Dương Lâm Tranh là người mang tư tưởng truyền thống. Trần Lục Nghệ là con dâu do ông đích thân chọn, Dương Đạm có làm gì đi nữa cũng không thể bỏ người vợ này.
Tiệc cưới đã thông báo từ lâu. Nếu con trai ông vứt bỏ Trần Lục Nghệ, phận gái như cô phải làm sao đây?
Những lời đồn đại bên ngoài cũng đủ sức nhấn chìm cô rồi.
"Ồ, cơn gió nào đưa giám đốc Dương đến chỗ tôi thế?"
Dương Đạm tựa vào cửa nhìn Dương Lâm Tranh với vẻ châm chọc, hoàn toàn không giống như đang nói chuyện với ba mình.
Từ khi Dương Lâm Tranh tái hôn thái độ của anh đối với ông đã như vậy rồi. Mỗi lần đối diện với bộ dạng xấc xược của anh ông đều tức muốn hộc máu.
Thật ra Dương Đạm trước kia rất ngoan, tuy nghịch ngợm nhưng vẫn luôn kính trọng ông.
Giờ thì khác rồi. Anh chỉ quan tâm đến bản thân mình, không để ý đến cảm nhận của người khác, lúc nào cũng nói chuyện khó nghe như vậy.
"Dương Đạm, con còn xem ba là ba của con không? Tiểu Lục đã trở về rồi, sao con còn cố tình gây sự?" Dương Lâm Tranh mắng: "Tuy hai đứa chưa ký tên lên giấy kết hôn, nhưng tiệc cưới đã tổ chức rồi, họ hàng bạn bè đều công nhận. Tiểu Lưu là con gái, con như vậy nó còn mặt mũi nào nhìn người ta nữa?"
Dương Đạm mặc kệ ông, chuyển ánh mắt sang Trần Lục Nghệ: "Cô thật sự cho mình là vợ tôi, đã vậy còn đi tìm ba tôi mách lẻo."
Trần Lục Nghệ lúng túng dưới cái nhìn chằm chằm của anh. Cô không còn can đảm nhìn thẳng vào mắt anh nữa.
"Giám đốc Dương, nếu không còn việc gì khác thì ông trở về với cô vợ trẻ và đứa con gái cưng của ông đi. Chùa của tôi nhỏ quá, không chứa nổi một vị phật lớn như ông."
Dương Đạm cười khẩy, sau đó mở cửa làm động tác "mời."
……
Bạch Tịnh hối hả trở về nhà. Cô đang đứng trước cửa loay hoay với chìa khóa thì cánh cửa đột nhiên mở ra.
Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Dương Đạm, sau đó xấu hổ rụt tay về.
Tình huống này có vẻ hơi khó xử.
Nhưng đối với Dương Đạm thì chẳng là gì cả. Anh kéo Bạch Tịnh vào lòng, bình thản vòng tay qua eo cô, không hề tránh né ánh mắt của Dương Lâm Tranh và Trần Lục Nghệ.
Nhìn vẻ dửng dưng của anh, Trần Lục Nghệ nước mắt lưng tròng, suýt chút nữa thì bật khóc.
Dương Lâm Tranh tức điên lên.
Ông đã nghe nhiều về những chiến công hiển hách của cậu quý tử của mình, nhưng đây là lần đầu tiên ông tận mắt chứng kiến. Ông nhìn Bạch Tịnh từ trên xuống dưới, rồi quay lại hỏi Dương Đạm: "Cô ta là ai?"
"Còn có thể là ai nữa? Đương nhiên là bạn gái tôi." Anh cố ý chọc tức ông.
Thấy Dương Lâm Tranh sắp nổ tung, Trần Lục Nghệ vội vàng tiến tới nắm lấy cánh tay ông, cố gắng khuyên can: "Ba đừng giận nữa, chúng ta về trước đi..."
Dương Lâm Tranh không muốn la lối trước mặt Trần Lục Nghệ. Dù Trần Lục Nghệ có thân thiết đến đâu thì vẫn là người ngoài, còn Dương Đạm cho dù quá quắt đến đâu thì vẫn là con trai ông.
Trước mặt người ngoài, ông vẫn phải giữ thể diện cho con.
"Đạm, đừng tưởng ba không dám khóa hết thẻ tín dụng của con. Con bỏ mặc một cô gái tốt như Tiểu Lưu, đã vậy còn ở bên ngoài lăng nhăng. Nếu con còn như vậy nữa thì đừng coi ta là ba!"
"Tùy ông." Dương Đạm vẫn tỉnh như không.
……
Từ đầu cho đến cuối, đầu óc Bạch Tịnh trống rỗng. Sau khi Dương Lâm Tranh và Trần Lục Nghệ bỏ đi cô mới ý thức được chuyện gì đã xảy ra.
Hình như cô về không đúng lúc.
"Anh không định giải thích với họ sao?" Cô thận trọng hỏi: "Có lẽ họ hiểu lầm quan hệ của chúng ta... ưm..."
Cô còn chưa nói xong thì anh đã kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cô.
Anh ôm chặt đến mức cô thấy ngạt thở. Cô vô thức ngọ nguậy muốn thoát khỏi anh, nhưng anh càng siết chặt hơn.
"Đừng nhúc nhích, tôi muốn ôm."
Cô bị giọng điệu và lời nói kỳ lạ của anh dọa cho sợ, đành phải đứng im.
Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy anh giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi, níu kéo cọng rơm cuối cùng không chịu buông.
Không hiểu sao tim cô lại nhói đau. Đã lâu lắm rồi cô không có cảm giác này.
Cô hiểu rất rõ nỗi tuyệt vọng của anh.
Anh ôm cô rất lâu. Sau khi buông cô ra, anh nhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường.
Anh đi vòng qua cô, ngồi xuống ghế sofa: "Bạn trai em sáng nay gọi tới, tôi đã thay em trả lời điện thoại." Anh mỉm cười: "Hắn ta có nói với em không?"
Cô nhẹ gật đầu: "Cảm ơn anh đã không nói cho anh ấy biết."
Anh nhếch môi: "Đừng nói những lời khách sáo này với tôi. Tôi không muốn nghe."
"Ồ, vậy tôi đi nấu cơm đây. Anh vẫn chưa ăn gì phải không?”
"Không cần nấu, chúng ta ra ngoài ăn."
Anh ngoắc tay với cô rồi đứng dậy. Hôm nay tâm trạng anh không tốt. Anh đã ở nhà cả ngày rồi, tối nay muốn ra ngoài dạo một chút.
Bạch Tịnh thấy thái độ của anh thật khó hiểu. Tính khí của anh quả thật thất thường. Tối qua anh tát cô, tối nay lại tử tế với cô như vậy.
Cô không biết phải cư xử với anh như thế nào nữa.
……
Dương Đạm thay bộ đồ thể thao rồi đưa Bạch Tịnh ra ngoài.
Cô ngồi ghế phụ, trong lòng bồn chồn không yên, tay chân không biết để ở đâu.
Đây là lần thứ hai cô ra ngoài với anh, nhưng lại thấy căng thẳng hơn lần đầu.
"Em muốn ăn gì?" Anh đột nhiên quay lại hỏi.
Cô hơi cảm động: "Ăn gì cũng được. Tôi không đói lắm đâu, chỉ ăn một chút thôi."
Anh đương nhiên không vừa ý với câu trả lời này. Nhưng tối nay anh không còn tâm trí đâu mà nói nhiều nữa.
Anh rất mệt.
Cuộc cãi vã với Dương Lâm Tranh khiến anh thấy mệt mỏi.
Anh lái xe đến một quán lẩu. Có người nói với anh rằng các cô gái trẻ rất thích ăn lẩu.
Bạch Tịnh không ngờ anh lại đưa cô đến nơi này. Quen anh hơn một tháng, cô biết rõ anh là người ưa sạch sẽ. Lẩu là một món ăn hay bốc mùi. Với cái chứng sợ bẩn của anh, làm sao mà anh chịu cho được.
"Anh thật muốn ăn lẩu sao?" Không dám chắc, cô nhỏ giọng nhắc nhở: "Mùi lẩu rất bám người. Anh không sợ..."
"Biết rồi, biết rồi. Đâu phải tôi chưa từng ăn." Anh nóng nảy ngắt lời cô, sau đó cầm thực đơn lên và bắt đầu gọi món.
Anh biết cô thích ăn rau cho nên gọi rất nhiều món rau.
Nghĩ đến tính khí của anh, Bạch Tịnh rất cẩn thận khi ăn. Cô sợ chọc anh giận lần nữa.
Anh rất ít khi ăn lẩu, nhưng lần này anh thấy hương vị khá ngon. Quan trọng nhất là Bạch Tịnh ăn rất vui vẻ. Anh chưa bao giờ thấy cô ăn nhiều vậy.
Bữa ăn tối kết thúc trong bầu không khí bình yên.
Sau khi ra khỏi quán lẩu, Dương Đạm phát bực vì mùi nước lẩu nồng nặc: "Chết tiệt, sao lại nặng mùi như vậy? Người ta có tưởng mình là đầu bếp không đây?" Anh đưa tay áo lên ngửi, không nhịn được chửi thề vài câu.
Bạch Tịnh liếc anh, muốn cười nhưng lại không dám cười.
Ăn xong bữa tối, cả hai đều cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
……
Sau khi về nhà, Dương Đạm thay giày rồi đi thẳng lên phòng tắm.
Để rửa sạch mùi lẩu, anh dùng sữa tắm chà người ba lần, xả nước nhiều lần. Sau khi xác định trên người không còn mùi nữa anh mới tắt vòi sen.
Quá trình này mất hơn 40 phút.
Tắm xong anh mới phát hiện mình không mang theo quần áo để thay. Anh lấy khăn lau người, sau đó lớn tiếng gọi Bạch Tịnh.
"Có chuyện gì vậy?" Cô vội vã chạy đến cửa phòng tắm.
Anh hét to: "Tôi không mang theo quần lót. Em đi lấy cho tôi."
Mặt cô đột nhiên đỏ bừng.
Cô nghiến răng trả lời, sau đó nhanh chóng chạy vào phòng ngủ lấy một bộ đồ lót sạch cho anh. Dừng ở ngoài cửa phòng tắm, cô điều chỉnh lại hơi thở.
"Đồ ở đây, anh mở cửa đi."
"Cửa không khóa, em vào đi."
"..."
Cô mở cửa phòng tắm bước vào. Nhìn thấy Dương Đạm trần truồng đứng trước mặt, cô xấu hổ quay đi và đưa chiếc quần lót cho anh.
Anh cầm lấy quần, sau đó mỉm cười vỗ nhẹ mặt cô, giở giọng lưu manh: "Xấu hổ làm gì? Đâu phải em chưa từng thấy qua."
Anh không nói thì không sao, nhưng một khi nói ra mặt cô lại càng đỏ hơn.
Cô rất nhạy cảm và không có nhiều kinh nghiệm trong chuyện này. Cho dù đã từng thấy cô vẫn không làm quen được.
Cô cúi đầu, ngượng ngùng cắn môi: "Anh thay quần áo đi, tôi ra ngoài trước."
"Tôi đột nhiên thấy lười, không muốn tự mặc quần áo nữa."
Thấy cô sắp ra ngoài, anh nhanh chóng nắm lấy cổ tay cô, kéo cô đến trước mặt mình.
Anh cười tà, đặt tay cô xuống dưới đó: "Em chọn đi. Mặc quần cho tôi, hay dùng tay thỏa mãn tôi?"
Cô không cần suy nghĩ liền đưa ra quyết định.
Chật vật mặc đồ lót và áo choàng tắm cho anh xong, cô gần như kiệt sức, mồ hôi nhễ nhại.
"Đi tắm đi. Sau đó ra ngoài phòng khách gặp tôi. Nhanh lên."
Anh đẩy cô vào trong, rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Bạch Tịnh ngơ ngác nhìn theo bóng lưng anh.
Dương Đạm hôm nay bị gì vậy? Thường ngày anh đâu có dễ dãi như vậy.
……
Chiếc đàn dương cầm anh mua hôm qua vẫn còn trong phòng khách. Dương Đạm đứng bên cây đàn, trong đầu đầy ắp hình ảnh tồi tệ của đêm qua.
Khi biết Bạch Tịnh có bạn trai, anh thật sự muốn hủy hoại cô.
Điều anh không thể chấp nhận nhất chính là sự lừa dối và phản bội. Thì ra ngay từ đầu Bạch Tịnh đã xâm phạm ranh giới cuối cùng của anh.
Nhưng anh lại không nỡ hủy hoại cô.
Anh chỉ thấy buồn phiền và bất lực.
Chẳng lẽ đầu óc anh có vấn đề. Đã biết cô có bạn trai rồi mà anh vẫn không muốn để cô đi.
Anh đã vì chuyện này mà suy nghĩ cả ngày hôm nay. Anh thậm chí cho rằng việc Bạch Tịnh có bạn trai cũng không quan trọng, vì trước sau gì tên bạn trai đó cũng sẽ đi đời.
Hắn chết rồi, biết đâu Bạch Tịnh sẽ thích anh.
Không, cho dù hắn có chết cô cũng sẽ không ngừng yêu hắn.
Anh là người có nhiều kinh nghiệm trên giường, không lý do nào lại không chiếm được trái tim của một cô gái ngốc nghếch.
Ý nghĩ này thật hèn hạ, nhưng anh không khống chế được bản thân, muốn đem cô giam cầm cả đời.
……
Mười lăm phút sau Bạch Tịnh đã tắm xong. Cô thay đồ đi xuống phòng khách, ngập ngừng đứng trước mặt Dương Đạm.
Anh ngẩng đầu lên nhìn cô, toàn thân nóng bừng.
Cô mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình, mái tóc ướt dính bết vào mặt. Chỉ cần nhìn thôi là anh muốn đè cô ra làm.
"Anh có chuyện muốn nói phải không?" Bạch Tịnh thấy lạnh xương sống, càng bối rối hơn khi anh nhìn cô đăm đăm.
Dương Đạm thật sự không thích ánh mắt của cô. Cô nhìn anh giống như quái vật vậy.
Anh đưa tay chạm vào má cô, khàn giọng hỏi: "Tối qua có đau không?"
"Không đau." Cô lắc đầu, cười tự giễu: "Là tôi tự chuốc lấy. Tôi không trách anh."
Ừ, ngay từ đầu cô đã sai rồi. Dù sao người bỏ tiền ra cũng là Dương Đạm, ngay từ đầu cô nên nói sự thật cho anh biết.
Cô rất cảm kích cái tát của anh. Cô thật sự mong anh mãi đối xử với cô như vậy. Chỉ có như vậy cô mới khống chế được trái tim mình. Cô không thể phản bội tình yêu của mình, không thể thay lòng đổi dạ khi mạng sống của Lương Triều Dương như cây đèn dầu sắp cạn.
"Thôi bỏ đi. Tôi không cần biết em nghĩ gì. Chỉ cần đừng nhắc đến tên bạn trai khốn khiếp của em là được."
Anh ra lệnh: "Đàn một bản cho tôi nghe. Tôi muốn xem tài nghệ của em như thế nào."
"Ồ..." Cô còn chưa kịp phản ứng thì anh đã ấn cô ngồi xuống ghế.
Ngồi trước đàn dương cầm một lần nữa, cô đột nhiên bật khóc.
Nhìn những phím đàn đen trắng, người đầu tiên cô nghĩ đến là Lương Triều Dương. Trước kia Lương Triều Dương cũng ngồi cùng cô luyện đàn như thế này. Sau khi chơi xong, anh sẽ ôm cô, hôn lên trán cô và khen: Tịnh Tịnh thật giỏi.
Ký ức càng đẹp thì hiện thực càng tàn khốc.
Nước mắt Bạch Tịnh rơi càng nhiều.
Dương Đạm ngỡ mình lại làm cô đau. Anh ngượng ngùng xoa vai cô: "Sao lại khóc nữa rồi? Em tưởng mình là Lâm Đại Ngọc chắc."
Cô gượng cười, lắc đầu với anh: "Tôi không sao."
Một lúc sau, cô hỏi anh: "Anh thích bài gì? Tôi đàn cho anh nghe."
Anh liếc nhìn những ngón tay thon dài của cô, thản nhiên nói: "Tùy em, chọn một bản em thấy hay nhất."
Cô gật nhẹ, điều chỉnh lại tư thế rồi bắt đầu đàn.