Diệp Văn Trì lắc lắc mu bàn tay bị đánh đỏ lên, bước tới mấy bước, từ trên cao nhìn xuống cô với cảm giác áp chế rõ rệt: “Không nhớ là tốt nhất. Anh không muốn nhìn gương mặt giống anh như em, chỉ vì mấy thằng rác rưởi bên ngoài mà lộ ra vẻ ngu ngốc khiến người ta buồn nôn.”
“Anh bị bệnh à?” Diệp Văn Xu đẩy mạnh anh trai ra, sắc mặt hoàn toàn lạnh xuống, ánh mắt nhìn anh như nhìn thứ gì đó bẩn thỉu.
Thế nhưng thái độ của Diệp Văn Trì lại dịu lại. Nhìn bộ dạng kiêu ngạo của cô, anh ấy chỉ thấy đáng yêu đến lạ.
Mẹ Diệp nghe thấy động tĩnh liền đi ra, đẩy thẳng Diệp Văn Trì vào phòng, miệng không ngừng càm ràm: “Vào lau khô tóc đi. Đúng là hết nói nổi, hai anh em ở cạnh nhau thì cãi nhau đánh nhau, không gặp thì lại nhớ. Đúng là hai đứa oan gia.”
“Ai nhớ anh ấy chứ? Con có bị điên đâu!” Diệp Văn Xu bực bội lầm bầm một câu, rồi thấy Diệp Văn Trì quay sang nhìn mình, cúi đầu khẽ ngửi mu bàn tay bị cô đánh đỏ. Như thể trên đó còn vương lại chút hương thơm.
“Đồ điên!” Diệp Văn Xu lạnh lùng lườm anh một cái, rồi nghe mẹ Diệp nói định hấp trứng cho Diệp Văn Trì bồi bổ, cô lập tức đòi theo: “Mẹ, con cũng muốn ăn, nhỏ hai giọt dầu mè thôi nhé, đừng cho hành, con không thích.”
Diệp Văn Xu chen thẳng Diệp Văn Trì sang một bên, ôm cánh tay mẹ Diệp làm nũng, cười lên vừa ngọt vừa xinh.
“Ăn ăn ăn, suốt ngày chỉ biết ăn, hay là ăn luôn cả mẹ đi.” Mẹ Diệp rút tay ra, liếc cô một cái, rồi quay người đi thẳng vào bếp.
“Con mặc kệ, dù sao con cũng phải có. Diệp Văn Trì có gì thì con cũng phải có, mẹ không được trọng nam khinh nữ!”
Diệp Văn Xu chống nạnh, nói cực kỳ hùng hồn. Nói xong còn trừng mắt với Diệp Văn Trì đang lau tóc trong phòng. Ôm một bụng bực bội, cô quay người về phòng. Giờ mà còn ngồi ngoài phòng khách, lát nữa kiểu gì cũng bị mẹ Diệp kéo vào bếp phụ việc.
Diệp Văn Xu chẳng muốn bén vào bếp, làm cho người dính đầy mùi dầu khói. Đến bữa tối, cuối cùng cô cũng được ăn món trứng hấp không hành, có nhỏ hai giọt dầu mè như ý. Thèm đến mức hai đứa em trai cứ không ngừng liếm đũa.
Hai đứa nhỏ nhìn chằm chằm, lập tức cảm thấy nửa quả trứng luộc trong bát mình chẳng còn ngon nữa.
Việc rửa bát do hai em trai thay phiên nhau làm, nên ăn xong, Diệp Văn Xu lau miệng một cái rồi về thẳng phòng. Diệp Văn Trì nhìn cánh cửa phòng cô đóng chặt, cũng đặt đũa xuống, ánh mắt trầm xuống, không biết đang nghĩ gì. Em gái, em nhất định phải luôn ngoan ngoãn.
…
Đêm khuya yên tĩnh, Diệp Văn Xu trên giường chợt mở mắt, đưa tay sờ nốt ruồi đỏ nơi cổ tay. Giây tiếp theo, cô đã vào khoảng đất trống kia. Rất nhanh, chỉ cần khẽ động ý nghĩ, cô lại trở về giường. Diệp Văn Xu đã gần như mò ra được quy luật rồi.
Dựa theo câu chuyện đến từ tương lai kia, cô biết thứ mình đang có bây giờ gọi là không gian tùy thân. Bản thân cô và đồ vật bên ngoài đều có thể đi vào, hơn nữa nước nóng bỏ vào, lúc lấy ra vẫn còn nóng.
Còn nước trong chum kia thì có tác dụng chữa lành, làm đẹp, bồi bổ cơ thể. Diệp Văn Xu đoán chắc là nhờ viên châu nhìn thấy mà không chạm vào được kia. Dưới ánh trăng rọi qua cửa sổ, cô nhìn cổ tay trắng nõn của mình, trái tim trong bóng tối đập thình thịch.
Hưng phấn, nôn nóng, căng thẳng đồng loạt ập tới. Cô vừa kích động vì có được kỳ ngộ, vừa bất an vì sợ bí mật bị phát hiện. Mà trong tất cả đó còn xen lẫn vài phần không cam lòng và phẫn uất.
Diệp Văn Xu biết đến sự tồn tại của “không gian”, là vì trong cốt truyện, nữ chính Lâm Kiều Kiều cũng có vận may như vậy. Nhưng không gian của Lâm Kiều Kiều lại đầy ắp vật tư, không chỉ có sẵn siêu thị lớn mà còn có cả trăm mẫu ruộng tốt, lương thực gia cầm ăn mãi không hết.