Thập Niên 70, Mỹ Nhân Độc Ác Rơi Vào Tầm Ngắm Của Kẻ Điên Cuồng

Chương 7

Trước Sau

break

Cô như một con thiên nga trắng kiêu ngạo, ngồi thẳng lên yên sau xe đạp: “Vốn dĩ em đã rất đẹp rồi.”

“Keng keng!” Phía sau vang lên tiếng chuông xe.

Diệp Văn Xu quay đầu nhìn, đã thấy Thư Trì Yến đang dắt xe đạp đi ra. Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, Thư Trì Yến nhìn thẳng sang đây, ánh nhìn nóng bỏng không hề che giấu.

Khiến gương mặt vốn đã tà khí kia càng thêm nguy hiểm, bẩm sinh đã không giống người tốt.

“Hừ!” Diệp Văn Xu quay phắt đầu đi, vội giục Diệp Văn Trì mau đi, cô sắp muộn rồi.

Ngoài cổng trường, Diệp Văn Trì thả Diệp Văn Xu xuống rồi quay người rời đi.

Diệp Văn Xu không hề bất ngờ. Sự bí ẩn của Diệp Văn Trì đâu phải ngày một ngày hai, đặc biệt là nửa năm gần đây, số lần anh xuất hiện trong lớp đếm trên đầu ngón tay.

Cô cũng không biết anh trai đang làm gì bên ngoài nhưng chắc chắn là kiếm tiền. Đống quần áo váy vóc trong tủ của cô chính là bằng chứng rõ nhất. Dù Diệp Văn Xu thấy việc Diệp Văn Trì coi cô như búp bê để thay đồ có hơi biến thái nhưng quần áo đẹp thì có lỗi gì đâu!

“Xu Xu.” Thư Trì Yến từ phía sau đuổi theo, ánh mắt dừng lại trên người cô, khẽ gọi.

“Gọi tôi là đồng chí Diệp!” Diệp Văn Xu lập tức lùi sang bên một bước lớn, kéo giãn khoảng cách với anh, ánh mắt đầy cảnh giác.

Thư Trì Yến có vẻ bị tổn thương, đôi mắt thoáng hiện vẻ thất vọng, giọng nói mang theo chút tủi thân: “Nhưng trước đây em thích anh gọi như vậy mà.”

Nghe vậy, Diệp Văn Xu trừng anh một cái, thấy học sinh xung quanh đang lần lượt vào cổng thì vội vàng phủi sạch quan hệ.

“Anh đừng nói bậy, chúng ta không thân!”

Nói xong, cô ôm chặt túi xách, chạy thẳng vào lớp, hoàn toàn không để ý đến ý đồ kéo gần khoảng cách của Thư Trì Yến. Thậm chí còn cực kỳ đề phòng.

Thực ra, trong ấn tượng của Diệp Văn Xu, Thư Trì Yến từ nhỏ đã ngốc ngốc. Hồi bé còn không phân biệt nổi một xu với một tệ, bị cô dùng mấy viên kẹo là dụ được. Mà đống kẹo đó cuối cùng vẫn vào bụng cô, ngay cả tiền tiêu vặt của Thư Trì Yến cũng tiêu hết vào người cô.

Thậm chí vì “Xu Xu” đồng âm với “chú, chú”, cô còn dụ anh gọi như vậy, chiếm hết tiện nghi của anh. Nếu không phải sau đó mẹ kế của anh làm ra chuyện ghê tởm như vậy…

Nhưng bây giờ Diệp Văn Xu không còn nghĩ thế nữa. Dù sao trong câu chuyện, Thư Trì Yến chính là đại phản diện làm đủ chuyện xấu! Còn là tội phạm IQ cao! Thế nên bây giờ, cô nhìn anh kiểu gì cũng thấy đáng ghét.

Ngây thơ biến thành làm màu, tủi thân biến thành giả tạo, ngoan ngoãn biến thành xảo quyệt. Thư Trì Yến phía sau nhanh chóng nhận ra sự thay đổi trong thái độ của cô, cả người càng trở nên âm u lạnh lẽo, trong lòng dâng lên chút bực bội.

Đương nhiên anh không nghĩ vấn đề nằm ở cô, chắc chắn là có kẻ nào đó âm thầm châm ngòi. Nhất định là Lục Chiêu cái thằng khốn đó, xem ra bài học hôm qua vẫn chưa đủ!

Khóe môi Thư Trì Yến nhếch lên một nụ cười tà khí, khiến người ta lạnh sống lưng. Bên này, Diệp Văn Xu vừa ngồi xuống chỗ, bạn cùng bàn Điền Cầm đã chọc nhẹ vào cô, gương mặt đầy vẻ hóng chuyện.

“Văn Xu, cậu nghe chưa? Hôm qua Lục Chiêu đạp xe về nhà, mưa to quá không nhìn rõ đường, ngã thẳng xuống cống bẩn, nghe nói còn gãy cả chân.”

Diệp Văn Xu thật sự không biết chuyện này, trên mặt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên. Nhưng rất nhanh cô đã chuyển thành hả hê. Nam chính này xem ra cũng chẳng ra sao. Tuy vậy, trên mặt cô vẫn lộ vẻ tiếc nuối, như thể đang thương cảm cho sự xui xẻo của Lục Chiêu.

“Trời ơi, đúng là xui thật, người khác không sao, sao lại đúng lúc cậu ta rơi xuống cống chứ?”

Điền Cầm cũng gật đầu đồng tình, nói thêm vài câu rồi nhanh chóng chuyển đề tài.

“Văn Xu, sắp tốt nghiệp rồi, nhà cậu tính sao?”

Cô nàng chọc chọc tay Diệp Văn Xu, khuôn mặt tròn trịa mang theo chút lo lắng, tự nói tiếp: “Mẹ tớ bảo sẽ nghỉ việc trước, nhường suất cho tớ, như vậy tớ không cần về nông thôn nữa. Có công việc rồi cũng dễ tìm đối tượng hơn nhưng mẹ tớ nói, sau khi tớ kết hôn thì phải trả lại công việc, để em trai tớ tiếp quản.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương