Thập Niên 70: Hắc Liên Hoa Thời Tận Thế Càn Quét Hết Tất Cả

Chương 27

Trước Sau

break
Cô lấy từ trong không gian ra từng thùng nhựa lớn vốn dùng để chứa nước. Mỗi thùng có dung tích mười tấn, tương đương mười mét khối.

Đổ hết nước trong thùng ra, cô chính thức bắt đầu... săn bắt dưới đáy biển!

Đầu tiên là tôm. Những con tôm to có thể chiên, xào, hấp, nướng được cô bắt đầy mười thùng lớn. Bắt vậy là đủ rồi, để chúng còn sinh sôi nảy nở tiếp chứ!

Sau đó là cua hoàng đế, tôm hùm lớn, cá ngừ, mực đại, cá đao, cùng các loại sò ốc... mỗi loại đều chất đầy hai thùng lớn.

Cô chưa từng nghĩ rằng, ở thập niên 70 này thứ đầu tiên cô đạt được lại là... tự do hải sản.

Sau này cho dù không dựa vào bất động sản, cô cũng có thể phát tài nhờ hải sản. Bỗng nhiên có cảm giác kiểu không có tiền thì thế nào cũng không có, mà đã có tiền thì lại càng ngày càng giàu.

Quay ngược đường cũ, tiện tay mang luôn đống rác mà “nước đẹp” vứt xuống đáy biển lên bờ, mỗi ngày làm một việc thiện!

Tô Miểu Miểu cũng không định quay lại bệnh viện nữa. Thù của cô đã báo xong, tiếp theo gia đình kia ra sao thì tùy vào số phận của họ.

Nếu còn dám đến trêu chọc cô, đó sẽ là thù mới mà thứ cô giỏi nhất chính là giết người rồi còn tru tâm.

...

Vẫn là nhà hàng quốc doanh quen thuộc. Sau khi ăn no, Tô Miểu Miểu bắt đầu hào phóng gọi đồ mang đi.

Bánh bao, màn thầu, sủi cảo, thịt kho tàu... tiêu sạch phiếu năm cân lương thực Thượng Hải còn sót lại.

Sau đó cô bỏ ra ba xu ngồi xe điện tới ga tàu, tìm chỗ tẩy trang rồi cầm giấy chứng nhận xuống nông thôn đi thuê phòng ở nhà khách.

Nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm hôm sau cô dậy thật sớm, thu xếp hành lý, xách túi du lịch, đeo túi vải, hướng về phía ga tàu.

Bắt đầu hành trình mới của cô!

...

Cầm giấy chứng nhận thanh niên trí thức xuống nông thôn lên tàu, vì là ga xuất phát nên cô rất nhanh tìm được một chỗ ngồi đôi cạnh cửa sổ.

Túi du lịch không để lên giá hành lý mà đặt dưới ghế. Dù đồ bên trong không quá đắt tiền nhưng cô cũng không muốn lúc nào cũng phải đề phòng bị trộm.

Túi đeo chéo thì căng phồng, cô tự đeo trên người khi ngồi, tiện lấy đồ.

Có thể xem là hành trang gọn nhẹ. Cô không thích lúc đi xa phải mang theo quá nhiều đồ, vừa khổ vừa lôi thôi.

Thảnh thơi ngắm nhìn trên sân ga những người đủ mọi kiểu, tay xách nách mang, bước đi nặng nề, cô bỗng nhiên cảm thấy một sự nhẹ nhõm như đang đứng ở vùng an toàn...

“Liên Liên, Lý Liên Liên, em đi chậm thôi, đừng chạy nhanh thế...”

“Anh Anh Tuấn, em giữ chỗ cho chúng ta trước...”

Hàng mày Tô Miểu Miểu khẽ nhíu lại. Chuyện gì thế này, trùng tên trùng họ sao?

Ánh mắt cô chuyển sang lối đi trong toa tàu, liền thấy Lý Liên Liên mặt mũi bầm dập đang điên cuồng đẩy đám đông, lao thẳng về phía cô...

"Em gái..." Cô ta vừa nhìn thấy Tô Miểu Miểu liền gào lên thảm thiết, nước mắt nước mũi tèm lem. Những đồng chí bị cô ta xô đẩy điên cuồng thấy vậy cũng ngại không nỡ mắng.

Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía này.

Ai nấy đều tò mò muốn xem rốt cuộc đây là tình chị em cảm động đất trời đến mức nào.

Tô Miểu Miểu nghĩ thầm cô ta bị bệnh à.

"Em gái!" Cuối cùng Lý Liên Liên cũng chen được đến cạnh chỗ ngồi của cô. Cô ta nhìn cô khóc lóc vô cùng chân thành, đôi mắt nhạt nhòa ngấn lệ.

Nam thanh niên trí thức ngồi đối diện thấy cô ta khóc lóc thảm thương thì đâm ra ngại ngùng, đành xách hành lý nhường chỗ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương