Thập Niên 70: Hắc Liên Hoa Thời Tận Thế Càn Quét Hết Tất Cả

Chương 24

Trước Sau

break
Mỗi loại nửa cân, nếm thử hết, ngon thì lần sau mua tiếp!

Phiếu 2 cân bánh ngọt, cô chọn bánh hạch đào. Những loại khác trông không được tươi lắm, nhất là bánh trứng, nhìn như đã để hai ngày rồi...

Mua thì mua rất sướng nhưng đến lúc cầm đồ trên tay mới phát hiện ra cô thiếu một cái túi đựng đồ.

Phụ nữ sao có thể không có túi chứ!

Đếm lại một lượt, cô có hẳn phiếu 130 thước vải, mua!

Cô chạy thẳng tới quầy bán túi xách, phát hiện ở đây còn bán cả vali nữa. Chỉ là vali da bò này bản thân vốn đã rất nặng, lại không có bánh xe. Nếu mang theo chỉ tổ tăng thêm mấy cân hành lý, hoàn toàn không có lời.

Vì vậy cô chọn chiếc túi du lịch vải bạt cỡ lớn bên cạnh, có thể xách bằng một tay. Vừa hay khi lên tàu có thể cho hành lý vào trong để che mắt người khác.

Ngoài ra còn mua thêm một chiếc túi đeo chéo nhỏ hơn một chút, sau này ra ngoài có thể rảnh tay, cũng là “trang bị tiêu chuẩn” của người thời đại này.

Thanh toán xong tiền và phiếu, cô cho kẹo và bánh hạch đào đã mua vào túi du lịch, đeo túi chéo lên người rồi tiếp tục công cuộc “quét hàng”.

Hai chiếc túi cộng lại chỉ tốn chưa tới hai thước vải. Số hơn một trăm thước còn lại, cô chạy qua mấy quầy, đổi hết thành vải vóc của thời đại này. Dù hoa văn kiểu dáng có phần lỗi thời nhưng chất lượng thì thật sự không chê vào đâu được.

Đến lúc xuống nông thôn, cô có thể thay toàn bộ quần áo rách nát của nguyên chủ, cùng với chăn đệm vừa đen vừa cứng kia bằng đồ mới tinh.

Con người cô là vậy, đừng nhìn thời nhỏ sống trong môi trường khắc nghiệt, càng lớn lại càng kén chọn trong chuyện ăn mặc ở đi lại.

Ăn thì phải ăn đồ ngon, tuyệt đối không ăn đồ thừa của người khác. Mặc thì phải là quần áo mới, đẹp và hợp mốt. Ở nhà lớn, đi xe xịn...

Cho nên ngay từ đầu cô mới hỏi Quách Trường Lâm đổi nhiều phiếu vải và phiếu công nghiệp như vậy. Đồ trong nhà thà đốt sạch cũng không thu vào không gian mang đi.

Đương nhiên còn vì nguyên tắc của cô, không gian không chứa rác!

Bên cạnh quầy bán vải là quầy bán len. Tuy hơi đắt một chút nhưng lại không cần phiếu vải.

Cô đang dư tiền, mua!

Len đủ để đan hai chiếc áo, hết của cô 50 đồng. Một chiếc màu đỏ, một chiếc màu kem. Dù cô còn chưa mở khóa kỹ năng đan áo len nhưng không sao, thuyền tới đầu cầu tự khắc thẳng.

Cầm trong tay mấy chục tấm phiếu công nghiệp, cô mua những thứ cần thiết nhất. Một bình nước nóng hoa mẫu đơn đỏ, hai hộp cơm nhôm, càng nhiều càng tốt. Hai chậu rửa mặt hiệu Song Hỷ, một cái rửa mặt, một cái rửa chân.

Thêm một cái chảo sắt lớn nữa, phiếu công nghiệp cũng bị tiêu sạch. Mà tay cô thì thật sự đã không xách nổi thêm được nữa.

Lén “tuồn” bớt đồ trong túi du lịch vào không gian để giảm gánh nặng, Tô Miểu Miểu quyết định đánh nhanh rút gọn.

Lật lại số phiếu còn dư, cô bất ngờ phát hiện có một tấm phiếu mua đồng hồ. Phiếu này được in trên vải nên lúc đầu cô không nhận ra, trông rất cao cấp.

Vừa hay cô cũng cần một chiếc đồng hồ, không xem được giờ khiến cô rất thiếu cảm giác an toàn.

Ban đầu chỉ định mua đại một chiếc là xong, ai ngờ tới quầy đồng hồ lại phát hiện ở đây có cả Rolex.

Cô lập tức chi tiền gấp đôi, mua thẳng một chiếc Rolex 240 đồng.

Đúng vậy, cô chính là phù phiếm như thế!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương