Nó còn dám trơ mắt nhìn cô ta té nhào mà không đỡ lấy một cái, thậm chí còn bỏ đi luôn.
Tiện nhân! Được rồi, cứ chờ đó. Giờ có thể vênh váo, nhưng sau khi xuống nông thôn rồi, có khổ thì tự mà chịu.
Tốt nhất là gả luôn cho một thằng nhà quê rồi đẻ một lũ nhà quê con, cả đời mệt chết ở đó đi!
...
Còn Tô Miểu Miểu, người đã ra khỏi nhà, chẳng hề để tâm đến lời nguyền rủa của Lý Liên Liên. Cô vừa đi vừa ung dung lấy một thanh chocolate từ không gian ra, nhâm nhi bổ sung năng lượng.
Vừa ăn, cô vừa quan sát khung cảnh xung quanh một cách thích thú.
Thành phố này vốn đã phát triển từ cả trăm năm trước, mang một nét quyến rũ rất riêng. Dọc đường đầy những tòa nhà cao tầng với phong cách kiến trúc đa dạng nhưng không hề lạc lõng.
Chỉ tiếc, vì đang ở thập niên 70 nên màu sắc khắp nơi đều xám xịt, không có lấy một gam tươi tắn.
Người đi đường thì đông đúc, đa phần là công nhân từ các nhà máy gần đó. Ai cũng có vẻ mặt thỏa mãn, điệu bộ thoải mái, trò chuyện lớn tiếng đầy tự tin như thể được làm công nhân thôi cũng là chuyện khiến người ta ghen tị.
Mà thực ra... đúng là đáng ghen tị thật.
Đây chính là lý do mẹ kế của nguyên chủ quyết không trả lại công việc vốn thuộc về mẹ ruột cô.
Vì thời đại này, được làm công nhân nhà nước là niềm kiêu hãnh lớn. Không chỉ đủ ăn đủ mặc, có phúc lợi, mà còn là một biểu tượng địa vị xã hội.
Huống gì công việc của mẹ nguyên chủ để lại lại càng “ngon” khi là cán bộ tuyên truyền ở xưởng dệt!
Ngồi văn phòng mát mẻ, không phải phơi nắng dầm mưa. Việc lại nhẹ nhàng, lương tháng tận 32 đồng, kèm theo phiếu gạo 30 cân, phiếu thịt 2 cân, phiếu dầu 4 lạng, một năm còn có thêm phiếu vải ba thước!
Trong khi đó, ông Tô làm công việc bốc vác nặng nhọc lương cũng chỉ được 36 đồng.
Tô Miểu Miểu sực nghĩ ra điều gì đó, liền đổi hướng rảo bước về phía nhà máy dệt.
“Miểu Miểu, tới tìm bố à?” Vừa tới cổng, bác bảo vệ đã tươi cười chào hỏi.
Tô Miểu Miểu cũng bước chậm lại, mỉm cười đáp lễ: “Vâng ạ.”
Cô biết bác chỉ đơn thuần chào hỏi cho có lệ, cũng giống như câu “ăn cơm chưa?” mà người ta hay nói.
Ai hỏi thì hỏi, ai trả lời cũng chỉ cần đáp “ăn rồi” thế là xong, khỏi lúng túng đôi bên.
Sau một hồi hỏi han lòng vòng, cuối cùng cô tìm được tới văn phòng của giám đốc nhà máy.
“Cốc cốc.” Cô bước vào trong.
“... Tô... Miểu Miểu? Sao con lại đến đây?”
Giám đốc nhà máy Quách Trường Lâm, ngẩng đầu từ đống văn kiện lên, thoáng ngạc nhiên.
Nghĩ một lát mới nhớ ra đây chẳng phải là cô con gái út nhà Tô Cường sao?
Gương mặt này thật khó mà nhầm được, dù đã bị hủy nhưng vẫn còn dấu vết thanh tú. Không hiểu nổi sao lại để bản thân ra nông nỗi này.
“Con chào chú Quách ạ!”
Tô Miểu Miểu lễ phép, không quá rụt rè. Cô đóng cửa rồi ngồi xuống ghế đối diện, đi thẳng vào vấn đề.
“Chú Quách, con có chuyện muốn nhờ chú giúp. Mấy hôm nữa con phải xuống nông thôn rồi... nên con muốn nhờ chú xử lý giúp phần công việc mẹ con để lại...”
“Gì cơ? Con muốn đi lao động mà không nhận công việc ở nhà máy?” Ông Quách ngắt lời ngay, còn chưa nghe hết câu đã sững sờ.