“Thế này nhé.” Ông nhanh nhẹn đề nghị: “Nhà máy bù cho con 850 đồng, kèm theo phiếu gạo toàn quốc 50 cân, con thấy thế nào?”
Tô Miểu Miểu âm thầm tính toán. Cô biết rõ, mức giá này là cực kỳ có lương tâm rồi. Nhưng...
“Bảy trăm, thêm phiếu gạo toàn quốc 100 cân, phiếu vải 100 thước và 30 phiếu công nghiệp!”
Thời đại này, chỉ có tiền thôi là chưa đủ, làm gì cũng cần đến phiếu.
Lương thực thì cô không thiếu nhưng cô lại rất muốn ra quán ăn.
Có trời mới biết vừa nãy đi ngang qua nhà hàng quốc doanh, suýt thì nước miếng của cô chảy ra ngoài.
Còn về vải vóc thì thôi rồi... Nói ra ai tin được chứ, cái áo lót cô đang mặc bây giờ còn rách cả lỗ.
Nguyên chủ thì ngại không dám nói, mẹ kế thì coi như không thấy, dù sao mặc bên trong người ngoài cũng chẳng nhìn ra.
Áo ngoài thì toàn là đồ Lý Liên Liên không mặc nữa. Thời này nhà nào cũng vậy, đồ nhỏ mặc đồ cũ của người lớn.
Trong nhà này, chị kế có đồ mới, hai đứa em trai song sinh có đồ mới, chỉ có nguyên chủ là mặc đồ cũ, ha ha.
Thấy sắc mặt của Quách Trường Lâm có vẻ hơi khó xử, Tô Miểu Miểu giả vờ lau lau hàng nước mắt vốn dĩ không hề tồn tại, giọng nghẹn ngào nói: “Chú Quách, con biết điều kiện này có thể khiến chú khó xử nhưng nếu ngay cả chú cũng không giúp con thì một cô gái nhỏ như con thật sự không còn cách nào khác.”
“Hơn nữa, nếu người trong nhà biết con đã “quyên” công việc này... sau này lại càng không thể trông cậy vào họ được nữa...”
Quách Trường Lâm nhìn bộ quần áo chằng chịt miếng vá trên người cô, lại nghĩ đến việc mẹ ruột của cô đã hy sinh vì nhà máy, cắn răng nói: “Được, con chờ ở đây trước, để chú ra ngoài xoay xở một chút.”
Chưa đến nửa tiếng, Tô Miểu Miểu đã cầm trên tay một xấp tiền và phiếu dày cộp bước ra khỏi văn phòng giám đốc. Đương nhiên, công việc cũng đã được cô “quyên tặng” lại cho nhà máy.
Ngày mai, mẹ kế nhất định sẽ nhận được thông báo sa thải từ phía nhà máy!
Nghĩ đến phản ứng của họ mà cô đã thấy mong chờ... Chỉ tiếc là lúc đó, e rằng họ chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến cô nữa.
Cất tiền phiếu vào không gian, tâm trạng Tô Miểu Miểu vô cùng vui vẻ, thẳng hướng nhà hàng quốc doanh mà đi.
Hai bên cửa lớn của tòa nhà gạch đỏ treo những khẩu hiệu đậm chất thời đại: “Tự lực cánh sinh, gian khổ phấn đấu.”
Đẩy cửa bước vào, vì đã qua giờ ăn nên trong quán rất vắng. Nhân viên phục vụ ở quầy đã thảnh thơi ngồi đan áo len, thấy cô đi tới thì khó chịu trợn trắng mắt.
“Ăn gì?”
Giọng điệu tệ hại như thể có ai đó nợ cô ta cả trăm vạn mà chưa trả.
Tô Miểu Miểu cảm thấy có chút mới lạ. Trước đây chỉ đọc trong tiểu thuyết rằng nhân viên phục vụ thời này thái độ rất kém, giờ tận mắt chứng kiến mới thấy có cảm giác như tiểu thuyết bước ra đời thực.
Cô cũng không so đo, bình thản nói: “Một phần hoành thánh thịt tươi.”
Sáng nay, chính món này đã khiến cô thèm đến chảy nước miếng.
Dù trong không gian của cô có gần như toàn bộ vật tư “mua sắm miễn phí” thời tận thế, nhưng thịt, trứng, sữa tươi thì hoàn toàn không có.
Bởi vì phải sau ba tháng kể từ khi tận thế bùng nổ, mọi người mới lần lượt thức tỉnh dị năng, cô cũng không ngoại lệ.