Thập Niên 70: Hắc Liên Hoa Thời Tận Thế Càn Quét Hết Tất Cả

Chương 20

Trước Sau

break
Ngày đó, bố ruột đã nói với nguyên chủ thế này: “Miểu Miểu à, em trai con lớn rồi, cần phải học cách tự lập. Con xem đó, Tô Văn Tô Võ, thiên vị đứa nào cũng không hay.”

“Hay là con nhường phòng ngủ của con, xuống ở tầng dưới, để hai thằng nhóc mỗi đứa một phòng giống nhau, như vậy tụi nó sẽ không cãi nhau nữa?”

Sau đó, nguyên chủ “bị ép” chuyển xuống ở phòng chứa đồ tầng một. Bởi vì phòng ngủ duy nhất ở tầng một đã bị chị kế chiếm mất rồi, bảo người ta dọn ra khỏi căn phòng đã ở bao nhiêu năm thì cũng quá vô nhân tính...

Trong phòng của hai đứa trẻ không có gì đáng giá. Tô Miểu Miểu xuống tầng một. Nhờ góc nhìn toàn diện, cô nhanh chóng tìm được mật thất trong thư phòng tầng một. Bên trong xếp ngay ngắn hai chiếc rương lớn.

Mở một chiếc ra...

Chà, cả một rương đồ cổ và tranh chữ. Chiếc còn lại là đủ loại hộp trang sức lớn nhỏ. Tùy tay mở một hộp, bên trong là cả một bộ trang sức vàng nguyên bộ!

Mắt Tô Miểu Miểu lập tức biến thành hình trái tim. Cô cố gắng kiềm chế cơn thôi thúc muốn đem nung chảy. Đây là đồ tổ tiên của nguyên chủ truyền lại, phải giữ gìn cẩn thận.

Thu cả hai chiếc rương vào không gian, Tô Miểu Miểu không còn tìm thấy thêm thứ gì đáng giá nữa.

Mở mắt ra, Tô Miểu Miểu đã thấy bố tồi và mẹ kế ngồi trước bàn ăn. 

Mẹ kế đang kiên nhẫn dỗ dành hai cậu nhóc mập ăn cơm, bảo chúng đừng đánh nhau nữa... 

Còn chị kế Lý Liên Liên thì cuối cùng cũng có dáng vẻ của một người giúp việc, mặc áo vải thô màu xanh, thắt tạp dề, hết lượt này đến lượt khác bưng món ăn từ bếp ra.

Trên tay cô ta còn vết cắt mới, máu thấm ra ngoài, nhưng chỉ dám lén lườm Tô Miểu Miểu. Cô liền đáp lại bằng một nụ cười đầy ác ý.

Đúng lúc cô cũng đang đói, liền thuận thế ngồi xuống chờ ăn cơm.

“Cút ra, đó là chỗ của tôi!”

Vừa mới ngồi xuống, một trong hai thằng nhóc mập đang đánh nhau ban nãy đã lao thẳng về phía cô.

Hừ, chắc là đã muốn báo thù cho mẹ nó từ lâu rồi...

Nguyên chủ đã tận tâm tận lực hầu hạ chúng từ nhỏ đến lớn, vậy mà toàn là lũ sói mắt trắng, chẳng biết ơn chút nào.

Tô Miểu Miểu không tiện ra tay với trẻ con, liền kéo cả người lẫn ghế trượt nhanh sang bên cạnh, né tránh thế lao của nó.

“Rầm... Choang...”

“Oa...”

Thằng nhóc mập không kịp thu đà hoặc chính xác hơn là không ngờ cô lại dám tránh ra, liền đâm sầm vào chiếc ghế trống bên cạnh. 

Ghế bị đẩy trượt đi một đoạn dài, tiếng va chạm loảng xoảng vang lên. Nước mắt nước mũi của nó lập tức tuôn ra như suối, gào khóc thảm thiết.

Bố tồi và mẹ kế còn chưa kịp phản ứng thì đã trơ mắt nhìn đứa con bảo bối của mình ngã sõng soài dưới đất, tim gan như muốn vỡ ra.

Hai người vội ném đũa xuống, chạy đến bên con, vừa ôm vừa dỗ.

“Hu hu hu... Bố ơi... bố... bố đánh chết cái con đồ bồi tiền đó đi... Nó dám... nó dám né ra... Hu hu hu...”

Thằng nhóc vừa khóc vừa mách lẻo, đúng là vừa đáng thương lại vừa độc ác.

“Được rồi được rồi, Đại Bảo đừng khóc nữa, bố sẽ báo thù cho con.”

Tô Cường nhìn cái u to tướng trên trán con trai, cuối cùng cũng không kìm được cơn giận đã nén suốt cả ngày.

“Tô Miểu Miểu, đồ nghịch nữ! Dám đánh em trai mình, mày chán sống rồi đúng không? Hôm nay tao nhất định phải dạy dỗ mày một trận cho mày nhớ đời...”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương