Nụ hôn của Dương Đạm cũng ngang tàng như tính khí của anh, không chấp nhận bất kỳ sự chống đối nào.
Bạch Tịnh bị anh ấn mạnh xuống giường, hoàn toàn không thể cử động.
Miệng anh nồng nặc mùi thuốc lá và rượu. Khi răng cô bị anh cạy mở, Bạch Tịnh cảm thấy buồn nôn.
Anh dừng lại nhìn cô, đưa tay giữ chặt cổ của cô: "Em thấy tôi đáng tởm lắm sao?"
"Không, không phải vậy đâu..." Cô khóc lóc giải thích: "Chỉ là mùi thuốc lá và rượu... tôi không quen."
Nếu là trước kia, nước mắt của cô có lẽ sẽ khiến cho anh thương xót. Nhưng khi nghĩ đến lời cô nói đêm đó, chút cảm xúc nhỏ nhoi trong lòng anh lại vụt tắt.
Anh buông cổ cô ra, vỗ vào mặt cô hai cái: "Đừng mong tôi tha cho em. Tự mình lên đi."
Nói xong anh nằm xuống giường.
Thái độ này thật giống cách đối xử với gái điếm rẻ tiền.
Cô biết mình không còn lựa chọn nào khác. Ngày nào cô còn cần tiền, cô không thể thoát khỏi anh… Cô nhắm mắt lại, dốc hết toàn lực của mình.
Dương Đạm sướng đến mức không thể nhịn được nữa.
Bạch Tịnh không ngờ lần đầu lại đau đớn đến thế. Người ta dùng từ "xé rách" để hình dung cũng là nhẹ lắm rồi. Cô thậm chí cảm thấy mình… sắp chết đi vì đau. Đau đến mức cô mất đi lý trí, cúi đầu cắn phập vào vai anh.
Cơn đau ở bả vai khiến tốc độ của Dương Đạm chậm lại một chút. Anh xốc cô dậy, để họ ngồi đối diện nhau.
Bạch Tịnh vô thức vòng tay qua cổ anh.
Anh híp mắt nhìn vết máu trên vai mình, đột nhiên nảy sinh ý định trả thù.
"Á…"
Bạch Tịnh chịu không được hét thất thanh, hai tay bấu chặt lấy tấm lưng trần của anh.
……
Sau khi mọi chuyện kết thúc, Bạch Tịnh đã bị Dương Đạm làm cho bất tỉnh.
Trên giường chăn gối bừa bộn.
Dương Đạm xuống giường, sải bước ra khỏi phòng ngủ.
Sau cuộc hoan ái, cơn say của anh gần như tan biến. Anh vào phòng tắm, cho nước trong vòi sen dội lên người mình. Nước ấm chạm vào vết cào trên vai và lưng, khiến anh hít một hơi thật sâu.
Không cần phải hỏi, mấy vết cào này chắc chắn sẽ để lại sẹo. Nhưng lần này anh không vì vậy mà nổi giận nữa.
……
Sáng hôm sau Bạch Tịnh đau đến mức không thể đứng dậy được.
Cô dùng hết sức lực bám vào cạnh bàn bên giường. Cơn đau dữ dội giữa hai chân, thêm những vết bầm trên cơ thể khiến cô nhớ lại chuyện đêm qua.
Cô nhơ nhuốc, toàn thân đều nhơ nhuốc.
Cái cô muốn giữ cho Lương Triều Dương bây giờ lại do chính tay cô trao cho người đàn ông khác.
Hôm qua ở bãi biển, Lương Triều Dương đã nói với cô: "Tịnh Tịnh, điều may mắn nhất đời anh chính là được gặp em. Kiếp sau chúng ta nhất định sẽ thành vợ chồng. Anh sẽ cho em một hôn lễ tuyệt vời nhất, biến em thành cô dâu hạnh phúc nhất trên đời."
Giọng nói của anh rất yếu, dễ dàng bị tiếng sóng biển át đi.
Nhưng Bạch Tịnh lại nghe rất rõ, mỗi lời Lương Triều Dương nói cô đều ghi nhớ trong lòng.
Trong một ngày cô thề non hẹn biển với một người đàn ông, rồi lại lên giường với một người đàn ông khác.
Bạch Tịnh thấy mình thật vô liêm sỉ. Nghĩ đến chuyện tối qua, cô giơ tay tát mạnh vào mặt mình.
"Em đang nổi điên cái quỷ gì vậy!"
Dương Đạm vừa vào thì bắt gặp cô ôm vẻ tuyệt vọng, ra tay tự đánh mình. Anh bước tới ấn Bạch Tịnh vào tường, nâng cằm cô lên, xem kỹ dấu tay trên mặt cô.
Ngốc quá!
Sống tới tuổi này anh chưa từng thấy ai đánh bản thân mình nặng như thế.
"Tôi không chịu nổi nữa..." Cô nhắm chặt mắt nói với anh: "Van xin anh, tha cho tôi lần này."
Bị anh áp sát vào người, cô rất sợ anh tiếp tục làm chuyện đó với cô, cho nên nhanh chóng cầu xin.
Dương Đạm cười lạnh, thả cô ra: "Em xem tôi là cái gì, dã thú hả? Nhìn bộ dạng này của em ai mà cứng lên cho nổi?"
……
Kể từ hôm đó mối quan hệ giữa Dương Đạm và Bạch Tịnh ngày càng tệ.
Bạch Tịnh không chủ động nói chuyện với anh, nhưng cô không bao giờ từ chối yêu cầu của anh. Cho dù yêu cầu của anh có quá đáng đến đâu, cô cũng sẽ đáp ứng.
Có những lúc anh về khuya, đánh thức cô dậy, bắt cô nấu cơm cho anh. Anh chê đồ ăn không vừa miệng, ném bát đi và bảo cô nấu lại. Cho dù anh có ầm ĩ thế nào đi nữa cô vẫn không hề phàn nàn, kiên nhẫn lau sạch sàn nhà rồi nấu món khác cho anh ăn.
Tình trạng này kéo dài hơn một tháng.
Trong một tháng qua, ngày nào Dương Đạm cũng bồn chồn không yên. Ngay cả khi ra ngoài ăn uống với đám người Tưởng Ngạn Tấn anh cũng mất tập trung.
Sáng hôm đó, Dương Đạm đi từ nhà Tưởng Ngạn Tấn đến bệnh viện lấy thuốc. Tối qua anh không về nhà mà ngủ lại ở nhà Tưởng Ngạn Tấn.
Ở nhà thấy buồn chán nên anh thay Tưởng Ngạn Tấn đến bệnh viện một chuyến.
Anh lái xe đến bệnh viện, vừa xuống xe đã thấy Bạch Tịnh xách giỏ đồ đi vào trong.
Lúc đó anh rất hoài nghi. Tại sao cô lại đến đây? Chẳng lẽ cô có người thân đang nằm viện sao?
Anh chợt nhận ra mình biết rất ít về Bạch Tịnh.
Nhưng anh không có hèn đến mức đi theo dõi cô. Ai cũng có bí mật của riêng mình, vì vậy anh sẽ không đi tọc mạch chuyện của người khác.
Suy nghĩ cho kỹ, anh có lẽ đã đoán ra lý do tại sao Bạch Tịnh lại xin làm ở chỗ Tưởng Ngạn Tấn.
Vì trong nhà cô có người bị bệnh, và cô rất cần tiền.
Nhìn bề ngoài Bạch Tịnh không giống một cô gái ham mê vật chất.
Ít ra anh cho là như thế.
Dù sao cô cũng là người con gái anh thích, cô làm sao giống loại đàn bà tầm thường ngoài kia được?
Con người là loài động vật giỏi an ủi bản thân nhất. Bất kể là chuyện gì họ vẫn tìm được lý do để tự gạt mình.
……
Dương Đạm mang thuốc về cho Tưởng Ngạn Tấn. Anh bước vào phòng làm việc, đặt chiếc hộp lên bàn rồi kéo ghế ngồi đối diện.
Tưởng Ngạn Tấn liếc một cái đã biết có gì đó không đúng. Anh ta ngẩng đầu nhìn Dương Đạm: "Nói đi, cậu có chuyện gì?"
Dương Đạm ngạo nghễ nhìn Tưởng Ngạn Tấn: "Này, sáng sớm tôi đã vất vả chạy đến bệnh viện lấy thuốc cho cậu. Nhờ cậu giúp một chút cũng đâu có gì quá đáng, phải không?"
Mặt Tưởng Ngạn Tấn không chút biểu cảm: "Có chuyện gì thì nói đi."
"Cậu có quen ai ở bệnh viện đó không? Tôi muốn chút thông tin về gia đình Bạch Tịnh."
Dương Đạm rất ít khi nhờ Tưởng Ngạn Tấn giúp đỡ. Tuy hai người họ khá thân, nhưng anh là người xem trọng mặt mũi, không thích dựa vào người khác. Vì vậy anh khó khăn lắm mới mở lời.
"Bạch Tịnh hả?" Tưởng Ngạn Tấn đặt bút xuống: "Cái tên này nghe hơi quen."
Dương Đạm xua tay, hờ hững nói: "Là cô nàng ngốc đổ rượu lên người tôi lần trước."
Tưởng Ngạn Tấn trầm ngâm: "Ồ, hồi đó cậu bảo tôi kiểm tra sổ tay nhân viên cũng là vì cô ta đúng không? Dương Đạm, cậu đúng là có vấn đề rồi."
Tưởng Ngạn Tấn quen Dương Đạm nhiều năm. Anh ta biết Dương Đạm coi trọng thể diện cỡ nào. Anh thường nói cho dù có chết cũng không cầu xin ai, thà chết vì tôn nghiêm còn hơn sống phải cúi đầu.
Dương Đạm nóng nảy đập bàn: "Như vậy thì sao? Tôi thấy mình chẳng có chuyện gì cả."
"Hai người hẹn hò từ khi nào, sao không nghe cậu nói?" So với Dương Đạm, Tưởng Ngạn Tấn bình tĩnh hơn nhiều.
"Mẹ kiếp! Ai nói tôi hẹn hò với cô ta? Chỉ là chơi qua đường thôi." Dương Đạm hậm hực: "Cậu không muốn giúp thì thôi, tôi tự đi hỏi!"
Tưởng Ngạn Tấn càng thấy thích thú trước phản ứng của Dương Đạm. Anh ta cười rồi nói: "Được rồi, ngày mai tôi sẽ cho cậu câu trả lời."
Dương Đạm hừ một tiếng, đắc ý bỏ ra ngoài.
Không biết vì sao, hôm nay anh cảm thấy rất vui.
……
Như mọi khi, Bạch Tịnh ở lại bệnh viện với Lương Triều Dương cả ngày.
Lúc này Lương Triều Dương vừa trải qua hóa trị. Nhìn anh đau đớn, cô khóc đến sưng cả mắt.
Sau khi hóa trị, giọng nói của Lương Triều Dương trở nên khàn khàn.
Bạch Tịnh ngồi xổm bên giường, hai tay ôm eo anh, đau lòng hỏi: "Triều Dương, có đau lắm không?"
"Tịnh Tịnh, chúng ta bỏ cuộc đi." Anh tuyệt vọng, yếu ớt nói: "Em cũng nên buông tay..."
Bạch Tịnh lắc đầu, ôm chặt anh hơn, khóc đến mức không nói thành tiếng. Cô sẽ không bao giờ bỏ cuộc, cho dù là đến giây phút cuối cùng.
Nếu bây giờ bỏ cuộc, mọi việc cô làm trước đây đều trở nên vô nghĩa.
Cô biết hóa trị rất đau đớn. Nhưng hóa trị cũng có hiệu quả. Biết đâu chừng có kỳ tích thì sao?
"Triều Dương, anh đừng như vậy nữa… em sẽ không bỏ anh đâu." Cô sụt sịt, nhưng vẫn kiên quyết.
Lương Triều Dương thở dài cúi đầu, vô tình nhìn thấy vết bầm trên ngực cô. Ánh mắt anh càng thêm mờ mịt.
Nhìn lảng sang chỗ khác, anh hỏi: "Sau khi hóa trị đợt hai, bệnh viện có chịu miễn phí cho anh đợt ba không? Tịnh Tịnh... thôi đi. Anh chưa bao giờ yêu cầu em làm bất cứ điều gì. Em nghe lời anh lần này có được không, chỉ một lần thôi?" Anh cố nhịn đau, cẩn thận hỏi cô.
Bạch Tịnh có chút hoảng sợ. Cô cảm thấy Lương Triều Dương dường như đã phát hiện ra điều gì đó.
Nghĩ đến đây, cô vô thức ngẩng đầu lên nhìn anh.
Đôi mắt của anh trong veo, không hề có chút hoài nghi. Có lẽ cô quá căng thẳng rồi.
Một khi đã làm gì sai, con người luôn có cảm giác tội lỗi.
"Bác sĩ nói chỉ cần đăng ký hỗ trợ y tế thì không cần phải lo chuyện tiền bạc nữa. Mọi chi phí đều được miễn." Bạch Tịnh mỉm cười giải thích, sau đó nhấn mạnh: "Nếu không tin, anh có thể đi hỏi bác sĩ."
Lương Triều Dương không nói gì. Anh nắm tay cô rồi từ từ nhắm mắt lại.
Mấy năm nay đôi tay của cô đã chai sạn hơn nhiều. Sự mềm mại trước kia không còn nữa. Vết chai cào vào lòng bàn tay anh, cũng như đâm vào tim anh.
"Tịnh Tịnh, sau này anh không còn nữa, em phải tiếp tục chơi đàn dương cầm... Nếu em đàn, anh sẽ nghe thấy."
"Triều Dương, anh sao vậy?" Cô rút tay mình ra khỏi tay anh, nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hoe: "Tại sao bỗng dưng lại nói những lời như vậy? Anh có nghĩ đến em không? Nếu anh rời xa em, em phải làm sao đây? Đừng nói thế nữa, em không muốn nghe!"
Cô đưa tay quệt nước mắt.
Cơn giận của cô khiến Lương Triều Dương sững sờ, có lẽ vì anh chưa bao giờ thấy cô thật sự nổi giận. Tịnh Tịnh luôn dịu dàng với anh.
"Là anh sai, đều là lỗi của anh." Anh níu lấy tay cô: "Tịnh Tịnh đừng giận anh nữa được không?"
Cái chết gần kề, anh không muốn giữa hai người có bất kỳ khúc mắc nào.
Như vậy thật là đáng tiếc.