Sau khi xé bỏ tạp dề, Dương Đạm cho tay vào dưới lớp quần áo của Bạch Tịnh, khiến cho cô hốt hoảng trợn tròn mắt.
Cô liên tục nhắc nhở bản thân: không được chống cự, không được chống cự. Cho dù là vậy cơ thể cô vẫn run lẩy bẩy.
Chạm vào làn da lạnh lẽo của cô, sự phấn khích của Dương Đạm hơi chùng xuống. Thành thật mà nói, anh không thích chơi kiểu đơn phương này.
Trước khi gặp Bạch Tịnh, những cô gái anh từng quan hệ đều rất cởi mở. Chỉ cần hôn một cái thôi là họ sẵn sàng sa vào lòng anh, đem thân thể cọ xát vào anh.
Ngược lại Bạch Tịnh rất e dè. Anh còn chưa làm gì mà cô đã sợ hãi như vậy rồi.
Xử nữ đúng là rắc rối.
Anh buông cô ra, quay đi nói: "Cơm tối chuẩn bị xong chưa? Tôi đói lắm rồi."
"Đã xong rồi..." Cô sửa lại quần áo, nhỏ giọng đáp.
"Vậy thì ăn thôi, còn chờ gì nữa." Anh quay lại nhìn cô, nói: "Nhanh lên."
Đi vào phòng ăn, anh thấy trên bàn đã có một đĩa đồ xào và hai bát cháo. Ngay cả đũa và thìa cũng có sẵn.
Không hiểu sao tâm trạng tồi tệ của anh chợt tan biến. Từ xưa tới giờ anh chưa từng cảm nhận được sự ấm áp như vậy.
...…
Bạch Tịnh dọn dẹp phòng khách xong rồi đi vào phòng ăn.
Sau chuyện vừa rồi cô chần chừ không dám đối mặt với anh nữa. Cô ngồi xuống bàn ăn, rụt rè cúi đầu.
"Làm gì mà lâu thế? Chỉ ăn thôi mà cũng bắt người khác phải chờ. Em thật biết làm cao."
Trong phòng quá yên tĩnh. Dương Đạm không thích bầu không khí này nên bắt đầu nói chuyện phiếm, tìm cớ trêu chọc cô.
Cô dừng đũa: "Tôi ở lại phòng khách quét dọn một chút. Xin lỗi."
Anh nhìn đôi đũa trong tay cô, sau đó chỉ vào đĩa thức ăn: "Gắp cho tôi."
Cô gật đầu, dùng đũa gắp một ít thức ăn. Bàn ăn thì lớn còn dáng người cô thì nhỏ. Khó khăn lắm cô mới với tới cái bát của anh.
Còn chưa kịp cho vào bát thì anh đã nắm lấy cổ tay cô: "Tôi bảo em gắp cho tôi, chứ không phải gắp bỏ vào bát của tôi." Anh cười lưu manh.
Bạch Tịnh đỏ mặt. Cô ngượng ngùng gật đầu rồi làm theo lời đút cho anh ăn.
Anh cười thỏa mãn, nựng má cô: "Được rồi, ngoan lắm."
Cô không nói gì, lẳng lặng tiếp tục ăn.
Cơm nước xong, cô mang bát đĩa đi rửa.
Anh nhịn không được ngăn cô lại: "Đang trong kỳ kinh nguyệt mà còn muốn rửa bát à?"
Cô nhíu mày hỏi anh: "Tôi không rửa, chẳng lẽ để anh rửa?"
"Rửa cái con khỉ, ông đây không làm." Anh liếc nhìn hai cái bát và ba chiếc đĩa trong bồn rửa, nóng nảy nói: "Chuyện này không cần em lo. Đem vứt hết đi, trong nhà còn nhiều lắm."
……
Bạch Tịnh bị Dương Đạm kéo đến căn phòng ngủ anh dành cho cô.
Anh xốc hết quần áo mới mua lên giường, lấy một chiếc áo len màu đỏ đưa cho cô: "Mặc cái này vào cho tôi."
"Ờ…"
Bạch Tịnh cẩn thận cầm lấy chiếc áo. Trước ánh nhìn chằm chằm của anh, cô cởi áo khoác và lớp áo bên trong, vội vàng xỏ áo len vào.
Đây là lần đầu tiên cô mặc màu sắc rực rỡ như vậy, đỏ đến mức làm cho cô thấy nhức mắt. Cổ áo khá rộng, người cô lại gầy cho nên xương quai xanh của cô càng lộ rõ hơn.
Màu đỏ rất hợp với làn da trắng ngần của cô. Mặc chiếc áo len này vào trông cô tươi tắn và năng động hơn hẳn.
Dương Đạm ôm chặt lấy cô, vỗ mạnh vào mông cô mấy cái: "Nếu không phải em đang trong kỳ kinh nguyệt thì tối nay tôi đã chơi em rồi."
Lời nói trần trụi của anh khiến cô đỏ bừng mặt.
Nhìn vẻ bối rối của cô, anh cười rồi véo cằm cô: "Kỹ năng của em chưa đủ để phục vụ tôi đâu. Em quên hết những gì đã học ở chỗ lão Tưởng rồi sao? Nếu còn như vậy tôi sẽ trừ lương của em."
Lại nữa rồi. Bạch Tịnh nghe vậy cảm thấy không ổn.
Cô không dám chọc giận anh, chỉ có thể kìm nén cảm xúc: "Xin lỗi, trong chuyện này tôi không có kinh nghiệm..."
"Đừng nói những lời vô nghĩa đó với tôi. Gặp được tôi là may cho em rồi. Những gã đàn ông ngoài kia chẳng quan tâm em có kinh nghiệm hay kinh nguyệt hay không, thậm chí còn thích dùng máu tươi rửa giáo bạc. Em nên an phận, ngoan ngoãn nghe lời. Đừng để cho tôi biết em ở sau lưng tôi lẹo tẹo với thằng khác.”
Mũi Bạch Tịnh cảm thấy cay cay. Cô hít một hơi thật sâu rồi hứa: "Anh yên tâm… Tôi sẽ không làm vậy."
Anh hài lòng "ừm" một tiếng, sau đó nắm lấy tay cô đặt xuống bên dưới.
Khi nãy nhìn cô thay đồ, cơ thể anh đã có phản ứng. Bây giờ anh cứng đến cực điểm.
Vừa chạm vào chỗ đó, Bạch Tịnh vô thức muốn rụt tay lại, nhưng anh giữ chặt đến nỗi cô không thể cử động được.
Đôi mắt cô đỏ hoe, nhìn anh với vẻ đáng thương: "Đừng làm vậy... Tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lý."
Anh nắm lấy tay cô đút vào quần mình, giữa họ không còn mảnh vải nào cản trở.
Nóng quá! Bạch Tịnh cảm thấy tay mình sắp bị bỏng rồi.
Bàn tay cô không đẹp như những cô gái khác. Lòng bàn tay lại chai sạn, có lẽ vì thời tiết khô khan cho nên da đã bị tróc. Sự đụng chạm này kích thích hơn nhiều so với lòng bàn tay mềm mại.
Trước khi cô kịp từ chối, hơi thở của anh trở nên nặng nhọc: "Dùng tay nhé?"
Môi anh ghé sát vào tai cô, cẩn thận dẫn dắt: "Tôi dạy cho em tuốt nó vài lần, sau đó em tự làm."
Đây là lần đầu tiên Bạch Tịnh làm chuyện như vậy. Cô và Lương Triều Dương bên nhau nhiều năm nhưng cô chưa từng chạm vào chỗ đó trên người anh.
Nụ hôn đầu của cô đã trao cho Lương Triều Dương. Đôi khi họ hôn nhau Lương Triều Dương cũng rất phấn khích, nhưng anh cùng lắm chỉ chạm vào ngực cô thôi.
Trong lĩnh vực tình dục Bạch Tịnh hoàn toàn không có kinh nghiệm. Cô sững sờ khi thấy chất nhờn nhợt dính đầy tay mình.
"Bàn tay em khô quá, tôi cho em chút gì đó để dưỡng ẩm da." Anh cúi đầu liếm môi cô: "Không biết nói cảm ơn sao?"
Cô ngơ ngác nhìn anh, phải mất một lúc lâu mới nói được: "Cảm ơn… cảm ơn anh."
"Được rồi, cô bé quê mùa. Tắm rồi đi ngủ đi."
Anh vỗ nhẹ lên mặt cô rồi bỏ ra ngoài, vừa đi vừa ngân nga một điệu nhạc vui.
Bạch Tịnh nhìn theo bóng lưng anh, trong đầu tràn ngập cảnh tượng thân mật vừa rồi...
Tay cô vẫn còn đau.
……
Dương Đạm tắm xong rồi trở về phòng ngủ, cả người cảm thấy sạch sẽ khoan khoái. Anh nằm trên giường nhớ lại cảm giác lúc nãy, khi Bạch Tịnh dùng tay thỏa mãn anh.
Thật là con mẹ nó sướng...
Bàn tay cô không mềm mại nhưng lại tạo cho anh một cảm giác đặc biệt.
Không, anh không nên nghĩ tới nữa. Nghĩ tới chỉ khiến cho anh càng cứng hơn thôi.
Để dời sự chú ý của mình sang chuyện khác, anh lấy điện thoại mở WeChat. Đã lâu rồi anh chưa xem, chắc chắn có khá nhiều tin nhắn. Anh lần lượt nhấp vào từng cái một, chợt nhìn thấy một cái tên quen thuộc.
Anh nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện một lúc, rồi mở cửa sổ trò chuyện.
Ghi chú trên WeChat của người này là tên viết tắt, TLN.
TLN: Anh có ở đó không? Nếu thấy tin nhắn này thì trả lời nhé.
Anh nhấc ngón tay: Có. Chuyện gì? Nhớ tôi à?
TLN: Sao anh về nhà sớm vậy? Đã đi ngủ chưa? Em có tin vui này cho anh biết.
Anh dửng dưng trả lời: Không cần giữ bí mật, có người nói với tôi rồi.
TLN: Phải, hai hôm nữa em sẽ về.
Dương Đạm: Về sớm như vậy, chắc là nhớ tôi lắm nhỉ.
TLN: Không, hoàn toàn không.
Dương Đạm: Nói một đường làm một nẻo. Nếu đã tài giỏi như vậy thì về làm gì.
TLN: Anh có nhớ em không? Nếu anh nói nhớ thì em sẽ về ngay.
Dương Đạm: Haha, tôi ngày nào cũng bận ra ngoài chơi gái, không rảnh nghĩ tới em.
Gửi tin nhắn này xong thì không thấy đối phương trả lời nữa. Anh đợi hơn mười phút, rồi quẳng điện thoại sang một bên. Thôi đi, trả lời hay không tùy cô ta.
Không ngờ ngay lúc đó lại có tin nhắn mới.
Anh mở màn hình, lần này câu trả lời khá dài: Đừng lúc nào cũng ra ngoài ăn chơi. Em rất nhớ anh của ngày xưa, phóng khoáng và bất cần đời. Em mong được trở về những ngày tháng tươi đẹp nhất, lúc đó chỉ có em mới có thể cho anh một mái ấm. Anh là Mr. Right của đời em. Nhớ ngủ sớm và bớt hút thuốc đi nhé. Hẹn gặp lại anh lúc 5 giờ chiều ngày kia. Yêu anh.
Đọc tới đây Dương Đạm nổi giận ném điện thoại vào tủ quần áo.
……
Sáng sớm hôm sau, Dương Đạm ra ngoài.
Bạch Tịnh dậy ăn chút gì đó rồi chạy đến bệnh viện thăm Lương Triều Dương. Để tránh cho Lương Triều Dương nghi ngờ, cô không mặc quần áo mới Dương Đạm mua cho cô.
Hôm qua Lương Triều Dương bắt đầu hóa trị đợt hai, kết quả vẫn chưa rõ. Hóa trị lần này khiến cho anh rất đau đớn, nhưng anh vẫn cố giữ một nụ cười vì không muốn người anh yêu phải lo lắng.
Buổi trưa Bạch Tịnh đến phòng khám của bác sĩ điều trị để hỏi thăm tình hình của Lương Triều Dương.
Bác sĩ lắc đầu thở dài.
Phản ứng của ông khiến cô hoang mang: "Ý của bác sĩ là…"
"Cháu gái à, tôi đã nói với cháu rồi, đây là bệnh ung thư ác tính. Hóa trị không hẳn là có tác dụng. Các cơ quan khác của cậu ấy đã suy yếu rồi. Cháu nên ở bên cạnh cậu ấy trong sáu tháng còn lại."
Bác sĩ rất tiếc thương cho cặp đôi này, cả hai còn trẻ như vậy…
"Bác sĩ, làm ơn cứu anh ấy! Cần bao nhiêu tiền cháu cũng sẽ kiếm được, làm ơn..." Cô nắm lấy tay áo bác sĩ, khóc nức nở: "Cháu không thể sống thiếu anh ấy..."
"Không phải tôi không muốn cứu cậu ấy, chỉ là căn bệnh của cậu ấy thật sự không còn cách cứu chữa. Có đưa đến bệnh viện tốt nhất cũng vậy thôi... bệnh ung chính là như vậy."
Bác sĩ nhìn cô với vẻ đồng cảm: "Được rồi cháu gái, đừng quá đau buồn. Tôi thấy cháu vẫn còn trẻ. Qua một thời gian nữa cháu sẽ nhận ra rằng trên đời này không có ai mà không thể sống thiếu ai."
...…
Bạch Tịnh không nhớ rõ mình làm sao lê ra khỏi phòng khám. Cô vào phòng tắm rửa mặt, hoàn toàn quên mất lúc này mình không nên động vào nước lạnh.
Cô đứng ngoài hành lang điều chỉnh lại tâm trạng rồi mới trở vào phòng bệnh.
Lương Triều Dương đang đứng trước cửa sổ ngắm khung cảnh bên ngoài.
Nắng buổi trưa chiếu lên người anh, bao phủ anh trong ánh sáng vàng rực.
Giống như anh có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Bạch Tịnh bước đến gần ôm anh từ phía sau, tựa đầu vào lưng anh. Lương Triều Dương mỉm cười nắm tay cô: "Sao bỗng dưng lại nghịch ngợm thế?"
"Ừ, em chợt thấy bạn trai em rất đẹp." Cô cũng cười.
Lương Triều Dương quay người lại, hai tay ôm lấy mặt cô.
Bạch Tịnh nhìn sâu vào mắt anh. Nhớ đến lời vừa rồi của bác sĩ, lòng cô đau nhói. Cô kiễng chân, áp môi mình lên môi anh.
Mọi chuyện trở nên mất kiểm soát. Cô chưa bao giờ chủ động như vậy. Lương Triều Dương bị kích thích đến mức toàn thân bốc cháy, nhưng anh không thể nào đáp ứng.
"Triều Dương, em yêu anh." Cô thì thầm vào tai anh, hơi thở gấp gáp.
……
Dương Đạm la cà ở bên ngoài cả ngày. Anh uống rượu cho đến nửa đêm, khuya lắm mới về nhà tắm rửa rồi đi ngủ.
Anh quên mất trong nhà còn có một người khác.
Ngủ đến hơn một giờ chiều, anh xuống giường và tắm thêm lần nữa. Tắm xong thì đã hai giờ.
Đứng trước tủ quần áo, anh do dự hồi lâu rồi mới chọn chiếc áo thể thao màu đỏ đi với quần jean.
Anh lái xe ra ngoài tìm chút gì đó để ăn, sau đó lái đến sân bay. Chờ ở sân bay hơn mười phút, cuối cùng anh cũng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Chiếc áo gió màu đỏ tươi, mái tóc dài đen huyền và chiều cao 1,75 mét, cô nổi bật giữa đám đông.