Đây chính là kẻ theo đuổi điên cuồng của Lý Liên Liên hồi còn đi học.
Nhưng chẳng phải sau khi tốt nghiệp cấp ba, Lý Liên Liên đã mở tiệc ăn mừng vì cuối cùng cũng thoát khỏi cái đuôi bám dính đáng xấu hổ này sao? Hiện tại là thế nào đây?
"Cô..." Ngô Anh Tuấn vô thức ôm chặt bọc hành lý trong lòng. Chỗ này không chỉ có đồ của anh ta, mà còn có cả đồ anh ta chuẩn bị riêng cho Liên Liên nữa.
"Đúng là cãi chày cãi cối."
Tiếp đó, anh ta quay sang Lý Liên Liên dỗ dành: "Liên Liên, chúng ta không thèm chấp nhặt với cô ta. Em đừng lo, anh biết em không mang theo hành lý nên em cứ dùng đồ của anh trước đi. Anh mang theo tận hai cái chăn lận."
Lý Liên Liên rất muốn gật đầu đồng ý nhưng vừa quay sang nhìn thấy nốt ruồi to tướng của Ngô Anh Tuấn, cô ta suýt nữa thì nôn mửa. Cô ta đành nhắm mắt làm ngơ, tiếp tục quay sang bám lấy Tô Miểu Miểu.
"Em gái, chị biết mình sai rồi. Tuy chị không cố ý nhưng bây giờ chúng ta cùng nhau xuống nông thôn, hai chị em phải nương tựa, chiếu cố lẫn nhau chứ."
"Chiếu cố cái gì? Lại định đốt luôn cả điểm thanh niên trí thức nơi tôi sắp ở à? Rồi sau đó lại bảo là không cố ý?"
"Phụt." Cô gái ngồi bên cạnh lại bật cười thành tiếng. Thấy mọi người đều nhìn mình, cô nàng lịch sự xua tay: "Xin lỗi nhé, tôi không nhịn được."
Tô Miểu Miểu quay đầu nhìn cô nàng một cái, ung dung nói: "Muốn cười thì cứ cười đi. Tôi chỉ thấy hơi đồng tình cho những thanh niên trí thức sắp phải sống chung với cô ta thôi..."
Nghe đến đây, những người nãy giờ vẫn dỏng tai hóng hớt vô thức nhích người ra xa khỏi Lý Liên Liên.
Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai ngờ xem náo nhiệt một hồi lại dính líu đến cả bản thân mình.
Cô gái đang nhe răng cười ha hả bên cạnh cũng sửng sốt mất một nhịp, vội vàng hỏi: "Tôi đi công xã Hồng Kỳ, huyện Minh Đài, tỉnh Hắc. Còn cô thì sao?"
Tô Miểu Miểu bình thản đáp: "Giống nhau."
Lý Liên Liên thấy mọi người đều nhìn mình chằm chằm liền tỏ vẻ yếu đuối: "Tôi và em gái chung một công xã."
Trong nháy mắt, kẻ khóc người cười. Khuôn mặt của cô gái mặt tròn nhăn nhúm cả lại.
"Em gái..." Lý Liên Liên thấy chỉ bằng vài ba câu nói, Tô Miểu Miểu đã đạp hình tượng của cô ta xuống đáy, khiến ai nấy đều tránh như tránh tà. Cô ta chẳng biết phải phản bác ra sao, trong lòng thầm nghiến răng căm hận.
Tô Miểu Miểu dứt khoát gạt đi: "Đừng, chúng ta chẳng có chút máu mủ ruột rà nào đâu, đừng có gọi chị chị em em ở đây. Nội cái việc cô phóng hỏa đốt nhà tôi mà tôi chưa thèm tính sổ là cô đã phải trùm măn ăn mừng rồi, thế mà còn dám sáp lại gần tôi à?"
Chắc chắn là đang nhắm tới số tiền trong tay cô chứ gì.
Xem ra sau khi cô rời đi, ở nhà lại xảy ra chuyện gì đó nên Lý Liên Liên mới buộc phải xuống nông thôn.
Đến cái chăn, cái đệm cũng chẳng có, e là trên người cô ta lúc này cũng chỉ có đúng 40 đồng tiền trợ cấp an cư.
Đây là lại muốn biến cô thành kẻ ngốc để lợi dụng sao?
Chẳng biết hình tượng nhu nhược của nguyên chủ đã bám rễ sâu đến mức nào trong đầu Lý Liên Liên. Cô đã bán đứt cả công việc rồi mà đối phương vẫn đinh ninh có thể bòn mót chút lợi lộc từ chỗ cô!