Thần Hồn Điên Đảo

Chương 13: Phải Chăng Đã Yêu

Trước Sau

break

Hành động của Dương Đạm khiến bác sĩ Tần giật mình. Không ngờ anh lại nóng nảy đạp đổ đồ, còn cư xử thô bạo với ông, thật sự quá đáng sợ.

"Ông có nghe tôi nói không? Nói lại lần nữa!"

Bác sĩ Tần nuốt nước bọt: "Bệnh nhân đó là bạn trai của Bạch Tịnh. Cậu ta bị ung thư phổi, đã nằm viện ở bệnh viện chúng tôi một thời gian dài."

"Haha, được. Hay lắm!"

Dương Đạm buông bác sĩ Tần ra rồi đột nhiên phá lên cười, trông giống như quỷ dữ.

Sống hơn nửa đời người, bác sĩ Tần chưa bao giờ thấy một chàng trai nào có tính khí tệ như vậy.

Ông thật sự rất kinh hãi.

Tưởng Ngạn Tấn đã đoán trước Dương Đạm biết được chuyện này sẽ nổi giận, nhưng lại không ngờ anh giận đến mất hết lý trí. Dương Đạm rất coi trọng mặt mũi của mình, nếu chỉ là vấn đề thể diện thì anh cần gì phản ứng như vậy. Vẻ mặt của anh giống như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.

Chẳng lẽ anh đã thật sự yêu?

Dương Đạm quả thật đáng sợ, hai mắt đỏ ngầu, trán nổi gân xanh, vẻ mặt như sắp giết người.

Để cho an toàn, Tưởng Ngạn Tấn bảo bác sĩ Tần về trước.

Anh ta vỗ vai Dương Đạm: "Được rồi, đừng buồn nữa. Tình cảm không thể miễn cưỡng được."

"Ai mà buồn?" Dương Đạm lắc đầu không chịu thừa nhận: "Chỉ là một con điếm thôi, tại sao tôi phải buồn?"

Tưởng Ngạn Tấn mím môi không nói gì. Dương Đạm quá kiêu ngạo, bởi vậy anh ta không nên vạch trần chuyện này. Suy cho cùng họ là bạn bè lâu năm, anh ta biết điều gì nên nói và điều gì không nên nói.

……

Hôm nay Bạch Tịnh đến bệnh viện. Mí mắt bên phải của cô cứ giật giật, không hiểu sao trong lòng lại có một dự cảm không lành. Cô cảm thấy hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì đó.

Lương Triều Dương vẫn phải tiếp tục hóa trị. Chứng kiến cơn đau quằn quại của anh, Bạch Tịnh trốn ra ngoài khóc nức nở.

Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao nhiều bệnh nhân ung thư lại chọn giải pháp an tử...

Hóa trị thật sự rất gian khổ.

Lương Triều Dương đau, lòng cô cũng đau. Cô thậm chí không dám nhìn anh vào lúc này. Nếu cứ kéo dài như vậy, cô sợ mình sẽ không nỡ để cho anh tiếp tục hóa trị.

Nhưng nếu dừng hóa trị, các cơ quan của anh sẽ suy yếu nhanh hơn.

Cô đứng bên ngoài khóc rất lâu, sau đó mới trở về phòng bệnh. Khi cô vào phòng, Lương Triều Dương đã mệt đến mức ngủ thiếp đi. Cô đi đến bên giường, nhìn sắc mặt tái nhợt của anh, bỗng dưng cảm thấy sợ hãi.

Cô ngồi xổm xuống run rẩy đưa tay lên gần mũi anh. Cảm nhận được hơi thở yếu ớt của anh, lòng cô mới thấy nhẹ nhõm.

Sau bữa trưa, cô đưa Lương Triều Dương xuống dưới lầu tắm nắng.

Hôm nay là một ngày trời đẹp. Bác sĩ nói tắm nắng có thể giúp cho tinh thần thoải mái. Bệnh nhân được thoải mái, việc điều trị sẽ có hiệu quả hơn.

Bạch Tịnh và Lương Triều Dương ngồi trên ghế dài. Nhìn sắc mặt xanh xao của anh, cảm giác sợ hãi của cô càng lúc càng mãnh liệt.

Cô tựa vào anh, vòng tay qua eo anh, cứ như vậy ôm chặt lấy anh mà không nói một lời.

Ánh nắng buổi chiều ấm áp phủ lên hai người, qua một lúc lâu gương mặt cô cũng lấm tấm mồ hôi.

"Tịnh Tịnh, chúng ta nói chuyện nghiêm túc nhé. Em đừng giận nữa có được không?"

Lương Triều Dương mở mắt, cúi xuống hôn lên trán cô.

Nghe anh nói vậy tim của cô đập mạnh hơn. Cô không ngốc, cô có thể đoán được anh muốn nói gì. Lần này cô không trốn tránh, cũng không tức giận như mọi khi. Im lặng một lúc, cô gật đầu: "Được, em không giận."

"Tịnh Tịnh, anh không còn nhiều thời gian nữa." Anh ôm cô, giọng nói mệt mỏi: "Anh đi rồi, em phải nhanh chóng quên anh đi. Tìm một người đối xử tốt với em, như vậy anh mới yên tâm, hiểu không?"

Lương Triều Dương nói vậy không phải là để thử thách cô hay khiến cô áy náy. Anh rất chân thành.

Gần đây anh cảm thấy sức khỏe của mình sa sút rõ rệt, giống như đang đứng trên bờ vực cái chết. Bạch Tịnh là nỗi lưu luyến duy nhất của anh trên cõi đời này. Anh không muốn quãng đời còn lại của cô phải sống dưới cái bóng của anh.

"Nếu dễ dàng quên như vậy thì sao có thể gọi là yêu?"

Bạch Tịnh không nói nhiều, chỉ hỏi một câu khiến cho anh im lặng.

Hai người ôm lấy nhau, không ai nói gì nữa.

……

Sáng nay trước khi ra ngoài Dương Đạm đã dặn Bạch Tịnh phải về sớm, vì vậy cô chú ý về nhà vào sáu giờ chiều.

Vừa bước vào cửa cô đã nhìn thấy chiếc đàn dương cầm trong phòng khách.

Cô nhịn không được đến gần, đưa tay chạm nhẹ vào phím đàn. Đã ba năm rồi cô không đàn dương cầm. Bây giờ nhìn lại, cô chợt muốn khóc.

Cảm giác như gặp lại người bạn cũ sau nhiều năm xa cách. Ngàn lời nói cũng không sánh bằng một cái ôm.

……

Sau khi rời khỏi chỗ của Tưởng Ngạn Tấn, Dương Đạm nhận một cú điện thoại của Dương Lâm Tranh, bảo anh đến nhà ông nói chuyện.

Tâm trạng anh vốn đã tệ, sau khi đến đó anh liền cãi nhau kịch liệt với Dương Lâm Tranh, giận dữ ném đồ đạc rồi bỏ về nhà.

Bước vào phòng khách, thấy Bạch Tịnh đang ngẩn ngơ đứng bên đàn dương cầm, cơn giận của anh lại bùng nổ. Anh quên cả thay giày, lao tới nắm lấy cổ tay cô.

Bạch Tịnh mải ngắm cây đàn cho nên không hề nghe tiếng anh vào nhà. Đột nhiên có ai đó siết cổ tay cô, làm cô giật mình kêu lên: "Á…"

"Ai cho em chạm vào? Em xứng sao?" Anh hung hăng trừng mắt nhìn cô: "Bạch Tịnh, em tưởng mình là ai? Chỉ là một con chó tôi bỏ tiền ra nuôi thôi. Em thật sự cho rằng tôi quan tâm em, coi em như báu vật sao?"

Anh đột nhiên buông lời tàn nhẫn, khiến cho cô kinh hãi. Cô không biết sao anh lại đột nhiên trở thành như vậy, vừa vào cửa đã như vậy rồi. Cô không hề trêu chọc anh.

"Anh làm sao vậy?" Cô nhìn anh với vẻ mặt khó hiểu.

Vẻ ngây thơ của cô chỉ làm tăng thêm cơn giận của anh.

Haha, cô đang giả nai trước mặt anh, muốn tiếp tục lừa dối anh có phải không? Cả đời này anh chưa từng bị một người phụ nữ nào lợi dụng như vậy.

Anh đè ngửa cô lên đàn dương cầm, áp chặt đến mức cô không thể nhúc nhích. Cơ thể cô căng cứng, hơi thở khó khăn, tim đập nhanh, đôi chân không tự chủ mà run lên.

Dương Đạm bây giờ giống như muốn giết người.

Anh đột nhiên áp sát mặt mình vào mặt cô, khiến cho cô sợ đến mức suýt khóc. Cô đưa tay giữ lấy vai anh, yếu ớt cầu xin: "Đừng, đừng làm vậy... Tôi xin anh."

"Một con chó thì có tư cách gì cầu xin chủ của nó? Tại sao tôi phải nghe lời một người đàn bà lẳng lơ như em?" Anh véo mạnh cằm cô: "Em nghĩ tôi là người dễ chọc vào sao? Ban ngày ở bệnh viện quấn quýt bên bạn trai, ban đêm về đây bị tôi làm cho sướng đến thét lên. Bận rộn như vậy, em không biết mệt à?"

Cô sững sờ giây lát rồi càng run dữ dội hơn.

Anh nói như vậy… anh đã biết hết rồi sao?

"Sao không nói gì đi? Em thấy áy náy à? Không còn gì để nói đúng không?"

Không thấy cô trả lời, động tác của anh càng lúc càng mạnh bạo, lời nói cũng càng lúc càng khó nghe: "Em thật sự vĩ đại! Tôi chỉ nghe người ta bán thân chôn cha chứ chưa từng nghe có ai bán thân chữa bệnh cho bạn trai. Em đúng là cô bạn gái tuyệt vời nhất đất nước này, chúng ta có nên trao giải thưởng ‘Cảm động Trung Quốc’ cho em không? Nếu bạn trai em biết tiền chữa bệnh của hắn là do em bán thân…"

"Đừng nói nữa..." Cô đưa tay bịt miệng anh.

Mỗi lời anh nói ra đều là sự thật mà cô không muốn đối mặt. Cô cảm thấy quá nhục nhã.

Đôi mắt cô đỏ hoe, nhìn anh với vẻ cầu xin: "Anh đừng nói nữa, tôi không phải loại người như vậy."

Anh nắm lấy tay cô ấn mạnh lên phím đàn. Cây đàn phát ra tiếng trầm thấp, nghe rất nặng nề.

Ngay sau đó một cái tát giáng xuống mặt Bạch Tịnh.

Cái tát này mạnh tay và tàn nhẫn hơn lần trước rất nhiều. Mắt Bạch Tịnh nổi đom đóm, răng cô cứa vào bên trong miệng.

Cô nếm được mùi máu.

"Em đừng tưởng chịu một cái tát là có thể giải quyết được vấn đề. Bạch Tịnh, chuyện này vẫn chưa xong đâu."

Lần này anh thật sự làm tổn thương cô. Người anh cao lớn, lại ra tay nặng như vậy, một cô gái ốm yếu như cô làm sao chịu nổi.

Mặt cô sưng lên rồi.

Cô từng cho rằng cái tát hôm đó quá mạnh. Mãi cho đến hôm nay cô mới biết lần trước anh đã nương tay lắm rồi. Ít ra lúc đó mặt cô không bị sưng như thế này.

"Xin lỗi, chuyện này tôi không nên giấu anh. Nếu đánh tôi có thể khiến anh thấy dễ chịu hơn thì anh cứ đánh đi." Cô im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ nói được câu này.

Dương Đạm cảm thấy như mình vừa đấm vào một cục gòn. Cô thậm chí không thèm biện hộ, điều này chẳng khác gì thừa nhận.

Hay, hay lắm! Haha… cô xem anh là trò hề à?

Anh tức giận xé toạc quần áo của cô, cúi đầu cắn mạnh vào vai cô.

"A… đau quá. Đừng… làm ơn…”

Cô chống tay lên phím đàn. Tiếng đàn lại vang lên, nghe như tiếng rên rỉ.

"Em đã làm chuyện đó với hắn rồi phải không?" Anh nhìn cô với đôi mắt đỏ ngầu.

Cô lắc đầu: "Không, anh ấy không phải loại người như vậy."

Lương Triều Dương muốn chờ sau khi họ kết hôn. Anh nói sẽ không động đến cô cho đến khi anh chắc chắn mình có thể mang lại hạnh phúc cho cô. Anh là người đàn ông tốt nhất trên đời.

Dương Đạm cười lạnh, bàn tay tùy ý sờ soạng cơ thể cô, cuối cùng dừng lại ở mông, véo mạnh một cái.

"Ồ, xem ra em rất tôn thờ hắn. Nghe em nói vậy tôi cũng thấy cảm động."

Cô cắn môi không nói gì, kẻo lại lỡ lời chọc giận anh.

Dương Đạm là loại người khi tức giận rồi thì chuyện gì cũng dám làm. Khi tranh cãi anh ghét nhất là đối phương không có phản ứng.

"Đáng tiếc thật. Trong trắng của em cuối cùng cũng bị tôi lấy mất. Tôi ở trên giường đã bắn vào trong em không biết bao nhiêu lần rồi. Tên bạn trai vô dụng đó cả đời cũng chẳng có phước được hưởng."

Anh cười mỉa mai, nhéo cằm cô: "Nghe nói hắn ta bị ung thư phổi đúng không? Một khi ung thư đã di căn, hắn còn sống được bao lâu? Chậc chậc, bệnh không chữa được mà em vẫn bán mình vì hắn… Đúng là ngốc."

"Làm ơn đừng nói anh ấy như vậy..." Cô không chấp nhận bất kỳ ai trù ẻo Lương Triều Dương.

"Ồ, chỉ một câu nói thôi mà em cũng thấy khó chịu à? Tình cảm hai người tốt thật đấy."

Bản thân Dương Đạm cũng không phát hiện giọng điệu của mình dần trở nên cay độc. Anh cắn mạnh vào môi cô.

"Đau..." Bạch Tịnh nhíu mày.

Anh buông cô ra, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô, nụ cười càng lúc càng tàn nhẫn: "Tiếc quá! Hôm nay tôi có hỏi bác sĩ, thì ra bạn trai của em chỉ còn sống được vài tháng nữa thôi. Hai người đúng là một cặp trời sinh trắc trở. Biết đâu chừng hắn sẽ chết khi em đang ở trên giường tôi…"

Dương Đạm vừa dứt lời Bạch Tịnh liền giơ tay tát thẳng vào mặt anh. Móng tay cô cào xước má anh, để lại một vệt máu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương