Thập Niên 70: Hắc Liên Hoa Thời Tận Thế Càn Quét Hết Tất Cả

Chương 13

Trước Sau

break
Cô bé này bị gì vậy? Đang yên đang lành không làm công việc nhàn nhã, lại muốn vác thân xuống nông thôn chịu khổ?

“Chú nói ai không muốn làm ở nhà máy?” Tô Miểu Miểu chau mày.

Giám đốc Quách hơi bối rối, giọng mang theo một chút trách móc: “Thì sau khi con tốt nghiệp cấp ba chẳng phải không tới báo danh sao? Bố con còn nói con thấy mệt, muốn nghỉ ngơi vài năm đã...”

Ông còn nhớ rất rõ chuyện này vì đó là trường hợp duy nhất ông từng gặp.

Năm xưa, cả nhà họ đến tìm ông, khóc kể cảnh gia đình nghèo khó vừa sinh đôi, không đủ ăn. Nên họ xin cho mẹ kế Lý Hồng Hạnh tạm thời làm thay công việc của mẹ ruột Miểu Miểu để đỡ đần kinh tế. Chờ Miểu Miểu học xong cấp ba sẽ trả lại.

Tất nhiên, lúc đó ông không đồng ý. Việc mẹ ruột để lại thì chỉ con ruột mới có quyền kế thừa. Mẹ kế mà nhảy vào thì còn ra thể thống gì nữa?

Ai ngờ cô bé ấy đột ngột quỳ sụp xuống trước mặt ông, khóc nói mình tình nguyện vì không đành lòng nhìn hai em đói bụng.

Người trong cuộc còn chấp nhận như vậy, thì ông là người ngoài biết nói sao? Lại càng không thể làm ra vẻ chính nghĩa mà phá hoại sự hy sinh "vĩ đại" ấy được.

Cuối cùng, ông chỉ có thể đồng ý nhưng viết rõ ràng bằng văn bản. Công việc sẽ hoàn trả cho Miểu Miểu sau khi cô tốt nghiệp cấp ba. Đó là thứ duy nhất ông có thể làm để giữ công bằng cho cô bé.

Ai dè, tới khi tốt nghiệp cô lại không tới nhận việc. Chính ông phải đích thân hỏi han thì mới nhận được câu trả lời... khiến người ta ngán ngẩm.

“Bố con thật sự đã nói với chú như thế sao?” Tô Miểu Miểu nhíu mày. Cô không ngờ sau lưng lại có chuyện như vậy.

Cô giấu đi nụ cười mỉa mai trong đáy mắt, tiếp tục vào vai “bé ngoan bị thiệt thòi”: “Nhưng mà... mỗi lần con nói muốn đi làm, bố với dì lại kiếm cớ lảng tránh. Giờ dì ấy còn tự tiện ghi danh cho con đi lao động nữa...”

“Là dì con đăng ký? Không phải con tự nguyện?” Ông Quách trợn mắt.

“Vâng ạ. Mãi đến hôm qua khi cán bộ thanh niên trí thức mang văn bản phân công xuống nông thôn đến tận nhà, con mới biết.”

Ông Quách khẽ thở dài, cảm thấy chẳng bất ngờ chút nào. Ngay từ đầu, ông đã thấy người đàn bà đó không phải loại tốt đẹp gì. Đến cả việc của con riêng mà cũng tính kế được, chẳng còn gì để nói.

Giờ xem ra, quả đúng như ông nghĩ.

Không biết cô bé này đã âm thầm chịu đựng bao nhiêu năm rồi. Nhìn bàn tay nứt nẻ của cô mà ông thấy xót xa...

Ông dịu giọng: “Vậy giờ con định sao? Yên tâm đi, có chú Quách ở đây, chú nhất định sẽ đứng ra lo cho con.”

Đây chính là câu Tô Miểu Miểu muốn nghe nhất: “Chú Quách, vì sắp phải xuống nông thôn rồi, nên con cũng không cần giữ công việc đó nữa... Con muốn “hiến tặng lại” suất làm đó cho nhà máy.”

“Thật sao?” Ông Quách lập tức ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm như thể muốn xác minh cô có nói đùa không.

“Thật ạ. Nhưng... mấy ngày nữa thôi con đã đi xuống nông thôn, trong nhà chẳng ai chuẩn bị gì cho con cả...”

“Con yên tâm! Nhà máy tuyệt đối sẽ không để con thiệt đâu!” Ông Quách vội vã hứa hẹn, sợ chậm một giây là tuột mất cơ hội quý như vàng.

Phải biết, bây giờ việc làm một chỗ cũng quý như vàng, một suất biên chế nhà nước mà trống ra là vô số người giành giật. Ngay cả giám đốc nhà máy như ông có khi mang tiền cũng chưa chắc mua nổi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương