Thần Hồn Điên Đảo

Chương 14: Tàn Nhẫn Chà Đạp

Trước Sau

break

Bạch Tịnh bị ép bức quá cho nên mới ra tay đánh Dương Đạm.

Cô không chịu nổi người khác nhắc đến bệnh trạng của Lương Triều Dương trước mặt cô, càng không muốn nghĩ tới ngày Lương Triều Dương sẽ lìa xa cô mãi mãi.

Tuy biết tất cả đều là sự thật, nhưng cô không muốn nghe.

Con người luôn có tâm lý trốn tránh. Khi đối mặt với những điều mình không muốn đối mặt, chỉ một câu nói thôi cũng mang lại hậu quả tồi tệ.

Dương Đạm không ngờ cô lại cả gan đánh anh, hơn nữa còn cào mặt anh. Không cần nói cũng biết sẽ để lại dấu vết. 

Anh lập tức phản ứng, lật cô lại kéo quần xuống rồi đâm thẳng vào trong cô.

Phần bụng của Bạch Tịnh bị phím đàn ấn vào, thân dưới co giật liên hồi. Cô suýt nữa chết đi vì đau.

Anh đang trút giận. Động tác của anh hoàn toàn không có chút kỹ xảo, chỉ là muốn chà đạp cô.

Bên trong Bạch Tịnh khô khốc, anh đâm ra rút vào đã hơn mười phút mà vẫn chưa chảy nước. Người đàn bà chỉ như vậy khi bản thân cực kỳ bài xích. Anh nhận ra điều này nên càng làm mạnh hơn.

Đau muốn ngất đi, cô hoàn toàn không còn sức để kêu lên. Cô mở miệng cắn vào mu bàn tay để đánh lạc hướng sự chú ý của mình.

Sau lưng cô, Dương Đạm vẫn đang vận động, không có dấu hiệu dừng lại.

……

"Đừng tưởng em có thể bỏ đi. Tôi sẽ không để cho em đi đâu."

Trước khi mất đi ý thức, Bạch Tịnh mơ hồ nghe tiếng anh nói.

Cô hay bị bệnh, lại thường xuyên làm việc nặng nhọc, vì vậy tuy còn trẻ nhưng thể chất của cô không được tốt. Cô chịu không nổi sức mạnh của anh, cuối cùng ngất đi.

Vào lúc này Dương Đạm mới lấy lại chút lý trí. Nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, lồng ngực anh nhức nhối không thôi. Anh vội bế cô trở về phòng ngủ.

Bên dưới của cô đang chảy máu, hai bên đùi đầy dấu tay.

"Thật là phiền."

Anh lấy khăn ướt vụng về lau người cô, sau đó đắp chăn cho cô.

Đây là lần đầu tiên trong đời anh chăm sóc người khác. Anh cảm thấy mình thật mất giá. Cô gái này rõ ràng chẳng để anh vào mắt, nhưng anh vẫn không nỡ đối xử tàn nhẫn với cô.

Nhưng lần này anh đã đi quá xa. Làm cho đến khi cô ngất xỉu, anh không khỏi tự trách.

Hoàn toàn không giống như anh của trước kia.

……

Dương Đạm mang chiếc điện thoại cổ lỗ sĩ của Bạch Tịnh vào phòng làm việc, mở tin nhắn của cô ra đọc.

Vòng bạn bè của cô quả thật rất hạn hẹp. Ngoại trừ Lương Triều Dương, hộp thư đến của cô không còn ai khác, ngay cả bạn cùng giới cũng không có.

Không biết vì sao anh lại cảm thấy khó chịu.

Có hơn 200 tin nhắn trong hộp thư đến. Anh phải mất hơn hai tiếng đồng hồ mới xem hết.

Đọc những lời cảm động trong tin nhắn, cơn ghen của Dương Đạm lại bùng lên, giống như một ngọn lửa sắp thiêu cháy anh.

Vào lúc 7:30 tối ngày 13 tháng 7, Lương Triều Dương đã gửi cho Bạch Tịnh một tin nhắn như sau: [Tịnh Tịnh, đừng mua quần áo cho anh nữa. Anh đang nằm viện, không cần mặc đồ mới.]

[Hứa với anh phải chăm sóc cho bản thân mình thật tốt.]

[Anh thật không muốn em trả thêm tiền chữa trị cho anh nữa. Em đã hy sinh tương lai của mình vì anh rồi. Anh không yên lòng nhận những gì em đã trao.] 

[Anh là đàn ông, đáng lẽ phải bảo vệ cho em, cưng chiều em.]

[Em phải nhớ, đừng bao giờ vì anh mà bỏ lỡ bất cứ điều gì nữa. Nếu vậy anh có chết cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình.]

Dương Đạm đọc đi đọc lại tin nhắn này đến năm, sáu lần. Anh phát hiện mắt mình cay cay.

Tình yêu chết tiệt này phải lớn đến cỡ nào mà khiến cho cô sẵn sàng hy sinh vì người đó?

Cả đời Dương Đạm chưa từng ghen tị với ai như vậy. Đừng trách anh độc ác, nhưng anh thật mong Lương Triều Dương chết cho nhanh. Anh không tin Bạch Tịnh sẽ chết theo Lương Triều Dương. Hai người họ có yêu cho đến đâu đi nữa thì cũng có ngày phải chia xa thôi.

Anh thoát khỏi hộp thư đến, nhấp vào mục tin nhắn đã gửi. Trong đó không có nhiều, khoảng chừng 40 tin nhắn, mỗi câu đều rất đơn giản, thậm chí còn không bỏ dấu.

[Được, em biết rồi. Đi ngủ sớm đi, nếu không em giận thật đấy.]

[Hôm nay anh ăn hết trái cây nhé, để tới ngày mai sẽ không còn tươi đâu. Chúc anh ngủ ngon. Nhớ là em yêu anh.]

[Triều Dương, hãy cố lên. Đợi khi nào anh khỏe lại em sẽ chơi đàn dương cầm cho anh nghe.]

Trong tin nhắn giọng điệu của cô có chút nũng nịu, giống y như một đứa trẻ. Dương Đạm chưa từng thấy mặt này của cô. Anh càng nghĩ càng thấy ghen tị với người đàn ông đó.

Anh lấy thuốc lá và bật lửa trong ngăn kéo ra, bắt đầu hút hết điếu này đến điếu khác.

……

Khi Bạch Tịnh thức dậy thì đã là buổi trưa. Đêm qua Dương Đạm đối xử với cô quá thô bạo, khiến cho đồng hồ sinh học của cô bị rối loạn.

Cô giật mình nhìn đồng hồ báo thức trên bàn. Muộn như vậy.

Khi cô ngồi dậy cảm giác đau nhói giữa hai chân khiến cho cô muốn khóc. Cô nhịn đau đứng lên, đi đến tủ thay quần áo.

Cô không quan tâm quần áo có sạch hay không. Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất, đó là nhanh chóng đi gặp Lương Triều Dương.

Thay quần áo xong cô vội vã ra khỏi phòng.

"Này, chạy nhanh như vậy để đi thăm tên bạn trai đang hấp hối của em đấy à?" Dương Đạm đứng cản trước mặt cô, nhìn cô với ánh mắt châm chọc: "Đúng là tình sâu nghĩa nặng. Ừ, mà cũng nên gặp nhau mỗi ngày, bởi vì người bệnh như hắn có thể chết bất cứ lúc nào."

Bạch Tịnh cúi mặt nắm chặt hai tay, thầm nhắc nhở bản thân đừng cãi lại anh.

Dương Đạm một lần nữa trải nghiệm cảm giác đấm vào cục gòn. Anh túm lấy cổ áo cô, kéo cô lại gần, bàn tay đùa bỡn bộ ngực cô: "Không ngờ em lại trơ trẽn đến thế. Đi soi gương thử xem, ngay cả thằng ngốc cũng nhìn ra em vừa bị đàn ông chơi. Đã vậy còn dám mang bộ dạng này đi gặp bạn trai."

"Anh muốn tôi phải làm sao đây?" Cô hoàn toàn suy sụp trước sự uy hiếp của anh, không ngăn được nước mắt đang trào ra: "Chúng tôi không có tiền cho nên mới bị người ta xem thường. Anh Dương, tôi biết anh không muốn tôi đi, nhưng... xin anh đừng nhắc đến anh ấy nữa. Nếu không tôi thật sự không thể nào tiếp tục ở lại đây nữa."

Nhiều người nói Bạch Tịnh là một cô gái có cá tính mạnh mẽ. Ngay cả Lương Triều Dương cũng nói trông cô giống con thỏ, nhưng thực chất là con báo. 

Nếu có ai chạm vào nguyên tắc và giới hạn của cô, Bạch Tịnh sẽ bất chấp tất cả mà phản kháng, thậm chí sẽ hành động rất cực đoan.

"Bạch Tịnh, tôi khuyên em nên sớm bỏ ý định này đi. Em coi tôi là cái gì? Em muốn đến thì đến, đi thì đi sao?"

Nghe cô nói không thể ở lại, Dương Đạm chợt hốt hoảng. Giọng nói anh hơi run. Anh chưa bao giờ sợ mất đến vậy.

Từ trước tới giờ người nói lời chia tay luôn là anh. Chưa có người phụ nữ nào nói muốn xa anh cả. Trong mối quan hệ nam nữ anh là người chủ động. Anh bắt đầu vì cảm giác mới mẻ, và kết thúc một khi đã chán.

Nhưng hiện tại anh không còn ở thế chủ động nữa.

"Tôi xin lỗi." Bạch Tịnh cúi đầu nhận sai.

Anh cười lạnh rồi đẩy cô ra: "Muốn ra ngoài thì cứ đi. Ban ngày em làm gì tôi không cần biết. Ban đêm nhiệm vụ của em là trở về đây hầu hạ tôi ở trên giường."

Cô nén nước mắt gật đầu, rồi vội vã chạy đến bệnh viện.

Dương Đạm nhìn cô đi, sau đó lấy bánh kếp và sữa đậu nành từ trong túi ra ném vào thùng rác.

Rầm! Âm thanh chói tai vang dội trong căn phòng khách trống trải.

Dương Đạm nhìn chằm chằm vào thùng rác vừa bị anh đá sang một bên, không hiểu sao mình lại nổi nóng. Anh cảm thấy mình thật ngốc, sáng sớm chạy ra ngoài mua bữa sáng cho cô làm gì? Cô rõ ràng chẳng quan tâm chút nào. Trong mắt cô chỉ có người bạn trai đang nằm hấp hối ở bệnh viện.

Phải mất hơn mười phút anh mới bình tĩnh lại. Anh bỗng nghe thấy tiếng nhạc chuông lạ tai.

Là điện thoại di động Bạch Tịnh để lại trên bàn cà phê.

Anh cầm máy lên nhìn cái tên trên màn hình. 

Bạn trai của cô gọi tới.

……

Lương Triều Dương đợi Bạch Tịnh trong phòng bệnh hơn ba tiếng đồng hồ. Cô thường đến lúc 8 giờ sáng, nhưng bây giờ đã là 11:30 rồi.

Không thấy bóng cô Lương Triều Dương lo lắng không yên. Anh do dự một lúc rồi quyết định gọi điện cho cô.

Anh rất hiếm khi gọi cô. Hai người chủ yếu liên lạc qua tin nhắn. Anh không muốn làm phiền cô, nhưng chuyện này có chút khác thường. Anh lo cô ở trên đường xảy ra chuyện gì.

Lương Triều Dương không ngờ người bắt điện thoại lại là một người khác.

Nghe giọng đàn ông, đầu óc anh bỗng dưng trống rỗng. 

"Tịnh Tịnh đâu?" Phải mất một lúc sau anh mới lên tiếng. 

"À, tôi lượm được chiếc điện thoại này. Nếu anh biết là của ai thì bảo họ đến lấy lại nhé."

Dương Đạm không hiểu mình điên hay sao mà lại che giấu cho Bạch Tịnh. Lời nói dối này quá là vụng về.

Nói ra thật nực cười, nhưng Lương Triều Dương lại tin. Lúc này anh mới bình tĩnh được đôi chút: "Cảm ơn anh. Phiền anh gửi cho tôi địa chỉ, tôi sẽ chuyển lời cho chủ điện thoại."

……

Bạch Tịnh loanh quanh bên ngoài bệnh viện hồi lâu mới lấy đủ can đảm đi gặp Lương Triều Dương.

Cô vừa bước vào phòng bệnh thì anh đã lập tức ôm cô vào lòng.

Anh ôm thật chặt, như đang giữ lấy báu vật sắp bị mất đi: "Cuối cùng em cũng đến rồi..."

"Ừ, hôm nay em dậy muộn, ở trên đường lại bị kẹt xe." Bạch Tịnh cũng vòng tay ôm anh, nhỏ nhẹ giải thích: "Không sao đâu. Đừng lo, em vẫn ổn mà."

Lương Triều Dương hỏi: "Điện thoại di động của em đâu?"

Cô lục túi tìm mãi vẫn không ra, trong lòng có chút bực bội: "Sao lại không có? Rõ ràng tối qua vẫn còn đó..."

Anh mỉm cười, vỗ đầu cô: "Vừa rồi anh gọi điện cho em, có một người lạ bắt máy."

"Trời, sao lại như vậy..." Tim Bạch Tịnh co thắt lại. Cô mới nhớ ra rằng sáng nay mình vội ra ngoài nên đã để quên điện thoại ở nhà Dương Đạm. 

Nếu Dương Đạm trả lời điện thoại thì xong rồi.

"Người đó nói lượm được điện thoại của em. Anh ta có gửi địa chỉ cho anh, chiều nay em về sớm lấy lại điện thoại đi." Lương Triều Dương cúi đầu hôn lên trán cô: "Nhớ lần sau phải cẩn thận hơn, đừng lơ là như vậy nữa. Phải chăm sóc bản thân cho thật tốt, biết không?"

Cô thở phào nhẹ nhõm, gật đầu với anh: "Được, em biết rồi."

…..

Dương Đạm tâm trạng không tốt, cả ngày không ra ngoài.

Trời gần tối ba anh đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà, còn dẫn theo Trần Lục Nghệ.

Hôm nay Dương Lâm Tranh đến để xử lý một chuyện cho Trần Lục Nghệ. Cô nói với ông rằng Dương Đạm đã bỏ mặc cô hơn một tháng nay.  

Trong mắt Dương Lâm Tranh, đã tổ chức tiệc cưới rồi thì hai đứa tất nhiên là vợ chồng. Có ai lại đối xử với vợ mình như vậy?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương