Thập Niên 70, Mỹ Nhân Độc Ác Rơi Vào Tầm Ngắm Của Kẻ Điên Cuồng

Chương 6

Trước Sau

break

Diệp Văn Xu ghen tị.

Người gì vừa xinh đẹp, thông minh, đáng yêu lại còn may mắn như cô, chẳng phải mới nên là con cưng của ông trời sao? Mấy thứ tốt đẹp đó vốn nên là của cô mới đúng.

Diệp Văn Xu bực bội trong lòng, cũng không biết không gian của mình có thể biến thành giống của Lâm Kiều Kiều hay không. Cô lại đưa tay sờ nốt ruồi đỏ trên cổ tay, nghe tiếng mưa bên ngoài cửa sổ, rồi trở mình, kẹp chăn ngủ thiếp đi.

“Cốc cốc!”

“Ôi trời, tránh ra mau, tôi nhịn hết nổi rồi!”

“Nhà lão tam họ Lâm kia, sáng sớm đã chiếm nhà vệ sinh, mau ra cho bà!”

“Dương Tuyết Hoa, bà nói linh tinh gì đấy? Cả tầng này giọng bà là to nhất. Cặp song sinh long phượng nhà bà tháng này tốt nghiệp cấp ba rồi phải xuống nông thôn đúng không?”

“Lý Tiểu Thúy, liên quan gì đến bà, rảnh quá hóa dở à!”

Trời còn chưa sáng hẳn mà cả tầng lầu đã ồn ào náo nhiệt. Mẹ Diệp đã nấu xong bữa sáng từ sớm, lúc này đang hăng hái cãi nhau với hàng xóm. Cãi mấy câu xong, bà vào nhà gõ cửa phòng Diệp Văn Xu và mấy đứa.

“Suốt ngày lười như hủi, dậy hết cho tôi!”

Diệp Văn Xu bực bội trở mình, hất chăn ngồi dậy: “Phiền chết đi được!”

Bị làm ồn đến không ngủ nổi, cuối cùng Diệp Văn Xu cũng phải dậy, ôm chậu sứ của mình, cầm khăn mặt vuông nhỏ và bàn chải, nheo mắt ra hành lang rửa mặt.

Bác gái Lý bên cạnh thấy đúng lúc liền áp sát tới, cười tươi rói, trông cực kỳ thân thiết: “Con bé họ Diệp à, tốt nghiệp rồi cháu định thế nào?”

Diệp Văn Xu súc miệng, dùng khăn lau mặt, hoàn toàn không để ý đến lời bà ta.

“Bác nói thật lòng với cháu nhé, cháu lớn rồi, phải biết tính cho mình đi. Việc trong nhà cháu chắc không tới lượt cháu đâu, chẳng lẽ thật sự định xuống nông thôn?”

“Trùng hợp sao, nhà bác có đứa cháu trai, nhìn cũng sáng sủa lắm…”

Bác gái Lý giơ tay định nắm tay Diệp Văn Xu nhưng bị cô tránh thẳng: “Bác Lý, nước bọt bác bắn ra kìa. Bác không đánh răng à?” Diệp Văn Xu lập tức lùi xa mấy bước, đổ nước trong chậu ra rửa tay, sắc mặt khó coi quay người đi thẳng vào nhà.

Đứa cháu trai kia của bác Lý, ai mà không biết? Vừa lùn lại còn què chân, nghe đâu tính khí cực kỳ tệ, còn nghiện rượu. Thật không biết bà ta lấy đâu ra mặt mũi mà nói hai chữ “sáng sủa”.

Bác gái Lý thấy động tác của cô, mặt lập tức tối sầm, nhổ toẹt một cái rồi chửi om lên: “Con ranh này đúng là hồ ly tinh, mà sống hồi trước là phải bị dìm lồng heo rồi, còn dám chê bà đây. Cái loại này phải đánh cho mấy trận mới ngoan!”

“Em gái tôi thế nào, bà còn chưa đủ tư cách để mở miệng nói chuyện với em ấy.” Không biết từ lúc nào, Diệp Văn Trì đã bưng chậu sứ đứng ở hành lang, ánh mắt lạnh lùng nhìn bác gái Lý như nhìn một cái xác, không hề có chút cảm xúc nào.

Bác gái Lý lập tức như con vịt bị bóp cổ, trong lòng vô cớ dâng lên nỗi sợ, không thốt nổi một lời. Mãi đến khi Diệp Văn Trì rửa mặt xong bỏ đi, bà ta mới căm tức trừng về phía cửa nhà họ Diệp: “Cái thứ tà tính, sớm muộn cũng bị sét đánh.”

Kết quả vừa quay người, bà ta đạp trúng một viên sỏi không biết từ đâu ra, ngã chổng vó tại chỗ, đau đến mức chửi ầm lên.

“Đứa nào trời đánh để đá giữa lối đi thế này, đừng để bà bắt được…”

Diệp Văn Xu chẳng để ý đến chuyện nhỏ buổi sáng đó. Người đông như vậy, làm gì có chuyện không ai buôn chuyện. Uống xong bát cháo loãng, cô cầm hộp cơm trên bàn, nhét bữa trưa mẹ Diệp chuẩn bị sẵn vào túi rồi đeo túi xuống lầu.

Chỉ thấy Diệp Văn Trì đã dắt xe đạp đứng đợi cô từ trước.

Ánh mắt Diệp Văn Trì lướt một vòng trên người Diệp Văn Xu, gương mặt đẹp như ngọc lộ ra ý cười hài lòng: “Em gái, hôm nay em đẹp lắm, chiếc váy này rất hợp với em.”

Chiếc váy dài màu vàng nhạt đó chính là mẫu mới ở tỉnh thành mà Diệp Văn Trì mang về cho cô. Phối với làn da trắng mịn của Diệp Văn Xu, càng làm cô trông nhẹ bẫng như tiên. Diệp Văn Xu kiêu hãnh ngẩng cằm, cực kỳ đồng ý với câu đó.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương