“Mày tưởng mày uống sương gió mà lớn lên à? Ăn uống, sinh hoạt, học hành, cái nào mà không cần tiền?”
“Ngay cả trong nhà cũng chẳng còn tiền, ngày nào cũng sáu cái miệng chờ ăn. Chỗ nào cũng cần tiền, mà chỉ có chút lương chết đói kia thôi...”
Tô Miểu Miểu cười khẩy: “Thế à? Vậy sao vừa rồi còn nói sẽ gửi đồ cho con?”
Tô Cường rõ ràng khựng lại một chút: “...”
“Là thế này, Miểu Miểu.” Mẹ kế nhanh chóng tiếp lời, gương mặt đầy vẻ chân thành.
“Vừa rồi dì chỉ là không muốn con lo lắng thôi. Thật ra dì với bố con vốn định đợi tháng sau lĩnh lương rồi sẽ sắm sửa cho con. Nhà mình có túng thiếu một chút cũng không sao nhưng tuyệt đối sẽ không để con đói rét đâu.”
Tô Miểu Miểu cười.
Chơi trò giả nghèo với cô à? Nói là trong nhà không có tiền à?
Vậy thì cô chơi thật một vố, cũng đâu có quá đáng.
Cô giả vờ cảm kích nhìn bố ruột và mẹ kế: “Vậy là con hiểu lầm hai người rồi.”
Diễn xong, cô tìm một chiếc ghế sofa đơn trong phòng khách, nhắm mắt nghỉ ngơi. Nhưng thực chất, không gian dị năng đã được cô âm thầm triển khai, bắt đầu quét toàn bộ căn biệt thự nhỏ này.
À, còn chưa chính thức giới thiệu dị năng không gian của cô.
Ngoài chức năng chứa đồ, năng lực thứ hai là trong phạm vi trăm mét, không cần để ý bất kỳ vật cản nào, có thể lặng lẽ thu đồ vật vào không gian của mình.
Thời tận thế cô rất ít dùng, bởi nếu gặp phải cao thủ dị năng, lúc tinh thần lực quét qua sẽ dễ bị phát hiện.
Nhưng bây giờ, cô chỉ có thể cảm ơn vận khí của mình vẫn còn tốt.
Đầu tiên là phòng ngủ chính của bố ruột và mẹ kế. Nơi này vốn là phòng của ông bà ngoại, giờ thì toàn bộ đã bị họ chiếm đoạt.
Ngay cả chăn trên giường họ đắp cũng là chăn gấm làm đồ cưới mà bà ngoại nguyên chủ chuẩn bị cho nguyên chủ, chỉ là bên ngoài bọc thêm một lớp vỏ chăn mà thôi...
Cô bỏ qua những thứ đó, cuối cùng tìm được một ngăn bí mật phía sau ngăn kéo tủ quần áo.
Bên trong là một chiếc hộp sắt. Mở ra, tiền mặt và phiếu đủ màu sắc được xếp ngay ngắn từ lớn đến nhỏ, ước chừng cũng phải ba bốn nghìn đồng.
Bên cạnh còn có một cuốn sổ tiết kiệm không kỳ hạn, bên trong có 5000 đồng.
Tiếp đó là giấy tờ nhà đất của căn nhà này.
Tô Miểu Miểu cười lạnh.
Đây mà là cái gọi là không có tiền sao? Cô chẳng buồn đếm kỹ, trực tiếp cùng cả chiếc hộp sắt chuyển vào không gian.
Xong rồi, bây giờ thì họ thật sự không còn tiền nữa!
Cô lấy mà không hề chột dạ. Những thứ này chắc chắn đều là tài sản của mẹ ruột và ông bà ngoại nguyên chủ, vậy thì đương nhiên là của cô.
Trông chờ vào bố ruột à? Một tháng lương của ông ta chỉ có 36 đồng, còn là mới được tăng trong hai năm gần đây.
Chỉ riêng nuôi hai đứa con trai bảo bối kia thôi cũng đã không đủ, còn phải ra chợ đen mua lương thực. Tiêu xài hào phóng như thế, hóa ra là vì trong nhà có quá nhiều tiền gửi ngân hàng.
Còn mẹ kế thì càng không thể, công việc bà ta có vốn là của nguyên chủ. Ngày xưa lúc gả vào nhà, ngoài cái “bình dầu kéo theo” ra thì chẳng mang theo thứ gì.
Trong phòng này không còn tìm được gì đáng giá, Tô Miểu Miểu tiếp tục sang phòng của hai đứa song sinh.
Trời đất ơi, hai đứa chưa tới mười tuổi mà mỗi đứa một phòng ngủ hơn ba mươi mét vuông, rộng đến mức chạy ngựa cũng được.