Quá không thân thiện với cô. Nếu không phải cô thức trắng một đêm, chưa chắc giờ này đã tới được...
Cô đem phiếu thịt “đổi” cho một bà thím trông rất giàu bên cạnh, lấy ba hào tiền mặt. Muỗi nhỏ đến đâu cũng là thịt, đủ cho cô ăn hai bát hoành thánh.
Kiểm tra lại, ngoài phiếu năm cân lương thực nội địa ra thì các loại phiếu khác đều đã tiêu hết. Tô Miểu Miểu lúc này mới lưu luyến xách đồ chuẩn bị rời đi.
Lướt mắt nhìn qua cổng chợ, phát hiện còn có bán... cua?
Bảy hào một cân, còn rẻ hơn cả thịt heo? Tính cả phí vận chuyển thì cũng...
Đột nhiên linh quang cô chợt lóe. Đúng rồi, đây là Thượng Hải mà! Thành phố có sông, có biển cơ mà!
Vậy thì quá đúng dịp rồi còn gì, cô có thể trực tiếp ra biển bắt!
Thời tận thế, sinh vật biển đều bị biến dị không ăn được, nhưng bây giờ thì khác chưa bị ô nhiễm công nghiệp quá mức!
Cô thích ăn tôm! Tôm rim dầu, tôm muối, tôm hấp, tôm luộc, tôm xào...
Còn có cua hoàng đế, cá ngừ vây xanh, tôm hùm Úc...
Hậu thế chỉ được nhìn mà chưa từng ăn, bây giờ cô có thể xuống biển “mua sắm không đồng”!
Nghĩ là làm, Tô Miểu Miểu xách theo đống túi lớn túi nhỏ mà vừa nãy còn thấy nặng trĩu, giờ đi nhanh như gió.
Đang định tìm một con hẻm vắng để thu hết đồ vào không gian, thì phát hiện... Cô gặp phải “cướp” của thời đại này rồi.
Ôi, đúng là... thời thượng ghê!
“Biết điều thì đặt hết đồ trong tay xuống rồi giao tiền ra đây, bọn tao có thể tha cho mày một con đường sống.”
Tô Miểu Miểu thuận thế đặt những túi lớn túi nhỏ xách đến mỏi tay xuống đất, đầy hứng thú nhìn hai tên cướp đối diện.
Một tên gầy như khỉ, trên mặt có một vết sẹo dao kéo dài xuyên suốt má, lúc này đang cầm dao chỉ thẳng vào cô đe dọa.
Tên còn lại... đầu trọc.
Hai đặc điểm rõ ràng như thế mà cũng dám đi cướp? Thật sự xác định sẽ để người bị cướp sống sót sao?
Thời đại này, trộm cắp thôi cũng có thể ăn đạn mà?
“Đây nè... Cho các anh hết đó.” Tô Miểu Miểu cười, đá nhẹ mấy túi đồ dưới chân.
“Đừng có giở giọng cợt nhả, còn tiền đâu? Đặt xuống hết.”
“Tiền tôi vừa tiêu sạch rồi, các anh theo tôi lâu vậy, chẳng lẽ không biết à?”
Từ lúc cô mua đồng hồ đã bị bám theo. Ai nói thời đại này trị an tốt chứ? Luật pháp nghiêm khắc như vậy mà vẫn có những kẻ liều mạng như thế này.
Nhưng hôm nay họ gặp phải cô, đó là phúc khí của họ.
“Đại ca? Thả cô ta đi thật à?” Tên đầu trọc lần đầu gặp một “con dê béo” nghe lời như vậy, có chút ngơ ngác quay sang hỏi tên gầy.
Bình thường những người bị cướp ai chẳng la hét om sòm rồi thà chết không khuất phục. Khi đó bọn chúng giết người cũng có lý do. Nhưng hôm nay thì...
“Mày ngu à? Có ngu không? Có ngu không hả?” Tên gầy còn đang nghĩ xem sao cô lại biết bọn chúng theo mình suốt dọc đường, đã vậy biết bị theo dõi mà còn cố tình rẽ vào con hẻm vắng.
Vừa nghe thằng em nói mấy câu không não kia, hắn liền nhảy dựng lên, đấm liên tiếp vào đầu tên đầu trọc.
“Cho mày đi khi nào?”
Khóe mắt liếc thấy “con dê béo” mà hắn đã nhắm trúng đang định lướt qua bọn họ để ra khỏi hẻm, tên gầy lập tức cầm dao lao tới, định cứa thẳng vào cổ cô.