Thần Hồn Điên Đảo

Chương 10: Xin Đừng Tốt Với Tôi

Trước Sau

break

Sống qua hai mươi lăm năm, Dương Đạm chưa từng bị một cô gái nào lừa gạt như vậy.

Đây là lần đầu tiên anh giận đến mức muốn nổ tung.

Chuyện Trần Lục Nghệ bỏ đi sau ngày cưới cũng không khiến anh tức giận đến vậy. Nếu như hành vi năm đó của Trần Lục Nghệ là một cái tát thì hành vi hôm nay của Bạch Tịnh như cào nát mặt anh.

Anh là người coi trọng thể diện hơn cả mạng sống. Bạch Tịnh không biết hậu quả sao mà dám khiêu chiến với anh?

"Xin lỗi." 

Trước cơn thịnh nộ của anh, Bạch Tịnh thật không biết phải làm gì ngoài việc nhận sai.

Cô có nên giải thích với anh hay không?

Không được, cô thà để Dương Đạm hiểu lầm còn hơn tiết lộ bất cứ điều gì về Lương Triều Dương.
 
Sự im lặng của cô chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa. Dương Đạm đè cô xuống, túm tóc cô: "Tôi hỏi em lần cuối, hôm nay em đi chơi với gã đàn ông khốn nạn nào?"

Da đầu bị kéo đến đau điếng, cô bật khóc.

Vẻ mặt giận dữ của anh phản chiếu trong gương. Gân xanh nổi lên trán và đôi mắt đỏ ngầu trông rất đáng sợ.

Cô cảm thấy anh có thể giết cô bất cứ lúc nào.

"Đó... thật sự là một người bạn..." Cô nói dối: "Tôi đã cố đẩy anh ta ra. Xin anh đừng đánh tôi."

Nói xong toàn thân Bạch Tịnh run bần bật. Cô vốn là người nhát gan. Cô rất sợ.

Dương Đạm nắm lấy cánh tay cô, lật cô lại. Anh buông tóc cô ra, giữ lấy cằm cô.

Anh ngắm cô hồi lâu. Nhìn vết cắn trên khóe môi cô, anh liền dùng đầu ngón tay chùi một cách thô bạo, không hề có chút dịu dàng nào.

Trước khi cô kịp mở miệng kêu đau, anh cúi xuống cắn chặt môi cô.

Đây không phải là hôn. Hành vi của anh không khác gì đang trút giận. Cô cảm thấy môi mình sắp bị anh cắn nát, trong miệng tràn ngập mùi gỉ sắt.

Cô không thể kháng cự, không thể chịu nổi, chỉ có thể khóc.

Nước mắt cô chảy vào miệng Dương Đạm. Vị mặn chát khiến anh dừng lại. Nhìn gương mặt đẫm lệ của cô, cơn giận của anh dịu đi rất nhiều. Anh giơ tay định lau nước mắt cho cô, nhưng cô lại vô thức tránh né.

"Sao vậy? Sợ tôi đánh em à?" Anh nắm lấy cổ áo cô, kéo cô đến trước mặt mình, ôm chặt cô vào lòng. Cảm nhận được cơ thể cô đang run rẩy, anh hạ giọng một chút: "Ông đây không đánh phụ nữ, đừng có ra vẻ như tôi sắp đánh em. Em xem tôi là người như thế nào?”

Nghe anh nói vậy cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô ngoan ngoãn đứng yên để mặc cho anh vuốt ve mặt mình.

Anh chưa từng mềm lòng trước nước mắt phụ nữ. Đây là lần đầu tiên. Anh thật không hiểu cô gái quê mùa này có sức hút gì mà khiến anh mới gặp đã có hứng thú.

Nghĩ đến đây anh buông cô ra, sải bước ra khỏi phòng thay đồ.

Bạch Tịnh hít một hơi, đưa tay quệt nước mắt. Cô trở về phòng mình tắm rửa, sau đó thay bộ đồ ngủ Dương Đạm vừa mua cho cô. Đồ ngủ này kín đáo giản dị, làm từ vải bông nguyên chất, mặc vào rất thoải mái.

Cô ngồi trên giường, vẻ mặt đờ đẫn. Không hiểu sao tâm trí cô lại tràn ngập hình ảnh tức giận của Dương Đạm.

Ngay lúc cô đang suy tư thì cánh cửa phòng ngủ bị đẩy ra.

Cô vô thức ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của anh.

Bộ đồ ngủ anh đang mặc có chút quen mắt. Cô liếc xuống và nhận ra đồ ngủ của họ... có vẻ là đồ đôi. Kiểu dáng và màu sắc đều giống nhau, khiến cho cô ngượng ngùng cúi đầu.

Dương Đạm rất hài lòng khi thấy cô mặc bộ đồ ngủ này. Anh đi đến bên giường, ném cho cô một chiếc hộp màu trắng.

Cô liếc qua, dường như là điện thoại di động, trông rất đắt tiền.

 "Thay chiếc điện thoại hỏng của em đi. Đừng làm tôi mất mặt nữa."

Nhìn thấy điện thoại di động cô dùng sáng nay, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu anh chính là nhanh chóng mua cho cô cái mới.

Thời buổi này còn có ai dùng loại điện thoại di động này nữa? Sao cô không dùng máy nhắn tin cho rồi?

Dương Đạm thường tặng quà cho phụ nữ, chẳng hạn như nhẫn, dây chuyền, hoa. Đây là lần đầu tiên anh tặng điện thoại. Những cô gái anh quen trước kia không có ai quê mùa như cô. 

Anh chọn cho cô điện thoại di động màu trắng giống anh. Cô gái ở tuổi đôi mươi, màu trắng là phù hợp nhất.

Bạch Tịnh thấy có nhiều người sử dụng loại điện thoại di động này. Riêng cô thì chưa bao giờ động tới, bởi vì trong thế giới của cô đó là thứ đồ xa xỉ.

Tiền mua chiếc điện thoại di động này đủ để trang trải hai tháng viện phí cho Lương Triều Dương.

Điện thoại của cô bây giờ là mua cùng Lương Triều Dương. Họ trả 240 tệ cho hai cái y hệt nhau.

"Em có nghe tôi nói gì không?"

Không thấy cô trả lời, Dương Đạm nóng nảy lắc vai cô.

Bạch Tịnh sực tỉnh, cầm lấy chiếc hộp trả lại cho anh: "Không cần đâu. Điện thoại của tôi vẫn còn dùng được. Tôi chỉ cần gọi điện và nhắn tin thôi.”

Cô không thể nhận món quà đắt tiền như vậy.

Trong mối quan hệ này cô ở một vị trí thấp hèn. Cô không muốn vì một chiếc điện thoại di động mà trở nên thấp hèn hơn nữa.

Và cô cũng không muốn Dương Đạm đối xử tốt với mình. Cô sợ mình sẽ không kiểm soát được mà rung động với anh.

Dương Đạm mất hết kiên nhẫn. Anh lấy điện thoại ra khỏi hộp ném cho cô, giận dữ quát to: "Nói nhiều làm gì? Cứ nhận đi. Đã bán thân cho tôi rồi mà còn ra vẻ thanh cao. Em giả vờ cho ai xem?"

"Cho dù có bán thân tôi vẫn có quyền không nhận đồ của anh." Cô lấy hết can đảm ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt anh: "Tôi thỏa mãn nhu cầu của anh. Anh trả tiền cho tôi. Chỉ có thế thôi."

Phải, quan hệ của họ vẫn luôn như vậy. Chỉ có thể là như vậy. Anh không cần quá quan tâm đến cô.

Thấy anh không nói gì, cô tiếp tục:  "Anh không cần tặng quà cho tôi, tôi cũng sẽ làm tròn bổn phận của mình. Anh là khách hàng, tôi luôn ghi nhớ điều đó."

Vừa dứt lời, một cái tát giáng xuống mặt cô.

Dương Đạm ra tay rất mạnh. Mặt cô lập tức bị tát lệch sang một bên.

Đau quá. Đau đến mức miệng cô như sắp chảy máu.

Anh tàn nhẫn thật...

Lạ thay, cái tát này lại mang cho cô một sự thanh thản. 

Ừ, thế là xong. Dương Đạm nên đối xử với cô như vậy. Anh có thể đánh cô, mắng cô, nhưng không nên đối tốt với cô nữa.

Cô chỉ yêu Lương Triều Dương mà thôi, anh chính là người đàn ông duy nhất trong đời cô.

……

Đây là lần đầu tiên Dương Đạm đánh phụ nữ. Tuy tính tình anh nóng nảy nhưng anh chưa bao giờ có hành động như vậy. Hôm nay Bạch Tịnh thật sự chọc anh tức điên. Khi tát cô anh đã không kiểm soát sức lực của mình.

Bàn tay anh đau rát, má của cô chắc chắn càng đau hơn.

Tự ái không cho phép anh đỡ cô lên dỗ dành. Anh chỉ liếc cô một cái rồi quay lưng bỏ ra ngoài.

Sau khi trở về phòng, anh ném hết sách trên giá xuống đất, làm căn phòng trở nên bừa bộn. Đập phá xong anh vẫn không thấy dễ chịu hơn chút nào.

Anh nằm dài trên giường thở hổn hển, nhìn chằm chằm lên trần nhà, đầu óc quay cuồng.

Những lời cô vừa nói cứ văng vẳng bên tai anh.

Anh chợt nảy ra ý muốn sang phòng bên cạnh cưỡng bức cô. Cô lạnh lùng như vậy, anh cần gì phải quan tâm đến cảm xúc của cô? Tại sao anh phải để ý đến chuyện kinh nguyệt hay sức khỏe của cô? Cứ làm đi rồi tính.

Đây là lần đầu tiên trong đời anh kiên nhẫn với một cô gái, kết quả thì ra sao?

Đúng như anh nghĩ, đàn bà đều là bọn chó cái vô tâm.

……

Kể từ hôm đó Dương Đạm mấy ngày liền không trở về nhà.

Một mình trong ngôi biệt thự lớn như vậy, Bạch Tịnh đêm nào cũng ngủ không yên.

Nhưng cô không dám không về. Dương Đạm về nhà mà không thấy cô e rằng sẽ nổi giận.

Dương Đạm vắng mặt năm ngày. Vào ngày thứ sáu, khoảng 11 giờ khuya anh xông vào phòng cô, cả người nồng nặc mùi rượu.

Bạch Tịnh rất nhạy cảm với mùi rượu và thuốc lá. Anh vừa bước vào thì cô biết chắc rằng anh đã say.

Cô sợ hãi, hai tay vô thức nắm chặt chăn.

Anh đến bên giường, kéo chăn trên người cô xuống, áp cơ thể mình sát vào cô.

"Anh… anh say rồi..."

Mắt anh đỏ ngầu, trông vô cùng đáng sợ. Cô run đến mức nói chuyện lắp bắp.

"Vậy thì sao? Say hay không thì liên quan gì đến em?" Anh nắm cằm cô, cúi đầu hôn bừa lên mặt cô:  "Tối nay tôi phải lấy được trinh tiết của em. Hãy ngoan ngoãn làm tròn bổn phận, nếu không thì đừng có trách tôi."

Chỉ có vài câu ngắn gọn thôi cũng đủ nhắc nhở Bạch Tịnh về thân phận của mình. Cô nhắm mắt lại, buông thõng hai tay, ép mình chấp nhận những gì sắp tới.

Cô đã chuẩn bị tâm lý rồi. Anh đối xử với cô như vậy cũng tốt. Ít ra họ có thể dùng tiền bạc để giải quyết mọi vấn đề.

Bất kỳ mối quan hệ nào có thể giải quyết bằng tiền thì sẽ không trở nên quá phức tạp.

Thấy cô đột nhiên ngừng giãy dụa, lửa giận của anh lại bùng lên: "Em tưởng nằm yên như con cá chết thì tôi sẽ tha cho em sao?"

Anh lôi cô dậy, ra lệnh: "Cởi quần áo của tôi, hôn tôi, liếm tôi, cầu xin tôi. Đây mới là điều em nên làm."

Bạch Tịnh chưa từng làm chuyện như thế này bao giờ. Cô trân trối nhìn anh, bối rối không biết nên làm gì, không biết chủ động như thế nào.

Thấy anh sắp nổi giận, cô cắn răng vòng tay qua cổ anh, dùng sức hôn lên môi anh.

Dương Đạm không hề nhúc nhích. Anh lạnh lùng nhìn cô, chờ hành động tiếp theo của cô.

Bạch Tịnh hôn một hồi, thật sự không biết kế tiếp phải làm sao. Cô nắm lấy áo anh, giúp anh cởi ra từng chút một.

Cởi xong lớp áo ngoài, bên trong còn chiếc áo sơ mi kẻ sọc. Cô đưa tay cởi cúc áo. Khổ nỗi bàn tay cô run rẩy, thử đi thử lại nhiều lần vẫn làm không xong.  

Anh bị cô chọc muốn điên lên. Ngón tay cô táy máy trên ngực anh, khiến anh nhột không chịu được.

Nếu không cởi áo anh sẽ chết ngạt mất.

Bạch Tịnh hoảng hốt trước vẻ mặt chịu đựng gần như mất hết kiên nhẫn của anh. Cô hít sâu một hơi, cố trấn tĩnh lại và tiếp tục cởi cúc áo càng nhanh càng tốt.

Cởi xong hàng cúc áo, cô cẩn thận cởi áo sơ mi ra, nhưng giữa chừng lại không được.

Bởi vì anh không chịu giơ tay lên.

Bạch Tịnh đặt tay lên cánh tay anh, kéo mạnh, nhưng anh không hề có phản ứng.

Cô cắn môi kéo lần nữa. Anh vẫn trơ trơ bất động.

"Anh làm ơn nhấc..." Cô tiếp tục kéo: "...cánh tay...a..."

Cô còn chưa nói hết lời thì anh đã ấn cô xuống giường, môi anh bịt miệng cô lại.

Anh ném chiếc áo sơ mi kẻ sọc đang mặc xuống đất.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương