Thập Niên 70: Hắc Liên Hoa Thời Tận Thế Càn Quét Hết Tất Cả

Chương 28

Trước Sau

break
"Uống nhầm thuốc à, chúng ta thân thiết đến thế sao?" Tô Miểu Miểu lạnh lùng hỏi, vẻ mặt lộ ra chút khó hiểu.

Sau đó, cô đánh giá cách ăn mặc của đối phương. Cô ta vẫn mặc chiếc áo vải thô màu xanh từ tối hôm kia, chỉ là có vài chỗ in hằn vết cháy xém. Mái tóc thì được chải chuốt gọn gàng, tết thành hai bím.

So với lần cuối cùng gặp mặt ở bệnh viện, trông cô ta đã sạch sẽ hơn nhiều.

Chỉ có điều, những vùng da thịt lộ ra bên ngoài lại hằn thêm rất nhiều vết bầm tím. Dấu tát trên mặt sau hai ngày càng trở nên đáng sợ, sưng đỏ xen lẫn tụ máu xanh tím.

Thế này là cũng tự đăng ký xuống nông thôn rồi sao?

Vậy xem ra giữa việc xuống nông thôn và xuống địa ngục, cô ta đều chọn cả...

"Em gái, chị biết em vẫn còn giận chị. Nhưng chị biết lỗi rồi, cũng suy nghĩ thông suốt rồi. Vì vậy, hôm qua chị đã đến ủy ban phường cầu xin thím Vương cho chị đăng ký xuống nông thôn, như vậy mới tiện bề chăm sóc em."

Lý Liên Liên ngồi xuống đối diện cô, vừa chân thành giải thích, vừa thấy cô chú ý đến khuôn mặt mình liền nói tiếp: "Em gái đừng lo. Bố mẹ biết chị lén đăng ký xuống nông thôn nên nhất thời tức giận mới đánh thôi. Chị không đau chút nào cả..."

Mãi đến tận lúc này, tảng đá trong lòng cô ta mới vơi đi một nửa.

Cô ta biết rõ, chỉ cần bám lấy Tô Miểu Miểu, ít nhất cô ta sẽ không phải chịu cảnh chết đói, chết rét hay nhẫn nhục cầu toàn nữa. 

Đứa em gái từng bưng nước rửa chân, giặt quần lót cho cô ta hiện tại đang nắm trong tay ít nhất tám trăm đồng. Chỉ cần bám chặt lấy cô, tương lai của cô ta vẫn sẽ tươi sáng.

Chỉ là không biết hai người có được phân vào cùng một đại đội hay không...

Hôm qua ở bệnh viện, cô ta vốn tưởng mọi chuyện đã tồi tệ đến mức cùng cực rồi, nào ngờ sau đó lại càng thê thảm hơn.

Bố dượng mang mái tóc bạc trắng đến bệnh viện. Ông ta nhìn thấy hai đứa em trai đang co rúm trong góc tường thì cố xốc lại tinh thần, chạy đến xưởng dệt may đòi phân nhà tập thể. Vốn tưởng gia đình có hai công nhân thì sẽ được phân căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, ai ngờ con khốn Tô Miểu Miểu lại âm thầm bán quách công việc đi mất.

Mẹ cô ta vất vả lắm mới xuống được khỏi giường bệnh, nay lại phải nằm bẹp trở lại...

Thế nên, gia đình họ chỉ được phân một căn hộ một phòng ngủ một phòng khách, rộng chưa tới ba mươi mét vuông. Diện tích này thậm chí còn chẳng bằng một phòng ngủ trước kia của họ, vậy mà bây giờ cả nhà năm miệng ăn lại phải chui rúc vào đó.

Mặc cho hai đứa em trai gào khóc ầm ĩ thế nào cũng chẳng có cách nào giải quyết.

Con khốn Tô Miểu Miểu đã bỏ trốn mất tăm nên không đánh được, bọn họ liền trút hết cơn giận lên đầu cô ta. Bọn họ vừa đánh vừa chửi cô ta thậm tệ. Người trong khu tập thể nghe thấy cũng coi như điếc, thậm chí còn mỉa mai cô ta đáng đời.

Trong nhà chẳng còn chỗ cho cô ta ngủ. Cô ta vốn định trải đệm ngủ tạm ngoài phòng khách, ai ngờ lại nghe lén được bố dượng và mẹ ruột đang bàn bạc chuyện gả bán cô ta.

Lão già đó đáng tuổi bố cô ta, miệng đầy răng vàng khè, lại còn có thói bạo hành gia đình. Nghe đồn hai người vợ trước đều bị lão đánh chết. Thế nhưng chỉ vì đối phương chịu đưa cho bố dượng 500 đồng... 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương