“Vợ thằng Cả, mệt chết tôi rồi, đi nấu cơm đi, nấu chút cháo ngô, xào thêm đĩa rau rừng là được.”
Cả nhà kéo lê thân xác rã rời cuối cùng cũng trụ được đến lúc tan làm. Bà Hắc vừa bước chân vào cửa đã muốn nằm vật ra, bà ta múc nửa gáo ngô trong buồng đưa cho chị dâu cả.
Chị dâu cả một mình làm đủ mười điểm công nhật, sớm đã mệt đến mức nhấc tay không nổi, vừa nghe lời bà Hắc liền không muốn nhận: “Mẹ, thím Ba đâu có đi làm, hay là để...”
“Hay là cái gì mà hay là! Tôi sai bảo cô không nổi nữa rồi có phải không? Không muốn làm chứ gì? Cút xéo về nhà đẻ cô đi.”
Hỗ Thược kia không phải người, bà không trị nổi. Chứ còn hạng như cô, bà lại không trị được chắc?
Chị dâu cả vừa nghe dọa đuổi về nhà đẻ thì sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, vội chộp lấy cái gáo rồi "vù" một cái lẻn tót vào bếp: “Mẹ, con đi nấu cơm ngay đây, mẹ nghìn vạn lần đừng đuổi con về nhà đẻ. Sống con là người nhà họ Hắc. Chết con là ma nhà họ Hắc. Con chẳng đi đâu hết.”
“Chị dâu, xào cho em hai quả trứng gà nhé, nhớ cho nhiều mỡ lợn vào, ồ, tốt nhất là xào chung với ớt xanh ấy, món đó ngon lắm.”
“Cô nằm mơ giữa ban ngày đấy à? Lại còn đòi ăn trứng. Cô nhìn tôi xem có giống quả trứng không?”
“Mẹ?”
Hỗ Thược chẳng thèm đôi co với chị dâu cả, quay sang hỏi thẳng bà Hắc.
Bà Hắc lúc này đang sợ run cầm cập, vừa thấy Hỗ Thược nhìn sang, đột nhiên cảm thấy khuôn mặt cô thật đáng ghét, ánh mắt lại hung dữ, bà ta rùng mình một cái rồi gầm lên với chị dâu cả: “Nói năng kiểu gì thế hả? Đây là thím Ba của cô, nó muốn ăn quả trứng thì đã sao? Xào cho nó!”
“Mẹ, con không có trứng.”
Chị dâu cả ấm ức trong lòng, cùng là phận con dâu, sao thím Ba đòi trứng là có trứng ăn, còn cô xin cho con trai ít mì sợi thôi mà cũng bị phạt làm đủ mười điểm mới được ăn cơm? Quả nhiên mụ già này thiên vị đến tận xương tủy.
“Đợi đấy.”
Bà Hắc vào buồng lấy trứng gà.
Hỗ Thược xoa cằm đầy suy tư, không đúng, cực kỳ không đúng, bà Hắc vậy mà không mắng mỏ gì đã chịu đi lấy trứng rồi sao?
Ông Hắc thấy cô như vậy thì sợ cô nghi ngờ, khẽ ho một tiếng: “Vợ thằng Ba này, chuyện trước kia là lỗi của chúng ta, con cứ ở nhà nghỉ ngơi một thời gian đi, qua đợt này rồi hãy đi làm điểm sau.”
“Không phải chỉ một thời gian đâu, mà là một thời gian rất dài đấy. Còn cái "rất dài" này là bao lâu thì còn tùy vào việc tôi sống được đến lúc nào. Tóm lại một câu thôi, lúc còn sống thì đừng mong tôi động tay động chân làm việc. Còn nếu chết à, nếu tôi mà chết thì chắc chắn các người chết trước rồi, khỏi cần bận tâm.”
“Cô...”
Ông Hắc cảm thấy khó thở.
---