bạn trai đang hấp hối.

Dương Đạm anh chưa bao giờ vì ai mà tự làm khổ mình như thế này. Đây là lần đầu tiên trong đời anh, chỉ là người con gái đó không hề cảm kích.

Nếu đã vậy thì anh không cần quan tâm cô có thích anh hay không nữa. Cho dù phải dùng thủ đoạn đê tiện nhất anh cũng sẽ giữ cô ở bên mình.

"Xin lỗi. Cho tôi xin lỗi." Nghe anh nói muốn tìm Lương Triều Dương, cô quýnh lên nắm tay anh, không ngừng nhận lỗi bằng giọng điệu nịnh nọt nhất.

"Nếu em không muốn bạn trai em biết em bán thân vì hắn thì đừng chọc giận tôi, nếu không sớm muộn gì…"

"Không, không... Tôi nghe lời anh, nhất định nghe lời."

Anh còn chưa nói hết câu thì cô đã đầu hàng, vẻ mặt như đang bị kẻ xấu mang con tin ra uy hiếp. 

Dương Đạm hơi áy náy, nhưng cảm giác này chỉ thoáng qua mà thôi. Anh biết nếu anh không làm như thế thì Bạch Tịnh sẽ không ngoan ngoãn nghe lời.

……

Dương Đạm đưa Bạch Tịnh đi ăn tối, sau đó dẫn cô đến trung tâm thương mại sắm quần áo mới. 

Bạch Tịnh không dám cự tuyệt. Cô ngoan ngoãn thử những bộ quần áo anh thích, mãi cho đến khi anh hài lòng mới thôi.

Nói đến tiêu tiền Dương Đạm hoàn toàn không có hạn chế. Ghế sau của xe anh chất đầy quần áo của cô.

Kể từ khi bị anh dọa Bạch Tịnh không từ chối bất kỳ yêu cầu nào của anh. 

"Ngày mai theo tôi đi Tam Á. Em tự nghĩ cách giải thích với bạn trai của em đi."

Trên đường về, anh đột nhiên đưa ra yêu cầu này. Cô giật mình, rồi ngây người hỏi: "Thật sự phải đi sao?"

Nghe giọng điệu ngại ngùng của cô, anh cười mỉa mai: "Sao? Không nỡ xa hắn ta hả?"

Cô không biết nên lắc đầu hay gật đầu, cũng không biết mình nên phản ứng như thế nào. Sự thật là cô không còn cách nào từ chối, mặc dù bất đắc dĩ nhưng vẫn phải đồng ý đi với anh.

Bạch Tịnh nói dối với Lương Triều Dương rằng cô đã tìm được công việc dạy đàn cho một gia đình khá giả. Vài ngày tới cô phải đưa học trò đi tham gia cuộc thi ở thành phố khác.

Lương Triều Dương không hỏi nhiều. Không biết anh có tin hay không.

……

Ngày đầu năm, Bạch Tịnh miễn cưỡng đi theo Dương Đạm lên chuyến bay từ Đại Liên đến Tam Á.

Đây là lần đầu tiên trong đời cô đi máy bay.

Sau khi vào sân bay cô liền thấy choáng ngợp. Cô không hiểu gì cả, chỉ biết đi theo Dương Đạm. Anh lấy vé và gửi hành lý, cô lẽo đẽo theo sau như một cô vợ nhỏ.

Làm xong thủ tục, anh đưa vé cho cô: "Nhìn gì đó, cô bé nhà quê? Rắc rối quá, mau đi xếp hàng đi."

Thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào tấm vé, anh hơi mất kiên nhẫn. 

Chết tiệt, trong mắt cô anh không có giá trị bằng vé máy bay. Cô thà nhìn một tờ giấy còn hơn là nhìn anh.

Nghe anh thúc giục, cô nhanh chóng cất vé máy bay, ngoan ngoãn đi theo anh xếp hàng ở cửa kiểm tra an ninh.

Hôm nay Bạch Tịnh mặc một chiếc áo khoác lông vũ màu đỏ, khiến khuôn mặt cô ửng hồng, trông đặc biệt đáng yêu. Bộ váy của cô là anh mua tối qua. Hôm nay anh nhất định bắt cô phải mặc vào.

Chờ hơn nửa tiếng, họ cuối cùng cũng lên máy bay.

Bạch Tịnh chưa bay bao giờ cho nên cô rất hồi hộp, tim đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Dương Đạm đặt vé ở khoang hạng nhất. Hai người ngồi song song, chỗ ngồi rất rộng rãi và thoải mái.

Cô tò mò nhìn xung quanh, thấy hàng ghế phía sau có chỗ dành cho ba người. Cô không nhịn được hỏi: "Sao hàng ghế kia lại khác với chỗ chúng ta vậy?"

-------

[1] Bản nhạc “Wedding in the Dream” của nghệ sĩ dương cầm Richard Clayderman.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương