Nghe lời hàng xóm, Tô Miểu Miểu quay đầu nhìn căn nhà đã cháy đến chỉ còn khung, trong lòng thầm nghĩ hàng xóm đúng là biết an ủi người khác.
Với tình trạng này, có thể để lại được một cọng cỏ cũng xem như cô lương tâm trỗi dậy rồi!
Bắt cô xuống nông thôn chịu khổ, còn cái gia đình hại chết nguyên chủ thì hưởng thụ trong biệt thự của cô?
Trừ khi cô bị điên.
Nhưng không cho họ ở thì phải làm sao?
Đầu tiên, bán nhà là chuyện không thể.
Chưa nói đến việc thời đại này nhà cửa không được mua bán, chỉ riêng đây là nhà ở Thượng Hải thôi, bán xong muốn mua lại cũng khó như lên trời.
Cô còn trông chờ sau này xây cao ốc làm bà chủ cho thuê nữa kia!
Lại nói nếu cô lặng lẽ bán nhà, để cả nhà bố ruột lưu lạc đầu đường thì cái mác “bất hiếu” sẽ úp thẳng lên đầu cô. Gỡ cũng không gỡ nổi, cho dù căn nhà này vốn là của cô.
Vậy nên... chỉ còn cách phá hủy!
Cũng may đây là biệt thự đơn lập, không ảnh hưởng đến nhà khác, nếu không cô còn phải nghĩ thêm cách nữa.
Vừa rồi cô chỉ đơn giản là rải một bao bột mì trong không gian của mình lên bếp đang cháy
(Mọi người đừng học theo, tuyệt đối đừng để bột gần bếp, rất nguy hiểm!)
Nổ bụi bột, sức công phá không hề kém bom.
Còn việc khống chế ngọn lửa sau đó cũng là do cô làm, không gây thương tích cho người, chỉ thiêu rụi những thứ vốn thuộc về cô.
“Lửa lớn quá, từng này nước không ăn thua đâu! Ê, xe đạp bên kia...”
Mẹ kế Lý Hồng Hạnh vừa tỉnh táo lại được chút, quay đầu nhìn về phía nhà để xe rồi lại trơ mắt nhìn một tấm ván từ trên lầu rơi xuống, thiêu rụi hai chiếc xe đạp thành khung sắt...
Cuối cùng bà ya không chịu nổi cú sốc, tức giận công tâm, phun ra một ngụm máu, người liền đổ thẳng ra đất bất tỉnh.
“Ối! Lý Hồng Hạnh, sao lại thổ huyết rồi! Mọi người tránh ra nào!”
Thím Vương phấn khích đỡ Lý Hồng Hạnh nằm xuống đất, ngón tay cái trực tiếp bấm vào nhân trung, cũng chẳng sợ bẩn: “Này, tỉnh rồi!”
Lý Hồng Hạnh mở mắt nhìn thấy thím Vương: “Bà...”
Chưa trụ được hai giây lại ngất tiếp.
Mọi người lại cuống cuồng một phen, đưa mẹ kế vào bệnh viện.
Còn bên này, cả một con phố dốc sức cứu hỏa suốt một đêm. Đến khi trời vừa hửng sáng, ngọn lửa mới hoàn toàn bị dập tắt.
Nhưng chẳng còn gì nữa, chỉ còn lại cánh cổng lớn và bức tường viện sụp đổ chiếm chỗ.
Tô Miểu Miểu hài lòng nhìn đống đổ nát trước mắt, xác nhận tuyệt đối không thể ở được nữa, liền xách phần bữa sáng “tốt bụng” do thím Vương mang tới, thong thả đi về phía bệnh viện.
...
Trong hành lang bệnh viện, chị kế Lý Liên Liên đang đứng đó. Nhìn là biết cả đêm cô ta không dám chợp mắt, quần áo tóc tai vừa đen vừa bẩn, khuôn mặt sưng vù đến mức chẳng còn nhận ra dáng vẻ ban đầu, trông yếu ớt như thể giây tiếp theo sẽ ngã quỵ.
Nhìn cũng thật đáng thương.
Tô Miểu Miểu liếc xéo một cái rồi đi thẳng qua. Một mạng người của nguyên chủ, chuyện xuống nông thôn hay rơi vào địa ngục, kiểu gì cũng phải chọn một con đường để trả lại, không phải sao.
Trong phòng bệnh, mẹ kế Lý Hồng Hạnh nằm trên giường nhưng bầu không khí tuyệt vọng quanh người bà ta gần như hóa thành thực thể. Bên cạnh, hai đứa nhóc mập khóc suốt một đêm giờ đã co ro ngủ ở góc tường...
Chậc chậc, đúng là thành kẻ đáng thương rồi.