Dương Đạm thấy lời giải thích của Trần Lục Nghệ toàn là giả dối.
Không phản bội anh? Mỗi ngày đều nhớ anh? Nói nhảm.
Nếu cô ta thật sự nhớ anh thì tại sao không hề liên lạc với anh suốt bốn năm qua? Nếu cô ta thật sự nghĩ cho anh thì tại sao lại đột ngột bỏ đi?
Không phải là anh lưu luyến gì Trần Lục Nghệ. Anh chỉ cảm thấy việc cô bỏ đi trong tình huống như vậy chẳng khác gì một cái tát vào mặt anh.
Dương Đạm chuyển đến nhà thầy Trần vào năm thứ nhất cấp ba. Trần Lục Nghệ là con gái của thầy, kém anh một tuổi, là người cùng lứa cho nên họ nói chuyện rất hợp rơ.
Ở độ tuổi đó Dương Đạm chỉ xem trọng ngoại hình của các cô gái.
Điểm văn của anh không khá lắm, vì vậy thầy Trần rất nhiệt tình giúp đỡ. Ông còn nhờ Trần Lục Nghệ dạy kèm cho anh. Anh cũng lợi dụng cơ hội này động tay động chân với cô.
Phản ứng của Trần Lục Nghệ rất điềm tĩnh. Ngay cả khi bị sờ mó cô vẫn tỉnh như không, tiếp tục giảng bài. Dương Đạm thấy vậy càng muốn chinh phục cô hơn. Đàn ông trời sinh ra đã có tâm lý như vậy rồi.
Dương Đạm thích thử thách, cũng thích làm những việc mà người khác không dám làm.
Anh ở nhà thầy Trần cho đến khi lên đại học. Ngày anh ra đi, Dương Lâm Tranh nhân cơ hội hiếm có này lái xe đến đón anh.
Hôm đó anh và Trần Lục Nghệ cãi nhau một trận, đơn giản là vì Trần Lục Nghệ không chịu cho anh một câu trả lời rõ ràng.
Hai người họ cãi vã trong phòng học, ầm ĩ đến nỗi các bậc phụ huynh đều nghe thấy.
Lần đầu tiên Dương Lâm Tranh gặp Trần Lục Nghệ, ông cảm thấy cô gái này rất có khí chất, có thể chế ngự con trai ông.
Đêm đó, khi uống rượu với thầy Trần, Dương Lâm Tranh đã thay con trai ngỏ lời. Thầy Trần cũng rất thích Dương Đạm. Thế là hai nhà quyết định đợi bọn trẻ trưởng thành sẽ kết hôn.
Sau kỳ thi tuyển sinh, Dương Đạm đi Thiên Tân học đại học, còn Trần Lục Nghệ ở lại Đại Liên học năm cuối cấp ba.
Cuối năm thứ nhất của anh, Trần Lục Nghệ tốt nghiệp cấp ba. Mùa hè năm đó Dương Lâm Tranh mời rất nhiều bạn bè đến dự tiệc cưới của hai người.
Trong mắt các bậc cha mẹ, tổ chức tiệc cưới được xem như là kết hôn, còn việc đi làm giấy chứng nhận thì có thể chờ sau này.
Dương Đạm và Trần Lục Nghệ kết hôn một cách không rõ ràng.
Ngày hôm sau Trần Lục Nghệ không nói không rằng bỏ đi nước ngoài. Chuyện này phải nhờ Dương Lâm Tranh nói cho anh biết.
Dương Lâm Tranh lúc đó khuyên anh: "Con đã kết hôn rồi, đừng ở bên ngoài quậy phá nữa. Tuy Tiểu Lục ở nước ngoài nhưng chuyện của con trước sau gì cũng sẽ tới tai nó."
Lúc đó Dương Đạm không thấy tiếc nuối hay mất mát gì. Nhưng quyết định xuất ngoại sau ngày cưới của Trần Lục Nghệ là một sự sỉ nhục đối với anh.
Nhiều năm như vậy, anh vẫn chưa thể buông bỏ. Sau khi Trần Lục Nghệ bỏ đi, anh không hề nhắc đến cô. Vì bất mãn cho nên anh bắt đầu thay bạn gái như thay áo.
Tâm lý con người đôi khi rất phức tạp. Rõ ràng là không yêu thích người đó, nhưng lại không thể chấp nhận người đó có hành vi coi nhẹ mình.
Hơn nữa anh là người rất xem trọng mặt mũi.
Bây giờ Trần Lục Nghệ đã trở về, lại còn muốn nói đến chuyện yêu đương, anh làm sao chấp nhận được?
Chết tiệt, cô ta còn muốn quan hệ với anh, nhưng anh lại không thèm cho cô ta một cái nhìn.
Trần Lục Nghệ xinh đẹp, nhưng cũng có rất nhiều cô gái xinh đẹp hơn cô ta. Đời này của Dương Đạm sẽ không bao giờ quay lại với kẻ đã tát vào mặt mình.
Ngay lúc anh còn đang suy ngẫm thì Trần Lục Nghệ lại gửi thêm một tin nhắn.
TLN: Em cũng có lý tưởng của riêng mình, sẽ không vì bất cứ ai mà từ bỏ. Em biết mình đã làm tổn thương lòng tự trọng của anh. Em xin lỗi anh, có được không?
Dương Đạm nhếch môi gõ ngón tay, nhanh chóng trả lời cô: Cô tự tin nhỉ. Nói cho cô biết, trên đời này không ai có thể làm tổn thương lòng tự trọng của tôi. Đừng nói với tôi về lý tưởng của cô nữa. Biến đi.
Gửi xong tin nhắn anh làm một việc rất trẻ con: đưa tài khoản WeChat của Trần Lục Nghệ vào danh sách đen.
Anh không biết mình đang giận cái gì. Nhưng thái độ tỉnh như không của Trần Lục Nghệ làm cho anh thấy chướng mắt.
……
Sáng hôm sau Bạch Tịnh như mọi khi thức dậy đúng giờ.
Cô thay quần áo rồi bước ra khỏi phòng, tình cờ chạm mặt với Dương Đạm cũng vừa mới thức dậy.
Tim cô bỗng đập nhanh. Cô cứ tưởng anh bận việc mấy ngày nay cho nên buổi sáng không thấy bóng. Hôm nay ngẫu nhiên gặp lại anh, cô hoàn toàn không có chuẩn bị tâm lý.
Dương Đạm cởi trần, chỉ mặc độc một chiếc quần cộc. Cô không dám nhìn thẳng anh.
Anh híp mắt nhìn cô. Tóc cô hơi rối, trên người vẫn mặc bộ đồ thể thao màu đen như trước.
Vật đáng giá duy nhất trên người cô có lẽ là đôi giày.
Anh liếc chiếc điện thoại di động y như đồ cổ của cô, nhếch môi cười: "Em cố tình ăn mặc như thế này để làm tôi mất mặt, có phải không?"
Anh nắm lấy cổ tay Bạch Tịnh, kéo cô đến trước mặt mình, sau đó cởi áo khoác và áo bên trong của cô ra.
Cô đờ người vì sợ hãi, vô thức đưa tay ôm ngực.
"Sao lại che? Dẫu sao ông đây cũng đã thấy hết rồi. Những gì chưa thấy trước sau gì cũng sẽ thấy thôi. Có cần phải ra vẻ như vậy không?"
"Tôi không…" Đây là lần đầu tiên cô cãi lại anh. Giọng nói của cô run run, nghẹn ngào. Cô nhắm mắt lại, lí nhí: "Lạnh quá..."
Chiều cao của anh và cô chênh lệch khoảng 27, 28 cm. Hình dáng của cô lúc này trông thật nhỏ bé và đáng thương. Toàn thân cô run rẩy, dường như lạnh thật.
Dương Đạm ném quần áo trong tay sang một bên, ôm cô trở về phòng ngủ.
Anh lục tủ lấy một bộ quần áo vừa mua hôm đó, nhét vào tay cô: "Thay đồ cho tôi, đừng mặc mấy thứ rách rưới đó nữa. Lần sau tái phạm tôi sẽ lột sạch đồ của em. Nếu em thích chơi vậy thì tôi cũng không ngại chiều theo ý em."
Thế là Bạch Tịnh bị Dương Đạm ép thay quần áo mới.
Cô chưa bao giờ mặc đồ đẹp như vậy: chiếc áo len màu xanh nhạt, quần jean rách tua rua ống hơi rộng.
Ăn mặc kiểu này khiến cô rất không thoải mái. Cô luôn cảm thấy mình không hợp với loại trang phục đắt tiền.
"Mặc như vậy mới giống con người." Anh hài lòng xoa đầu cô: "Sau này đừng ngốc như thế nữa nhé. Có cả một tủ quần áo đẹp, tội gì phải mặc đi mặc lại mấy miếng giẻ rách đó."
Cô ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, tôi hiểu rồi. Tôi đi đây, anh cứ đi làm việc của mình đi."
Bạch Tịnh đã hứa với Lương Triều Dương hôm nay cùng anh ra ngoài chơi. Nếu Dương Đạm không ngăn cản thì giờ này cô đã đến bệnh viện rồi.
Thấy cô gấp như vậy, Dương Đạm nắm lấy tay cô kéo về. Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, chất vấn: "Em làm gì vậy? Dám ở sau lưng tôi qua lại với thằng nào sao?"
Cô vội vàng lắc đầu phủ nhận: "Không có, không có. Tôi chỉ đi thăm một người bạn thôi..."
Nghe cô nói vậy Dương Đạm mỉm cười, vỗ nhẹ vào mặt cô: "Như vậy thì tốt. Nếu em dám quan hệ ngoài luồng tôi sẽ cho em chết ở trên giường. Được rồi, đi đi."
Bạch Tịnh đi như chạy ra khỏi biệt thự.
Cô sợ Dương Đạm đổi ý giữ cô lại. Đến lúc đó cô sẽ lỡ hẹn với Lương Triều Dương.
Tối qua cô đã quyết định sẽ sống trọn đời bên cạnh Lương Triều Dương. Nhưng cô vẫn không thể bỏ dở việc chữa trị cho anh.
Biết đâu có kỳ tích xuất hiện thì sao?
Vì tương lai, cô không thể ngồi im chờ chết mà không đấu tranh. Cho dù Lương Triều Dương có bỏ cuộc thì cô cũng sẽ không bỏ cuộc.
Bạch Tịnh đến bệnh viện muộn hơn 20 phút. Vừa xuống xe cô đã thấy Lương Triều Dương đứng đợi mình.
Cô chạy đến bên anh, ngượng ngùng nói: "Em đến muộn rồi..."
Lương Triều Dương nhìn thoáng qua đã biết cô mặc quần áo mới, nhưng anh lại không nghĩ nhiều: "Tịnh Tịnh hôm nay thật xinh đẹp."
Anh cúi đầu hôn lên má cô rồi nghiêm túc nói: "Sau này em phải tự chăm sóc cho mình nhiều hơn. Đừng lúc nào cũng phí tiền trên người một kẻ vô dụng như anh."
Khi nói câu này Lương Triều Dương vẫn tươi cười.
Nụ cười của anh nhẹ nhàng và thanh thản, giọng nói không hề mang một chút đau buồn. Khi thật sự đối mặt với cái chết, con người sẽ không còn sợ hãi nữa.
Mắt Bạch Tịnh đỏ hoe. Cô thật không đành lòng nghe anh nói như vậy: "Anh đừng nói những lời này nữa, có được không?"
"Được rồi, được rồi. Anh sẽ không nói thế nữa. Không bao giờ nữa.”
Lương Triều Dương ôm lấy Bạch Tịnh, vụng về an ủi cô.
……
Bạch Tịnh và Lương Triều Dương đi xe buýt đến bãi biển.
Sống ở Đại Liên nhiều năm, hai người họ chưa từng cùng nhau ngắm biển.
Mùa này không phải là mùa du lịch cao điểm, bãi biển cũng không đông người. Họ chọn một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, ngẩn ngơ nhìn biển cả.
Bạch Tịnh dựa vào ngực Lương Triều Dương, lắng nghe tiếng tim anh đập và tiếng gió biển rì rào. Cô đột nhiên quên hết mọi âu lo.
Cô đang nghĩ, thật là tuyệt nếu thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này.
Hoặc là có một ngọn sóng lớn đưa cô và Lương Triều Dương đi cùng nhau, cùng nhau chìm xuống đáy đại dương. Thật tuyệt vời biết bao.
Hãy để cho họ trở thành một câu chuyện huyền thoại.
Bạch Tịnh và Lương Triều Dương ở bên nhau cả ngày.
Sáu giờ tối, cô đưa anh trở về bệnh viện. Trước khi đi, Lương Triều Dương hôn cô.
Anh hôn cô rất mạnh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ngay lúc đó, cô ngỡ người đang hôn mình là Dương Đạm. Cô lập tức xua đi ý nghĩ này, thầm trách bản thân mình vô liêm sỉ.
Cô vòng tay qua cổ Lương Triều Dương, đáp trả anh một cách cuồng nhiệt.
……
Khi Bạch Tịnh trở về thì đã hơn bảy giờ tối.
Vừa bước vào nhà cô đã thấy Dương Đạm ngồi trên sofa hút thuốc.
Cô luôn có chút căng thẳng khi đối mặt với Dương Đạm. Cô đi đến tủ giày, thay dép rồi ngồi xuống bên cạnh anh.
"Anh... ăn chưa? Anh có muốn tôi nấu...khụ khụ..."
Mùi khói thuốc khiến cô khó chịu ho khan.
Dương Đạm không nói gì, cầm gạt tàn lên dập tắt tàn thuốc, rồi quay sang nhìn cô.
Anh híp mắt quan sát cô hồi lâu. Ánh mắt dừng lại trên môi cô, anh lập tức phát hiện ra có gì đó không đúng.
Có một vết cắn ở góc dưới bên phải môi cô. Đôi môi cũng căng mọng hơn bình thường.
Anh nắm lấy cằm cô: "Hôm nay em đã đi đâu?"
Bạch Tịnh giật mình trước sự thay đổi bất chợt của anh. Cô mấp máy môi: "Tôi đi với bạn, chúng tôi..."
"Em tưởng tôi mù à? Thằng bạn nào mà mút môi em thành thế này!"
Anh càng nói càng tức giận, nắm lấy cánh tay cô kéo vào phòng thay đồ.
Vừa vào phòng anh đẩy cô trước tấm gương treo tường: "Nhìn lại bản thân mình đi, cái vẻ lẳng lơ này! Em coi tôi là thằng ngốc à?"