Thần Hồn Điên Đảo

Chương 12: Cho Cô Gặp Một Người

Trước Sau

break

Lương Triều Dương rất buồn. 

Cho đến cuối đời anh vẫn không thể bảo vệ được người con gái anh yêu. Bây giờ anh lại làm cho cô phải khóc.

Bạch Tịnh nhận ra mình quá đáng. Cô hít một hơi thật sâu, ôm lấy Lương Triều Dương: "Xin lỗi anh, lúc nãy em quá kích động. Em không nên đối xử với anh như vậy."

Anh lắc đầu, ôm chặt cô mà không nói một lời.

……

Bạch Tịnh ở lại bệnh viện cho đến tận 9 giờ tối.

Sở dĩ cô có gan làm vậy là vì đêm qua Dương Đạm không về nhà. Cô ỷ y cho rằng qua vài ngày nữa anh mới về. 

Bước vào căn phòng khách tối om, cô vừa bật đèn lên thì phát hiện Dương Đạm nằm dài trên sofa

Anh đang ngủ thì phải...

Dương Đạm ngồi đây đợi cô từ 5 giờ chiều. Anh không nhớ mình ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Ban đầu anh định gọi điện giục cô về, nhưng lại đổi ý khi nghĩ rằng cô đang ở bệnh viện với người thân.

Hơn 20 năm cuộc đời, anh chưa bao giờ vì ai mà chờ đợi lâu như thế. Bạch Tịnh là người đầu tiên và cũng là người duy nhất.

Ánh đèn chói mắt làm anh tỉnh giấc. Anh đứng dậy dụi mắt. Thấy cô đang đứng lóng ngóng, anh cười tà: "Sao? Không muốn gặp tôi à? Làm gì mà đứng xa vậy?" Anh ngoắc ngón tay: "Lại đây, cho tôi ôm một cái."

Bạch Tịnh thấy hôm nay anh có chút kỳ lạ. Nếu cô nhớ không lầm thì hai người họ còn đang chiến tranh lạnh, nhất là Dương Đạm. Với tính cách của anh, không có lý do gì anh lại tươi cười với cô như vậy.

Cô có chút hoang mang, nhưng vẫn đi đến trước mặt anh, lập tức bị anh kéo vào lòng.

Anh cầm lấy tay cô, bỗng dưng phát hiện cô có bàn tay rất đẹp. Những ngón tay thon và dài, rất hợp đánh đàn dương cầm. 

Ngắm cô một lúc, anh hỏi: "Em có muốn học đàn dương cầm không? Tôi tìm giáo viên dạy cho em."

Nhắc đến hai chữ  "dương cầm" cô sững người một lúc, sau đó nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nói nhỏ: "Tôi biết đàn... đã học hơn mười năm rồi."

Phải, cô học đàn đã lâu, nhưng lại chưa bao giờ có đàn dương cầm của riêng mình.

Cô và Lương Triều Dương vốn là láng giềng. Mẹ của Lương Triều Dương là giáo viên âm nhạc. Hồi nhỏ cô thường đến nhà anh chơi. Anh thường khích lệ cô, nói cô là nghệ sĩ dương cầm tài năng nhất trên đời này. Lúc đó lòng cô ngọt như mật, bởi vì không có gì hạnh phúc hơn được người mình yêu khen ngợi.

“Sao bây giờ lại không đàn nữa?” Dương Đạm hơi tò mò, cô hẳn là có khiếu về âm nhạc.

Trần Lục Nghệ cũng từng chơi đàn dương cầm, chỉ là bàn tay cô ta không đẹp bằng tay Bạch Tịnh.

Bạch Tịnh cười tự giễu: "Dương cầm là để dành cho người giàu."

Dương Đạm hừ một tiếng, chê cười quan niệm của cô: "Em học ba cái lý thuyết vớ vẩn đó từ đâu vậy? Tôi muốn em đàn thì em phải đàn cho tôi nghe, đừng có lẩn tránh nữa."

Cô ngoan ngoãn gật đầu, xem đó chỉ là lời nói suông mà thôi.

Thái độ của anh hôm nay có chút bất thường, khiến cô không được thoải mái.

"Tôi đói rồi, chúng ta ăn tối đi." Anh không quên tận dụng cơ hội vỗ vào mông cô: "Hôm nay ăn cháo, cho thêm hạt kê vào."

"Được, tôi biết rồi."

Được thoát khỏi vòng tay anh, cô nhanh chóng xuống bếp.

Tối nay cô chỉ nấu cho một mình Dương Đạm, bởi vì cô vừa ăn cơm ở bệnh viện với Lương Triều Dương.

…..

Dương Đạm đang ngồi trên sofa chơi điện thoại di động thì Trần Lục Nghệ gọi đến.

Đã hơn một tháng không liên lạc, bây giờ nhìn thấy tên cô anh lại nổi nóng. Anh bắt điện thoại, mất kiên nhẫn hỏi: "Có chuyện gì? Nửa đêm nhớ đến tôi à?"

"Em đang ở trước cửa nhà anh, mở cửa cho em vào đi."

Ở đầu dây bên kia, giọng nói của Trần Lục Nghệ có chút hụt hơi, giống như đang khuân vật gì đó rất nặng.

"Ừ, nghe rồi." Anh trả lời cộc lốc rồi cúp điện thoại, đứng dậy đi mở cửa cho Trần Lục Nghệ. Cô mang theo hai túi xách lớn, mồ hôi nhễ nhại.

Hôm nay cô mặc áo khoác dài màu trắng, mang giày cao gót. Túi xách trên tay cô hoàn toàn không phù hợp với trang phục.

Dương Đạm lấy túi xách từ trên tay cô ném sang một bên. Nhìn vẻ ngập ngừng của cô, anh không khỏi buông lời mỉa mai: "Chậc, người chưa từng động đến ngón tay như cô biết đi chợ từ khi nào vậy?"

Trần Lục Nghệ đưa tay lau mồ hôi trên trán, cười dịu dàng với anh: "Nhà anh có dép cho phụ nữ không?"

Anh chỉ vào tủ giày: "Ở trong đó, cô tự lấy đi."

Trần Lục Nghệ mở cửa tủ. Nhìn thấy đôi giày vải và dép lê, mặt cô biến sắc. Trực giác của phụ nữ mách bảo với cô rằng Dương Đạm đang chung sống với một người đàn bà.

Cô thay dép, sau đó cởi áo khoác treo lên giá áo. Lúc này Dương Đạm mới để ý cô đang mặc chiếc áo len màu đỏ, màu sắc và kiểu tương tự như áo anh mua cho Bạch Tịnh.

"Ừ, da cô trắng hơn trước nhỉ." Anh liếc cổ áo hở của cô, giọng điệu cợt nhả.

Trần Lục Nghệ không muốn tiếp tục chủ đề này, cô nhặt hai cái túi lên: "Để em mang đồ xuống bếp đã. Để ở đây hơi vướng víu."

Anh chẳng những không từ chối mà còn bước tới giật lấy túi xách: "Đi thôi, tôi giới thiệu một người cho cô biết."

Nghe anh nói vậy, trong lòng Trần Lục Nghệ có dự cảm không lành.

……

Trần Lục Nghệ và Dương Đạm xuống bếp, đúng lúc Bạch Tịnh bước ra định gọi Dương Đạm xuống ăn.

Ba người họ vô tình chạm mặt nhau.

Trần Lục Nghệ sững sờ trong giây lát, sau đó lấy lại bình tĩnh.

Nhưng Bạch Tịnh lại không thể bình tĩnh được.

Thật ra cô đã sớm biết, với tính cách của Dương Đạm, anh không thể nào chỉ có một mình cô.  Người như anh hẳn phải có rất nhiều bạn gái, chỉ là cô không ngờ anh thoáng đến mức để cho hai bên gặp mặt.

Tại sao anh lại hành động quá đáng như vậy?

Đầu óc Bạch Tịnh bây giờ trống rỗng, trong lòng buồn khó tả.

Bản thân cô cũng không biết tại sao mình lại như vậy. Dương Đạm rõ ràng không phải là người cô yêu.

"Dương Đạm, cô ta là ai?" Trần Lục Nghệ quay sang hỏi anh, giọng nói cô rất bình tĩnh, không hề có chút giận dữ nào.

Bao nhiêu năm qua, tính cách này của Trần Lục Nghệ vẫn không thay đổi. Bất kể trong tình huống nào cô cũng giữ được sự bình thản, khiến cho anh chán ghét. 

"Cô không thấy sao?" Anh bước tới bên Bạch Tịnh, vòng tay qua vai cô, tươi cười nói: "Là gái tôi mang về nhà đấy. Ngây thơ trong sáng hơn cô nhiều, đúng không?"

Mặt Bạch Tịnh đột nhiên đỏ bừng. Cách giới thiệu của anh khiến cô vô cùng nhục nhã. Cô chỉ muốn đào một cái hố để chui vào.

"Dương Đạm… khi nào anh chơi chán rồi thì hãy tìm em." Trần Lục Nghệ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh: "Em sẽ luôn chờ đợi anh. Sẽ cho anh tự do và thời gian."

"Trần Lục Nghệ, cô thật sự nghĩ mình là vợ tôi sao?" Anh nổi giận, nhịn không được quát to.

"Nhưng chúng ta đã..."

Anh cười lạnh lùng: "Đã cái gì? Trên đời này có người vợ nào lại bỏ đi sau tiệc cưới? Cô đã làm gì thì tự cô biết."

Trần Lục Nghệ bị mắng đến không nói nên lời. Cô lặng thinh hồi lâu rồi nói: "Hôm khác em đến thăm anh." Sau đó cô quay lưng chạy trối chết.

……

Bạch Tịnh như hóa đá nhìn theo bóng lưng Trần Lục Nghệ. Cô đột nhiên thấy được kết cục của mình.

Yêu Dương Đạm sẽ không có kết quả tốt. 

"Cháo đã nấu xong rồi, anh ăn đi." Bạch Tịnh vỗ nhẹ vào cánh tay Dương Đạm.

Anh cười, nhéo mũi cô: "Được, chúng ta cùng ăn."

Vẻ nuông chiều của anh khiến cô sợ hãi. Cô thà anh cộc cằn với mình như trước kia còn hơn là dịu dàng như thế này.

Sự dịu dàng đó như một con dao sắc bén, nhẹ nhàng cứa từng chút từng chút một… cho đến khi chết. 

Trong lúc ăn, cô thận trọng đề cập chuyện đó với anh: "À… Anh đừng đưa bạn gái đến đây nữa được không? Tôi thật sự không quen. Nếu anh muốn gặp họ thì có thể ra ngoài, hay để tôi ra ngoài cũng được."

Cô không có hứng thú với mối quan hệ giữa anh và cô gái kia. Cô chỉ không chịu nổi khi anh đưa đàn bà về nhà.  

Nghe cô nói vậy, Dương Đạm cười thích thú.

Cô đang ghen chứ gì? Anh biết, trên đời này không có người phụ nữ nào có thể cưỡng lại anh.

Ý nghĩ đó khiến anh vui vẻ cả đêm, sáng hôm sau liền ra ngoài từ sớm.

Tối qua anh đã liên lạc với một cửa hàng nhạc cụ, hôm nay đến đó mua đàn dương cầm cho Bạch Tịnh. Sau này ngồi nghe cô chơi đàn thì hay biết mấy. Chỉ cần nghĩ đến thôi là thấy vui rồi.

Anh không biết gì về đàn dương cầm, cũng không hiểu nhiều về âm nhạc, cho nên anh chọn đàn dựa vào lời giới thiệu của một người bạn.

Vừa quẹt thẻ xong thì Tưởng Ngạn Tấn gọi điện cho anh. Dương Đạm bắt máy: "Lão Tưởng à? Có chuyện gì không?"

"Chuyện cậu nhờ hôm qua tôi đã làm xong." Ở đầu dây bên kia, giọng nói của Tưởng Ngạn Tấn có phần nghiêm túc: "Tôi gọi một người ở bệnh viện đến gặp cậu. Bây giờ cậu đến phòng làm việc của tôi trực tiếp nói chuyện với ông ta."

Dương Đạm đồng ý: "Được, tôi qua đó ngay."

Sau khi cúp điện thoại anh bảo nhân viên gửi đàn về nhà mình, dặn dò thêm vài câu rồi rời đi.

Hai mươi phút sau, anh lái xe đến phòng làm việc của Tưởng Ngạn Tấn. Vừa đẩy cửa ra anh cảm nhận rất rõ, bầu không khí trong phòng có chút không đúng.

Có gì đó nặng nề, lạnh băng.

Dương Đạm vốn rất vô tư, nhưng vừa bước vào trong thì anh như bị lây nhiễm, trở nên căng thẳng.

Tưởng Ngạn Tấn giới thiệu người ngồi trên ghế sofa: "Bác sĩ Tần đây làm việc ở bệnh viện. Nếu cậu có thắc mắc gì thì cứ hỏi ông ấy."

"Xin chào bác sĩ, tôi là Dương Đạm." Anh tự giới thiệu: "Tôi muốn hỏi về Bạch Tịnh. Ông hẳn biết Bạch Tịnh chứ?"

Bác sĩ Tần gật đầu: "Tôi biết."

"Người nhà của cô ấy bệnh nặng lắm sao?" Anh hỏi tới.

Bác sĩ Tần không hiểu rõ tình hình, nhưng ông có thể cảm nhận được người đàn ông này rất quan tâm đến Bạch Tịnh. Ông trả lời một cách dè dặt: "Không phải người nhà... mà là bạn trai cô ấy. Cậu ta bị ung thư phổi."

Rầm!

Bác sĩ Tần vừa nói xong Dương Đạm đã đạp đổ chiếc bàn cà phê trước mặt.

"Cái gì?" Anh túm lấy cổ áo ông: "Ông nói lại lần nữa, người đó là gì của cô ấy?!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương