Đã qua nhiều năm rồi mà Trần Lục Nghệ vẫn xinh đẹp, vẫn mang một phong cách riêng biệt.
Trần Lục Nghệ cũng đang quan sát Dương Đạm.
Cô kéo vali đến trước mặt anh, nhìn quần áo của anh, mỉm cười: "Anh vẫn như trước, thích màu đỏ."
Giọng nói của cô rất dễ nghe. Có người từng nói với anh rằng Trần Lục Nghệ nói chuyện rất tao nhã và tinh tế, rất giống con nhà trí thức.
Lúc đó anh cũng tán thành. Giáo dục của Trần Lục Nghệ quả thật không chê vào đâu được.
Cô đúng là xuất thân từ gia đình trí thức.
Cha của Trần Lục Nghệ là thầy giáo của anh thời học cấp ba. Khi đó thành tích của anh khá tốt nên ông đặc biệt chú ý đến anh.
Lúc đó anh rất ngang bướng, thường xuyên trèo tường trốn ra ngoài ký túc xá đi chơi suốt đêm. Có một lần anh bị bảo vệ nhà trường bắt quả tang, hiệu trưởng liền gọi Dương Lâm Tranh đến họp.
Trên cương vị thầy chủ nhiệm, cha của Trần Lục Nghệ đương nhiên cũng có mặt.
Dương Đạm không biết họ bàn chuyện gì, nhưng từ hôm đó anh được chuyển từ ký túc xá đến ở nhà của thầy.
Đó là thời điểm anh gặp Trần Lục Nghệ.
Trở về với hiện tại, anh quay sang nhìn cô từ trên xuống dưới, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở ngực cô.
Anh cười tà, giơ tay véo chỗ đó một cái: "Ồ, căng lên không ít. Chắc có nhiều người sờ qua cho nên mới to vậy. Chậc, cô ở nước ngoài đã làm chuyện gì mà tôi không biết?"
Lời anh nói rất khó nghe, mặt Trần Lục Nghệ biến sắc. Cô liền đính chính: "Em chưa bao giờ quan hệ với người đàn ông khác. Đừng nghĩ ai cũng giống như anh."
"Cô chung thủy đến thế sao? Được, tôi hiểu."
Dương Đạm ôm Trần Lục Nghệ rồi kéo cô ra khỏi sân bay. Lúc bọn họ ra ngoài thì trời đã tối. Anh cho vali của cô vào cốp xe rồi mới lên xe.
Trần Lục Nghệ không ngồi ghế phụ mà vẫn ngồi ở ghế sau như xưa.
Anh liếc cô qua kính chiếu hậu, cười khẩy: "Xem ra cũng có ý thức, tự biết mình không có tư cách ngồi bên cạnh tôi."
"Ba gọi cho em tối qua." Trần Lục Nghệ không đáp trả mà chuyển chủ đề sang Dương Lâm Tranh: "Tốt nghiệp xong sao anh không về làm việc cho ba?"
"Haha, cô và ông ta thân lắm sao? Sao cô không gả cho ông ta luôn đi? Ông ta chẳng ngại cưới vợ trẻ đâu."
Dương Đạm không ngừng mỉa mai cô. Trần Lục Nghệ luôn tưởng tâm lý của mình rất vững vàng, rốt cuộc lại không chịu nổi lời nói cay nghiệt của anh.
Cuộc đoàn tụ giữa hai người không hề vui vẻ chút nào.
Bữa ăn tối kết thúc trong bầu không khí nặng nề. Dương Đạm tiếp tục nói những lời mỉa mai, còn Trần Lục Nghệ vẫn cố giữ bình tĩnh.
……
Bạch Tịnh ở lại bệnh viện cho đến bảy giờ rồi mới về.
Dương Đạm đã đưa cho cô chìa khóa. Không có anh ở nhà cô vẫn có thể vào được.
Cả ngày nay cô ôm tâm trạng buồn bã. Những lời bác sĩ nói với cô cứ văng vẳng bên tai. Mỗi khi nghĩ tới cô lại thấy đau khổ.
Cô cũng cảm thấy rất mệt. Hôm nay là ngày thứ hai trong thời kỳ kinh nguyệt, thời điểm cô đuối sức nhất.
Trời lạnh quá, cô dùng nước ấm rửa mặt và chân, rồi lên giường ngủ thiếp đi.
……
Dương Đạm và Trần Lục Nghệ chia tay trong bầu không khí căng thẳng. Bọn họ nhà ai nấy về.
Sau khi về nhà, Dương Đạm đi thẳng đến phòng ngủ của Bạch Tịnh, đá tung cửa phòng. Anh bước đến bên giường, cúi xuống hôn bừa bãi lên mặt cô.
Bạch Tịnh bị hành động của anh đánh thức. Vừa mở mắt đã thấy gương mặt anh kề sát mình, cô nuốt nước bọt lo lắng hỏi: "Anh về khi nào vậy?"
Tâm trạng của anh không tốt, lời lẽ đương nhiên cũng không tốt hơn là bao: "Đây là nhà tôi. Tôi muốn về lúc nào thì về. Em chỉ là gái bao, hỏi nhiều làm gì?"
Hễ đụng một cái là anh nhắc đến thân phận của cô, Bạch Tịnh rất chán ghét. Cô chỉ lo cho anh thôi, nhưng anh lại hiểu lầm cô. Tại sao người giàu lại có tư duy khác thường như vậy?
Nhìn vẻ ấm ức bất lực của cô, anh nhịn không được bật cười.
Bạch Tịnh hoàn toàn không hiểu nổi tính tình thất thường của anh. Lúc thì tức giận, lúc thì cười… y như một đứa trẻ.
Dương Đạm nắm lấy tay Bạch Tịnh, lôi cô ra khỏi chăn, cúi đầu cắn cắn tai cô.
Cô co rúm người dưới sự tấn công của anh, thảng thốt kêu lên: "Không được!"
"Không được cái gì? Hả?" Anh ngậm lấy tai cô, say mê nói: "Cô bé, tai em nhạy cảm thật đấy. Chỉ cần chạm một chút thôi thì em run lên, giống như lên đỉnh vậy.”
Chung đụng một thời gian, Bạch Tịnh ít nhiều gì cũng hiểu cách nói chuyện của anh. Nhưng hiểu và làm quen là hai chuyện khác nhau. Cô không tránh được bị anh xoay qua lộn lại.
Dương Đạm rất thích trêu chọc cô. Bạch Tịnh là cô gái duy nhất tạo cho anh cảm giác thân mật mà không cần phải lên giường với nhau.
Nhìn cô đỏ mặt không dám lên tiếng, anh khá hài lòng, thậm chí nghĩ rằng giữ lại sự trong sạch của cô cũng tốt.
Anh đã quen với nhiều cô nàng lẳng lơ bên ngoài. Ở nhà nuôi một cô gái trong sáng cũng là một thú vui mới mẻ.
Bạch Tịnh sợ đến mức đầu ngón tay cũng run lên. Cô thật sự không biết vì sao mình lại có phản ứng này. Càng cố kiềm chế thì càng run dữ dội hơn.
"Tôi đói lắm rồi, nấu cái gì đó cho tôi ăn đi."
Chơi đủ rồi, anh buông cô ra, thuận tay vỗ vào mông cô. Tiếng kêu chan chát làm anh thấy khoái chí.
Anh đã nói vậy thì cô còn từ chối được sao? Tuy cô rất mệt và buồn ngủ, xuống bếp nấu ăn vẫn tốt hơn nằm trên giường để cho anh đùa bỡn. Cô liền ngoan ngoãn gật đầu: "Anh muốn ăn gì? Cháo có được không?"
"Ông đây đã con mẹ nó ăn cháo của em mấy ngày liền, em còn muốn tôi ăn nữa sao? Làm cho tôi một bát mì, thêm nhiều nước tương và giấm vào."
Tối nay anh mải cãi nhau với Trần Lục Nghệ cho nên ăn không được bao nhiêu. Hiện tại bụng anh cồn cào và anh thèm cái gì đó đậm vị.
Nói đến nước tương và giấm, cô không nhịn được nhắc nhở anh: "Ồ... khẩu vị của anh mặn quá. Ăn món thanh đạm sẽ tốt cho sức khỏe hơn."
"Chính vì khẩu vị của tôi khác thường cho nên tôi mới để mắt tới cô gái quê mùa như em!" Anh tiến đến bên cô, hung hăng xoa nắn bộ ngực của cô: "Phẳng như vậy. Em nói đi, khẩu vị của tôi có vấn đề gì?"
Cô cắn môi, xấu hổ cúi đầu.
......
Bạch Tịnh tìm được gói mì Ajisen trong tủ lạnh, đồng thời cũng lấy một ít rau và một quả trứng.
Cô thường xuyên xuống bếp cho nên nấu mì không phải là việc khó đối với cô. Chưa đầy 20 phút thì mì đã chín. Cô đổ mì trong nồi vào bát, rồi cẩn thận bưng ra bàn ăn.
Vừa định gọi Dương Đạm thì anh đã xuống phòng ăn.
Cô ngẩng đầu cười với anh: "Xong rồi, anh ăn đi."
Nụ cười của cô khiến tim anh thót lên như bị điện giật, kích thích tất cả dây thần kinh trong cơ thể anh. Bao nhiêu năm qua chưa từng có ai mang cho anh cảm giác như thế này.
Dương Đạm ngồi xuống bàn, nhìn bát mì mà phát thèm. Anh cầm đũa lên ăn một miếng, lập tức xuýt xoa.
Trời, sao trên đời lại có thứ mì ngon như vậy? Ngon đến nỗi chỉ cần nếm một chút là muốn ăn mãi không thôi.
Anh nhai rất ngon miệng. Bạch Tịnh ngồi bên cạnh nhìn anh ăn mà bụng cô sôi sục.
Thật ra chiều nay cô cũng chưa có gì vào bụng. Vì quá buồn phiền cho nên cô quên mất bữa cơm tối.
Bây giờ nhìn anh ăn, lại ngửi thấy mùi thơm của mì, cô im lặng nuốt nước bọt.
Nghe tiếng kêu ọc ạch, anh ngẩng đầu lên nóng nảy hỏi: "Sao vậy? Trong bụng em có bom hẹn giờ à?"
Cô đỏ mặt lắc đầu, vội giải thích: "Không phải... là vì… tôi chưa ăn tối."
"Đã nói em ngốc rồi mà. Ngốc đến mức quên cả bữa ăn." Anh hung hăng mắng cô, rồi vỗ nhẹ lên đùi mình: "Lại đây, ngồi xuống."
Bạch Tịnh không biết anh muốn làm gì. Cô run rẩy bước tới trước mặt anh rồi rón rén ngồi lên đùi anh.
Anh vòng tay trái qua eo cô, tay phải gắp mì đút cho cô. Động tác của anh vừa đột ngột vừa thô lỗ, miệng của cô bị anh dùng đũa thọc cho mở.
Mì còn nóng, ăn rất ngon. Nuốt xong cô cảm thấy ấm bụng.
Ấm đến nỗi cô rơm rớm nước mắt. Cô hít một hơi thật sâu, nói lời cảm ơn anh.
Dương Đạm hừ lạnh, sau đó lại gắp mì tiếp tục ăn: "Nếu ăn được thì tôi chia cho em làm gì? Nếu thật lòng cảm ơn thì đợi khi nào hết kinh rồi lên giường với tôi. Để xem tôi dùng tư thế nào để phá trinh của em đây."
Đút cho cô ăn hết nửa bát mì còn lại, anh đặt đũa xuống rồi thò tay vào trong áo cô. Anh véo ngực cô rồi mạnh tay xoa bóp. Bàn anh kia của anh kéo áo ngực cô lên, phủ lấy làn da mềm mại và nhẹ nhàng ấn lên điểm đó.
“Ưm…”
Bạch Tịnh không nhịn được rên rỉ, ngay sau đó bị tiếng rên của mình dọa cho sợ. Cô cắn chặt môi, không dám thở mạnh.
Một lúc sau Dương Đạm mới dừng lại. Anh vừa buông cô ra Bạch Tịnh vội vàng đứng dậy, cúi đầu chỉnh lại quần áo.
Cô thu dọn bát đĩa trên bàn, theo thói quen mang đi rửa.
Dương Đạm thấy vậy liền nổi nóng. Anh tiến tới tắt vòi nước rồi nắm lấy cánh tay Bạch Tịnh lôi cô về phòng ngủ, sau đó không thương tiếc ném cô lên giường.
"Ông đây đã nói bao nhiêu lần rồi, em không cần rửa bát. Em bị ngốc hả? Trong thời kỳ kinh nguyệt mà còn ngâm nước lạnh. Em không muốn sống nữa à? Không muốn sống thì đi chết đi!"
Anh tức giận chỉ vào mặt cô, lời nói càng lúc càng chói tai.
Bạch Tịnh chỉ biết tủi thân nhìn anh. Tay cô nắm ga giường chặt đến mức các đốt tay trắng bệch.
"Đi ngủ đi. Tối nay cấm ra khỏi phòng. Nhìn mặt em là tôi thấy bực rồi!"
Nói xong anh đóng cửa cái rầm rồi bỏ đi.
……
Rời khỏi phòng của Bạch Tịnh, Dương Đạm tức giận vò đầu.
Anh xuống bếp, nhìn đống bát đĩa trong bồn rửa, hoàn toàn không hiểu mình đang làm cái gì nữa. Anh chưa từng làm những chuyện vặt vãnh như vậy.
Đã từng đứng một bên xem Bạch Tịnh rửa bát, anh cẩn trọng suy tính về quá trình rửa bát của mình, sau đó cầm chai xà phòng rửa bát đổ ra một số lượng lớn. Anh mở vòi nước, lấy miếng cọ Bạch Tịnh thường dùng, bắt đầu cọ rửa từng chiếc nồi và bát đĩa.
Cọ rửa một lúc thì bồn rửa đã tràn ngập bọt xà phòng. Anh thò tay xuống nước mò mẫm hồi lâu mới tìm được đũa và thìa.
"Chậc, chỉ là rửa bát thôi mà. Ông đây học một chút là biết ngay." Anh vừa làm vừa nói chuyện với chính mình.
Sau nửa tiếng anh cuối cùng cũng xong. Vết bẩn còn trên một cái bát làm anh thấy ngứa mắt. Anh rút khăn giấy, cầm bát lên lau vội, nào ngờ lại trượt tay làm rơi mất.
Dương Đạm hoa mắt nhìn những mảnh vỡ trên sàn nhà, cơn giận của anh bùng nổ.
"Chết tiệt! Đúng là đồ phế thải!"
Anh giơ chân đá mạnh vào những mảnh vỡ, nhưng vẫn chưa hả cơn giận.
Thôi bỏ đi, từ giờ trở đi anh sẽ không rửa bát nữa.
Anh lấy chổi và hốt rác quét sạch những mảnh vỡ rồi bỏ về phòng.
Rửa bát có một chút thôi mà ướt hết cả người. Anh chán nản cởi bỏ quần áo, vội vàng đi tắm. Lần này anh tắm thật lâu.
Tắm xong anh khoác áo choàng tắm bước ra ngoài, lúc này mới cảm thấy sạch sẽ hơn nhiều.
Anh về phòng nằm trên giường xem điện thoại như thường lệ. Vừa mở khóa điện thoại anh đã thấy tin nhắn WeChat của Trần Lục Nghệ.
TLN: Em chưa từng phản bội anh.
TLN: Em không hề quên thân phận của mình, một người phụ nữ đã kết hôn, gả vào một gia đình danh giá. Em cũng không quên lời hứa năm xưa.
TLN: Mấy năm qua em rất nhớ anh, ngày nào cũng nhớ.