“Ầm...”
Tất cả mọi người đều bị chấn động đến mức theo phản xạ ngồi thụp xuống, đồng loạt nhìn về phía nhà bếp, nơi phát ra tiếng nổ.
Ngay cả thằng nhóc mập đang gào khóc thảm thiết cũng bị dọa đến mức quên cả khóc, vì nín quá gấp mà còn bắt đầu nấc cụt.
“Chuyện gì thế? Bếp xảy ra chuyện gì rồi?” Mọi ánh mắt cùng lúc đổ dồn về phía Lý Liên Liên, người vừa nãy còn bưng thức ăn từ bếp ra.
Lý Liên Liên sợ đến mức nói không ra hơi: “Con... Con... không biết... Á...”
Trong bếp lại vang lên thêm một tiếng nổ nữa.
“Mau... Mau đưa bọn trẻ ra ngoài!” Tô Cường nhìn ngọn lửa bùng lên dữ dội, đã sớm quên béng chuyện vừa định làm.
“Ông ơi, tiền... tiền...”
“Tôi biết rồi, mọi người mau đi đi!”
Tô Miểu Miểu chẳng thèm để ý đến hai người đang diễn màn sinh ly tử biệt kia, bình thản chạy theo đám đông ra ngoài. Vừa ra đến cổng đã thấy hàng xóm tụ tập xem náo nhiệt.
Tất cả đều chỉ trỏ về phía nhà họ.
“Miểu Miểu à, nhà con xảy ra chuyện gì thế, nổ một tiếng ầm cả lên.” Thím Vương là người xông tới đầu tiên, chạy đến thở hổn hển, trong mắt còn suýt không giấu được vẻ hưng phấn: “Trời ơi, sao lại cháy rồi?”
“Con cũng khô...”
“Ông ơi... Sao ông lại chạy ra rồi?”
Tô Miểu Miểu còn chưa kịp nói xong thì đã bị tiếng thét thê lương của mẹ kế cắt ngang. Cô quay đầu lại, liền thấy Tô Cường tay không từ trong biển lửa lao ra ngoài.
Không thiếu tay cũng chẳng thiếu chân, Tô Miểu Miểu còn tưởng Tô Cường đã gặp chuyện lớn rồi chứ...
Thế nhưng mẹ kế thì như trời sập, đến cả hai đứa con song sinh cũng ôm không nổi.
Mặt Tô Cường bị khói hun đen sì, cánh tay trái dường như bị bỏng, máu thịt lẫn lộn. Vừa rồi ông ta định chạy lên lầu thì suýt bị tấm ván rơi từ trên xuống đập trúng, nếu không phải chiếc đồng hồ trên tay cản lại một chút... thì sau đó tầng hai đã lập tức bị tường lửa bao vây hoàn toàn...
Ông ta quay đầu nhìn căn biệt thự hai tầng đã hoàn toàn vô phương cứu chữa kia, vẻ mặt đờ đẫn, như thể mất hồn.
“Ông ơi? Ông ơi? Ông sao vậy? Đừng dọa tôi...” Mẹ kế thấy trụ cột gia đình như vậy, cuối cùng cũng biết sợ.
“Nhà Tô Cường bị sao thế này? Đang yên đang lành sao lại cháy?” Thím Vương đúng kiểu đổ thêm dầu vào lửa, kéo giọng hét to.
“Đúng đó, xảy ra chuyện gì mà nổ cái ầm vậy?”
Hàng xóm mỗi người một câu tò mò hỏi han. Trời ạ, vừa rồi tiếng nổ đó khiến cả khu bên cạnh cũng cảm nhận được rung chấn.
Mẹ kế Lý Hồng Hạnh thấy gọi mãi không tỉnh Tô Cường, lại nghe hàng xóm chất vấn, cuối cùng chợt nhớ ra điều gì đó, lao thẳng tới trước mặt Lý Liên Liên, vung tay tát một cái thật mạnh.
“Con sao chổi nhà mày! Chính là tại mày! Tất cả đều tại mày! Giờ thì mất rồi... mất hết rồi! Sao mày không đi chết đi...”
Vừa đánh vừa mắng, từng chữ đều như rỉ máu, câu nào câu nấy đâm thẳng vào tim.
Còn Lý Liên Liên thì chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, máu toàn thân dồn ngược lên đầu, hai hàm răng run lập cập, yếu ớt giải thích: “Mẹ... không phải con... Con cũng không biết... con thật sự không biết chuyện gì xảy ra...”
“Nhà Tô Cường ơi, đừng đánh con bé nữa, việc gấp bây giờ là cứu hỏa đi, biết đâu còn giữ lại được chút gì đó.”