Thập Niên 70: Hắc Liên Hoa Thời Tận Thế Càn Quét Hết Tất Cả

Chương 29

Trước Sau

break

Chẳng lẽ mạng cô ta chỉ đáng giá 500 đồng thôi sao?

Cô ta biết bản thân không thể phản kháng, đành phải chạy đến ủy ban phường tự đăng ký xuống nông thôn. Thím Vương thấy cô ta đáng thương nên mới miễn cưỡng xếp cô ta vào cùng một công xã với Tô Miểu Miểu.

Tô Miểu Miểu lẳng lặng xem đối phương diễn kịch, thầm cảm thán kẻ mặt dày đúng là vô địch thiên hạ.

Nhìn sang xung quanh, những người đang lén lút hóng chuyện đều dùng ánh mắt tán thưởng để nhìn Lý Liên Liên. Ngược lại, bọn họ nhìn vẻ mặt lạnh lùng của cô bằng ánh mắt đầy bất bình, hệt như đang nhìn một kẻ vô ơn bạc nghĩa.

Tô Miểu Miểu không hề hoảng hốt. Đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, cô trực tiếp lật tẩy đối phương: "Lý Liên Liên, cái tát này chẳng phải do cô phóng hỏa đốt nhà nên mới bị mẹ cô đánh sao? Sao tự dưng lại biến thành vì tôi rồi?"

Cô biết thừa không phải do Lý Liên Liên làm nhưng thế thì đã sao? Chậu nước bẩn này, cô nhất định phải hắt lên đầu cô ta!
Lý Liên Liên sững sờ. Cô ta không ngờ Tô Miểu Miểu lại nói ra những lời này. 

Đáng lẽ khi thấy cô ta cũng đăng ký xuống nông thôn để bầu bạn, cô phải cảm kích đến rơi nước mắt mới đúng chứ?

Chẳng phải vì không muốn xuống nông thôn nên cô mới trả thù cả nhà bọn họ bằng cách bán đứt công việc sao?

Hiện tại là thế nào? Trực giác mách bảo Lý Liên Liên có điều gì đó không đúng.

"Cái gì? Đốt nhà á?" Lúc này, cô gái nãy giờ vẫn ngồi yên lặng xem kịch bên cạnh Tô Miểu Miểu vô thức thốt lên kinh ngạc. Thấy mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía mình, cô nàng vội vàng đưa tay che miệng.

Tô Miểu Miểu quay sang nhìn cô gái. Khuôn mặt cô nàng tròn trịa, phúng phính nét trẻ con, hai lúm đồng tiền nhỏ thoắt ẩn thoắt hiện trông khá đáng yêu.

Cô nể mặt đáp lời: "Ừ, ngay tối hôm kia. Căn biệt thự hai tầng cháy rụi sạch sành sanh, chẳng chừa lại cọng cỏ nào. Mẹ kế tôi lúc đó hộc máu tại chỗ, còn bố tôi thì bạc trắng cả tóc chỉ sau một đêm..."

Tô Miểu Miểu vừa lắc đầu vừa tỏ vẻ tiếc nuối.

Sắc mặt của mọi người xung quanh lập tức biến đổi vô cùng đặc sắc. Có người tiếc nuối, có kẻ hả hê, nhưng phần lớn đều nhìn Lý Liên Liên bằng con mắt khác. 

Cô gái nhỏ này cũng có bản lĩnh gớm nhỉ, đổi trắng thay đen rành rọt như thế cơ mà. Bây giờ xuất hiện ở đây đâu phải vì em gái, rõ ràng là sợ bị bố mẹ đánh chết thì có!

Vẻ mặt giả tạo của Lý Liên Liên suýt chút nữa thì sụp đổ. Những đầu ngón tay cô ta bấm chặt vào lòng bàn tay. 

Cô ta không ngờ Tô Miểu Miểu lại dám nói toạc móng heo ra như vậy. Chẳng lẽ cô không sợ vạch áo cho người xem lưng sao?

"Tô Miểu Miểu, sao cô có thể nói chị gái mình như thế? Liên Liên đâu có cố ý."

Đúng lúc này, Ngô Anh Tuấn tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ cuối cùng cũng chen được đến cạnh chỗ ngồi của Lý Liên Liên. 

Vừa đến nơi, anh ta đã nghe thấy đứa em gái này lại đang bắt nạt Liên Liên bèn lập tức ra mặt anh hùng cứu mỹ nhân.

"Thế à? Anh rộng lượng quá nhỉ? Vậy nếu tôi lỡ tay đốt sạch hành lý của anh, anh có nể tình tôi không cố ý mà tha thứ cho tôi không?"

Tô Miểu Miểu đánh giá Ngô Anh Tuấn. Tên là Anh Tuấn đấy nhưng ngoại hình của anh ta chẳng dính dáng chút nào tới hai chữ này. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương