Ông Hắc thấy hai mẹ con nhát gan như thế thì tỏ vẻ khinh khỉnh, nhưng bảo ông ta tự đi về nhà một mình thì ông ta cũng chẳng có gan đó. Dẫu sao thì đó cũng đâu phải là người, ông ta khẽ ho một tiếng: “Nếu các bà không muốn về thì vừa hay việc của tôi còn chưa xong, đi làm điểm với tôi.”
“Bố, bố bảo con đi làm điểm á?”
Hắc Thu vốn là đứa con gái duy nhất trong nhà, từ nhỏ đến lớn chưa từng phải ra đồng làm việc bao giờ, nghe lời ông Hắc nói mà nhất thời chưa phản ứng kịp.
“Chứ sao nữa? Không muốn làm thì đi về nhà.”
“Con không về nhà đâu!”
Giọng Hắc Thu the thé phản đối.
“Thế thì đi làm điểm.”
Hắc Thu dù không bằng lòng nhưng cũng biết ngoài việc đi làm ra cô ta chẳng còn đường nào khác, đành hậm hực đi theo ông Hắc đến nơi làm việc.
“Bố, sao bố lại quay lại thế?”
Chẳng lẽ bố sợ mình anh ta mệt quá?
Anh cả Hắc nghĩ đến khả năng này thì trong lòng vô cùng xúc động.
Bố cuối cùng cũng nhớ đến cái tốt của anh ta rồi sao? Biết sau này phải dựa vào anh ta để dưỡng già rồi ư?
“Ừ, bố nghĩ việc cũng hơi nhiều, một mình mày làm chắc phải đến lúc trời tối mịt mới xong. Vừa hay ở nhà cũng chẳng có việc gì, để mẹ với em gái mày phụ thêm một tay.”
Anh cả Hắc đỏ hoe mắt, nghẹn ngào: “Bố ơi, con không mệt, con làm được mà. Huhu, bố ơi, cuối cùng bố cũng biết xót con rồi.”
Ông Hắc nhìn đứa con trai cả đang khóc lóc nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem mà trong lòng đầy vẻ chê bai. Một gã đàn ông sức dài vai rộng mà cứ hở chút là sướt mướt thì ra thể thống gì.
“Được rồi, đừng có khóc nữa, mau làm việc đi.
Làm xong sớm thì còn được nghỉ sớm.”
Anh cả Hắc quẹt nước mắt, cười nói: “Dạ con biết rồi bố. Bố cứ ngồi một bên nghỉ ngơi đi, để con làm, con khỏe lắm, đừng để bố bị mệt.”
“Không cần.”
“Nhà nó ơi, em mệt quá.”
Chị dâu cả thấy ông Hắc không muốn để anh cả giúp, còn mình thì mệt đứt hơi, liền lên tiếng ở bên cạnh.
Anh cả Hắc sa sầm mặt lại: “Cô mệt thì ai mà chẳng mệt. Không thấy bố già thế này rồi mà còn chưa nói gì sao, cô còn kêu ca cái nỗi gì. Mau làm việc đi, mẹ bảo rồi đấy, phải đủ mười điểm công nhật. Làm không đủ thì đừng có mà tìm tôi.”
Chị dâu cả suýt chút nữa thì tức đến ngất xỉu.
Đây có phải lời con người nói không hả trời?
Cô ta ngồi thụp xuống đất, hung hăng nhổ cỏ, cứ như thể đó không phải là cỏ mà là cái đầu của anh cả Hắc vậy.