Chẳng ai kịp nhìn rõ cô đã làm gì, chỉ thấy con dao trong tay tên gầy đã rơi vào tay cô. Ngay sau đó, cô xoay tay lại, gân tay của hắn lập tức bị cắt đứt.
Gọn gàng, dứt khoát, không có bất kỳ động tác thừa nào, thậm chí còn trông rất đẹp mắt.
“Á...”
“Đại ca!”
Tên đầu trọc thấy đại ca chỉ trong chớp mắt đã ôm cổ tay ngã xuống đất, vẻ mặt đờ đẫn ban nãy lập tức trở nên dữ tợn, ánh mắt hung ác lao thẳng về phía cô.
Tô Miểu Miểu nhấc chân đá thẳng vào chỗ dưới rốn ba tấc của hắn, tên đầu trọc lập tức quỵ xuống, đứng cũng không đứng nổi.
“Con đàn bà khốn, mày dám giỡn mặt với tao!” Tên gầy thấy cả hai anh em đều ngã gục, biết hôm nay đã gặp phải kẻ cứng, giọng nói dịu hẳn xuống.
“Cô tha cho bọn tôi đi, coi như hôm nay chưa từng gặp nhau.”
Thấy Tô Miểu Miểu vẫn không có phản ứng.
“Cô động đến bọn tôi, bản thân cô cũng chẳng có kết cục tốt đâu, đúng không?” Hắn không tin một cô gái dám giết người.
Tô Miểu Miểu cười, cầm dao đưa sát vết sẹo trên mặt hắn, chậm rãi khoa tay múa chân: “Không có kết cục tốt thế nào? Chỉ cần khiến các người vĩnh viễn không mở miệng được nữa là xong thôi mà!”
Huống chi hôm nay cô còn cải trang nữa.
“Mày...” Tên gầy trừng to mắt, không thể tin nổi.
Ngay khi bọn chúng nhận ra tình hình không ổn, chuẩn bị mở miệng kêu cứu, Tô Miểu Miểu đã nhanh tay cắt đứt lưỡi của cả hai.
Khi cô xách giỏ bước ra khỏi con hẻm, hai kẻ nằm dưới đất đã đứt gân tay gân chân. Với trình độ y tế hiện tại, nửa đời sau chắc chắn chỉ có thể nằm trên giường “hưởng phúc”.
Đã nói rồi, gặp được cô chính là phúc khí của bọn họ!
...
Vừa dọn dẹp xong hai tên cặn bã, Tô Miểu Miểu khe khẽ huýt sáo, tìm một con hẻm vắng khác rồi thu hết đồ đạc vào không gian.
Sau đó, Tô Miểu Miểu thong thả dạo bước ra Bến Thượng Hải, nhân lúc không ai để ý liền dịch chuyển tức thời xuống đáy sông cách đó trăm mét.
Dị năng không gian chính là kỳ diệu như vậy. Chỉ cần cô muốn, trong phạm vi trăm mét, cô có thể lập tức xuất hiện ở bất kỳ đâu.
Nếu dị năng tiếp tục thăng cấp, khoảng cách còn có thể xa hơn nữa... hoàn toàn đi ngược lại với khoa học.
Nhưng kể từ khi tận thế xuất hiện dị năng, thế giới đó vốn đã chẳng còn khoa học nữa rồi.
Nhờ dị năng hệ nước, cô có thể hô hấp tự do ở dưới nước, thậm chí còn cảm thấy thoải mái như cá gặp nước.
Cô điều khiển dòng nước, theo hướng con sông chảy ra biển, trước mắt hiện ra cảnh sắc mà cả đời này cô chưa từng thấy.
Chẳng trách lại có nhiều người thích đi thủy cung, thích lặn biển đến vậy. Thế giới dưới đáy biển thật sự rất đẹp. Nhất là khi ánh mặt trời chiếu thẳng xuống, mang theo các sinh vật biển lấp lánh ánh sáng, tạo nên một vẻ đẹp hoàn toàn khác với cảnh sắc trên đất liền.
Rộng lớn vô biên, tự do đến tột cùng!
Hơn nữa, cô còn phát hiện rất nhiều loài cá dưới biển đẹp đến kinh ngạc, những mảng màu đối lập táo bạo trên thân mỗi con đều đủ để dẫn đầu xu hướng. Thiên nhiên quả thật kỳ diệu.
Chỉ là... không biết mấy con cá này có ăn được không?
Thôi bỏ đi, cô cũng chẳng thiếu miếng ăn đó. Mà màu sắc sặc sỡ thế này, lỡ có độc thì sao.